Tiểu Thần Y Xuống Núi - Tần Khải (FULL)
Vỏ quýt dày có móng tay nhọn.
Triệu Băng Linh ngồi trước bàn làm việc, cô đang đau đầu nhưng lúc này lại cố ý không lên tiếng, vẻ mặt lạnh lùng.
"Trên thực tế, Triệu Băng Linh thấy họ cãi nhau thì trong lòng vui như hội.
Vỏ quýt dày có móng tay nhọn.
Đối phó với loại người như Triệu Tiểu Mao thì phải để người chuyên nghiệp như Tần Khải ra tay mới được.
Khả năng chiến đấu của anh không phải chỉ là lời đồn.
Mới có hai câu mà đã khiến cho dập tắt được ngọn lửa ngông cuồng của Triệu Tiểu Mao rồi.
"Triệu Băng Linh nằm chặt tay thành năm đấm.
Trong lòng thầm hét lớn “cố lên” cổ vũ cho Tần Khải.
“Tôi cái gì mà tôi, tôi nói không đúng sao? Có một vài người chỉ giỏi cái miệng, nói phét đến tận trời. Nhưng khi làm việc thật sự thì chỉ có thế, đến là thói quen xấu, phải trị”.
Tân Khải vẫn bät chước theo giọng điệu của Triệu Tiểu Mao, cười đắc ý.
“Tôi... đm, đồ phế vật, đồ ngu!”
Triệu Tiểu Mao xấu hổ quá hóa giận, nói không lại Tân Khải thì chỉ vào mặt anh và chửi thề.
Tân Khải chỉ im lặng đứng nhìn Triệu Tiểu Mao lên mặt không thành công như đang xem một chú hề múa cột.
Gòn về những lời tục tĩu đó thì Tân Khải bỏ hết ngoài tai.
Triệu Tiểu Mao chửi mắng cả buổi, không những không nguôi giận mà còn bực bội thêm.
Đừng nói là Triệu Tiểu Mao, đến cả Triệu Băng Linh cũng ngây cả người. Bị mắng thậm tệ đến vậy mà vẫn không có bất cứ phản ứng nào.
Khả năng nhãn nhịn của Tân Khải giỏi thật, dù sao thì cô cũng tự nhận mình không bằng anh, kém rất xa.
Đến cả bố mẹ anh ta mà anh cũng dám đánh thì nói gì đến anh ta.
“Măng nhiếc có tác dụng không? Với năng lực đó của anh mà cũng đòi làm trưởng phòng? Không sợ bị cười rớt răng sao?”, Tân Khải không muốn ra tay, cũng không tiến về trước, chỉ nheo mắt, cảnh cáo anh ta.
“Anh, anh là cái thá gì, anh mới đến nhà họ Triệu mấy ngày dựa vào đâu mà đòi quản lý chuyện công ty?”
Triệu Tiểu Mao cứng đầu hãng hộc nói rồi lập tức lùi về sau, giữ khoảng cách với Tần Khải.