Không khí lập tức trở nên nặng nề.
"Cuối cùng, cảnh sát kết luận cô ấy tự tử." Tôn Tân cười đầy chua chát. "Vì trong nhà cô ấy có thuốc chống trầm cảm."
"Nhưng thực tế thì sao?" Thi Việt lạnh giọng.
"Thực tế... tất cả đều đoán được, nhưng chẳng ai có bằng chứng cả. Cũng không ai dám lên tiếng."
Tôn Tân liếc nhìn cậu, nhấn mạnh từng câu:
"Chuyện này không có mấy người biết, và cậu cũng đừng nói ra ngoài. Nếu không có bằng chứng, mà nói linh tinh, sẽ trực tiếp trở thành kẻ thù của Hoa Quý."
Anh ta cười nhạt:
"Giới giải trí có rất nhiều tin đồn thật giả lẫn lộn, không ai muốn đối đầu với Hoa Quý mà không có lợi ích gì. Vậy nên, tốt nhất là cẩn thận, bảo chị gái cậu chú ý một chút."
Thi Việt im lặng hồi lâu, sau đó mới nói:
"Cảm ơn anh Tôn, em biết rồi."
Tôn Tân vỗ vai Thi Việt, không nói thêm gì nữa rồi rời đi.
Thi Việt trở về phòng nghỉ, vừa lau mồ hôi vừa lấy điện thoại ra gọi cho Oanh Oanh, kể lại toàn bộ những gì Tôn Tân đã nói.
Bên kia điện thoại, giọng Oanh Oanh hơi lạnh: "Thật khéo, người của công ty này đang đứng ngay trước mặt bọn chị. Việt Việt yên tâm, chị biết rồi."
Nói xong, cô cúp máy, ánh mắt rơi xuống người phụ nữ đang ngồi đối diện.
Xem ra, bọn họ đã điều tra rất rõ ràng tình hình nhà họ Thi. Chỉ có điều, những kẻ này điều tra cũng không được xem là cẩn thận. Ngay cả thân phận của cô còn chưa nắm rõ, chỉ biết được vài thông tin cơ bản về gia đình mà đã tự tin muốn đến đây lôi kéo cô ký hợp đồng?
Ban đầu, khi Tôn Tân đến tìm hai chị em họ, thái độ rất chân thành, tư thế khiêm tốn, không hề tỏ vẻ cao ngạo. Oanh Oanh nhìn tướng mạo hắn thấy cũng không tệ, mới đồng ý để Thi Việt ký với Kim Huy.
Nhưng Hoa Quý này thì là cái thá gì?
Oanh Oanh cười lạnh, giọng điệu cũng không còn kiên nhẫn: