“Cô nói gì thế hả? Ai thừa nước đục thả câu?”,

Lưu Hiểu Vi trừng mắt, đứng bật dậy, hai tay chống hông, như muốn đánh nhau với Tống Nhan ngay.

Triệu Quang Diệu thấy hai người họ sắp cãi nhau tới nơi thì vội kéo vợ mình lại, thì thầm gì đó.

Ông cụ không nói gì, chỉ nheo mắt, gõ nhẹ ngón tay lên bàn trà mấy cái.

Đến tuổi của ông cụ Triệu thì đã rất tinh tường mấy chuyện này rồi. Ông cụ Triệu không cần xem cũng biết hai vợ chồng cậu

cả chẳng tốt lành gì.

Chỉ là ông cụ không muốn nhiều chuyện và cũng không có tâm tư hỏi kỹ hơn.

Ông cụ suy nghĩ rồi bỗng tẵng hắng một tiếng, nói: “Đúng là Mao Mao không còn nhỏ nữa, nên có việc làm rồi. Thế này đi, ngày mai bảo nó đến thẳng công ty, nói là do bố bảo. Còn về chuyện tên nhóc đó đánh người thì bố thấy nên bỏ qua đi, xử lý như vậy, các con không có ý kiến gì chứ?”

“Bố, bố đang bảo vệ...”

“Không ý kiến, đương nhiên là không ý kiến”.

Lưu Hiểu Vi chưa kịp nói hết thì Triệu Hoành Quang liền vội đưa tay bụm miệng vợ mình lại.

Ông ta là con cả nên biết rất rõ tính khí của ông cụ.

Nếu còn làm lớn chuyện thì chỉ e đến cả chút lợi lộc đó cũng mất luôn.

Triệu Hoành Quang không ngốc, rất thức thời.

Bách Lạc Viên, khu giải trí ban đêm nổi tiếng ở Trung Hải, nơi tiêu tiền của đàn ông.

'Tâng hai, trong ghế lô xa hoa, trên bàn trà bày mấy chai rượu ngoại đắt tiền.

"Trên ghế sô pha có hai người trẻ tuổi đang ngồi, tất cả đều mặc âu phục đi giày da, tuấn tú lịch sự.

“Đừng nói nữa, Anh Ngô, vừa nhắc đến việc này, tôi liền một bụng tức, hôm nay đi bóp một quả hồng mềm*, không nghĩ tới tên kia là một thăng lỗ mãng, còn biết chút kỹ năng. Tôi bất cẩn nên bại trận”.

(*)hình dung người có tính cách yếu đuối, dễ bắt nạt

Lý Tiếu Lai quanh co một hồi, mới nghiến răng nghiến lợi nói ra.

“Hoá ra là vậy à”.

“Bố, bố đang bảo vệ...” - Chương 140 | Đọc truyện tranh