Tiểu Mù Loà Xinh Đẹp Cũng Bị Làm Pháo Hôi Sao
Chương 88: Ngoại truyện: Nuôi một con mèo2
Khó tin.
Con sói này thực sự rất nghiêm túc trong việc nuôi một con mèo.
Diệp Mãn mèo nhìn con sói xám ngày nào cũng mang thức ăn khác nhau về, đẩy đến trước mặt mình, chìm vào suy tư.
Sói xám biết cậu sợ nó, thường đẩy thức ăn đến trước mặt cậu, thấy cậu c.ắ.n miếng đầu tiên, nó sẽ đi sang một bên. Quay lưng lại với cậu, ngồi xổm ở cửa cái ổ rách nát này, trông có vẻ như đang canh gác, hoặc tự mình nằm một bên giả vờ ngủ.
Đợi Diệp Mãn ăn xong, tự mình dọn dẹp lông, sói xám mới chậm rãi bò dậy ăn sạch thức ăn thừa của cậu, sau đó tiếp tục nằm một bên ngủ.
Hôm nay cũng vậy.
Sau khi Diệp Mãn thử c.ắ.n thức ăn, sói xám đứng dậy đi sang một bên, quay lưng lại với cậu ngồi xổm xuống, bắt đầu lơ đãng.
Hôm nay đi vài nơi đều không đủ tốt, hoặc là xung quanh có quá nhiều ch.ó hoang, không đủ an toàn, lo lắng khi nó rời đi sẽ bị trộm nhà, hoặc là quá rách nát và bẩn thỉu, không thích hợp để nuôi mèo con. Khu vực này đã xem qua rồi, không có nơi nào thích hợp, ngày mai có lẽ nó nên đi xa hơn một chút để tìm.
Sói xám suy nghĩ rất nghiêm túc, không để ý đến một con mèo con nào đó đang bước nhẹ nhàng đến bên cạnh nó.
Một cảm giác ấm áp và ẩm ướt truyền đến từ một vị trí nào đó trên chân trước, kéo suy nghĩ của nó trở lại. Sói xám cúi đầu, cả con sói cứ thế đứng yên.
Con mèo con rất hay hung dữ với nó, không thích nó đến gần, lần đầu tiên khi tỉnh táo lại gần nó đến vậy. Mèo con ngồi xổm bên chân nó, nghiêm túc ngẩng cổ lên, chăm chú l.i.ế.m một vết thương nào đó trên chân trước của nó. Chắc là vô tình để lại khi đ.á.n.h nhau hôm nay, nó không để ý lắm, một vết thương nhỏ, ngày nào cũng có, không cần quan tâm cũng sẽ nhanh lành. Tuy nhiên, mèo con rất cẩn trọng với vết thương của nó.
Lưỡi mèo con hồng hào mềm mại, có một lớp gai mềm mại, l.i.ế.m nó cũng không đau, chỉ rất ngứa.
Nhiều lần, sói xám suýt nữa không nhịn được muốn rung rung móng vuốt, nhưng cuối cùng vẫn nhịn được.
Mèo con vừa l.i.ế.m vết thương cho nó, vừa tự cho là kín đáo lén lút quan sát nó, sẵn sàng bỏ chạy ngay lập tức khi nó có hành động nguy hiểm.
Sau lần thử nghiệm táo bạo và mạo hiểm này của Diệp Mãn, xác nhận con sói này thực sự không có ác ý với cậu, và kỳ diệu thay lại khá nuông chiều cậu, Diệp Mãn dần trở nên vô pháp vô thiên.
Buổi tối rất lạnh, cậu tự ngủ lại rất không an toàn, nên Diệp Mãn luôn nhân lúc sói xám ngủ say, lén lút chui vào dưới bụng sói xám để sưởi ấm. Sau lần này, cậu dứt khoát công khai chui vào dưới thân sói xám.
Sói xám đang định ngủ như mọi ngày, thì bị một con mèo nào đó cào tỉnh.
Mở mắt ra, thấy con mèo con thường xuyên trốn nó rất xa đang rất khó khăn cố gắng di chuyển cái móng vuốt dày của nó ra, để mình có chỗ chui vào dưới thân nó.
Lười biếng nhìn đối phương một lúc, sói xám nhấc móng vuốt lên vồ một cái, trực tiếp vồ mèo con vào lòng.
Dưới thân một trận vùng vẫy, một cái đầu mèo khó khăn vùng vẫy chui ra từ dưới cổ nó.
"Meo meo meo, meo!"
Suýt nữa thì nghẹt thở c.h.ế.t mèo rồi!
Diệp Mãn tức giận c.ắ.n sói xám một cái.
Sói xám gầm gừ một tiếng, dùng móng vuốt vỗ vỗ đầu cậu.
Nó không dùng sức nhiều, trông như đang an ủi cậu. Diệp Mãn ngây người một chút.
Không phải ảo giác.
Con sói này có hơi quá nhân tính hóa? Ừm...
Không nghĩ ra. Thôi vậy.
Cậu tiếp tục khó khăn vùng vẫy dưới thân hình quá lớn của đối phương, tìm kiếm một vị trí ngủ thoải mái nhất. Mất một chút thời gian, cuối cùng cũng điều chỉnh được tư thế ngủ thoải mái nhất cho mèo, Diệp Mãn mèo ngáp một cái, an tâm dựa vào chiếc khăn quàng cổ ấm áp của sói xám mà ngủ thiếp đi.
Con mèo con trong lòng cuối cùng cũng yên tĩnh lại.
Con sói xám trầm lặng và điềm tĩnh mở mắt ra.
Con mèo con với bộ lông mềm mại xinh đẹp cuộn tròn dưới cổ nó, đầu mèo vùi vào chiếc khăn quàng cổ dưới cổ nó, thân hình nhỏ bé phập phồng đều đặn, phát ra tiếng ngáy khò khò. Trông có vẻ ngủ rất thoải mái.
Nhìn một lúc, sói xám lén lút l.i.ế.m đầu mèo một cái.
Bộ lông mềm mượt mà mèo con vừa chải chuốt cẩn thận cứ thế bị nó l.i.ế.m cho rối tung.
Sói xám nhìn bộ lông rối bù một lúc, rồi lại l.i.ế.m một cái nữa.
Không trở lại gọn gàng, mà càng rối hơn.
Bình thường nó luôn thấy đối phương dành một nửa thời gian trong ngày để chải lông cho mình,"""Thấy sói xám trong lòng rục rịch, không nhịn được cũng muốn thử l.i.ế.m giúp nó một cái.
Kết quả làm hỏng bét, càng gỡ càng rối.
Nó nhìn bộ lông ướt nhẹp, rối bù một lúc, rồi như không có chuyện gì xảy ra, quay đầu đi, nằm xuống nhắm mắt lại, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.
Đối phương hình như rất thích con cá nó mang về lần trước.
...Ngày mai tìm cách mang thêm một con nữa vậy.
Diệp Mãn tỉnh dậy sau một giấc ngủ, không thể tin vào những gì mình nhìn thấy. Lông của cậu sao lại rối đến mức này! Lại còn thắt nhiều nút nữa!
Cậu gần như mất cả một ngày trời mới tự mình chải chuốt lại gọn gàng.
Tối hôm đó, cậu chặn con sói nghi phạm mang đồ ăn về ngay trước cửa nhà, nghiêm túc kêu meo meo rất dài với đối phương.
"Thành thật khai báo, có phải cậu đã làm rối lông của tôi không?"
"Cậu có biết tôi đã mất bao lâu để gỡ những nút thắt đó không? Con sói xám độc ác này, có phải cậu cố ý trêu chọc tôi không! Cậu về muộn như vậy, có phải biết mình làm sai nên chột dạ không dám về gặp tôi không!"
Lông mèo của Diệp Mãn rất dài, sau mùa mưa, thời tiết dần trở lạnh, để đối phó với mùa đông sắp đến vài tháng nữa, gần đây lông càng ngày càng dài, càng ngày càng dày.
Khi cậu l.i.ế.m cái khăn quàng cổ của mình, còn vì lông quá dài mà bị ngã lộn nhào!
Sói xám cúi đầu, đẩy con cá duy nhất đến trước mặt cậu.
Hôm nay nó đi bên ngoài rất lâu, cũng không tìm thấy con thứ hai.
Nó rên rỉ hai tiếng, rồi nằm xuống trước mặt mèo Diệp Mãn, dùng mũi thở ra hơi nóng hổi đẩy đầu mèo con, ra vẻ yếu thế phục tùng.
Sói xám kêu t.h.ả.m thiết, những vết thương trên người trông còn nhiều hơn tổng số vết thương của mấy ngày qua.
Diệp Mãn không khỏi mềm lòng, cúi đầu cọ vào đối phương: "Được rồi được rồi, lần này tha thứ cho cậu, lần sau không được trêu chọc tôi nữa, nghe rõ chưa?"
Sói xám không trả lời, im lặng nhìn cậu.
Nó không hiểu lời cậu nói.
Diệp Mãn có một khoảnh khắc thất vọng.
Nhưng nhanh ch.óng lấy lại tinh thần.
Kêu meo meo lảm nhảm: "Sao hôm nay câụ về muộn thế, có phải khó tìm đồ ăn không, hay là mấy ngày nay chúng ta ăn tiết kiệm một chút nhé, tôi có thể chỉ ăn một chút thôi, còn lại để dành chia ra ăn mấy ngày, nhiệt độ này chắc không hỏng đâu... Nếu không thì ngày mai tao đi cùng cậu nhé, bây giờ tôi sạch sẽ xinh đẹp thế này, đi lừa người tốt chắc chắn thành công cao! Biết đâu lúc đó một mình tôi có thể nuôi sống cả hai chúng ta, cậu không cần phải đi đ.á.n.h nhau với lũ ch.ó xấu xa đó nữa! Tôi nói cho mày biết, cậu đi theo tôi là đúng người rồi đấy!"
Một lúc sau, lại kêu meo meo nói: "Cậu đừng đi quá xa, nhỡ không tìm được đường về thì sao, cậu cứ không về, tôu còn phải nghi ngờ có phải cậu nuôi mèo chán rồi, định bỏ rơi tôi mà chạy mất không, tao còn nghĩ, tao cũng không ăn nhiều mà..."
Nhỏ bé như vậy, lại có rất nhiều chuyện phải lo lắng.
Ban ngày, cậu từ việc vừa l.i.ế.m lông vừa lầm bầm c.h.ử.i rủa, cho đến khi không thấy sói xám về, lo lắng đi đi lại lại xung quanh. Trong lòng vừa lo nó bỏ rơi mình mà chạy mất, vừa lo nó có gặp nguy hiểm gì bên ngoài không.
Gặp người xấu rồi sao? Bị thương quá nặng không đi được, không về được sao? Bị xe đi ngang qua đ.â.m phải sao?
Mỗi loại đều khiến mèo rất đau lòng.
Có lẽ cảm nhận được sự lo lắng của mèo Diệp Mãn, sói xám l.i.ế.m mặt cậu để an ủi.
Có bài học từ trước, lần này nó l.i.ế.m rất cẩn thận, không làm rối lông mèo Diệp Mãn.
Bị l.i.ế.m, Diệp Mãn giơ chân đẩy miệng nó: "Không được không được, tôi là đại ca, chỉ có tôi mới được chải lông cho cậu, cậu không được l.i.ế.m tôi!"
Cậu thu lại móng vuốt sắc nhọn, sói xám chỉ cảm thấy mình bị đệm chân mềm mại đẩy hai cái. Đệm chân của mèo con mỏng và mềm hơn sói xám, còn có mùi bỏng ngô, khiến nó rất muốn l.i.ế.m một miếng. Xác nhận mèo Diệp Mãn không giận, sói xám càng không kiêng nể gì dùng lưỡi gội đầu cho cậu.
Diệp Mãn: "..."
Loài ch.ó không biết lễ phép!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sói xám giơ chân ấn giữ mèo con đang xù lông kêu meo meo.
Đẩy con cá về phía trước một chút nữa.
Diệp Mãn: "Đừng hòng dùng chút lợi lộc này để mua chuộc tôi!"
...
Sau khi ăn xong, không vào giai đoạn nghỉ ngơi hàng ngày, sói xám ngậm mèo con, rời khỏi hang ổ đầu tiên của chúng trong thành phố.
Diệp Mãn lảo đảo bị sói xám ngậm chạy rất xa.
Kêu meo meo suốt đường đi.
"Cậu định đưa tôi đi đâu, không phải định bán tôi đi đổi lấy đồ ăn chứ?"
Thao tác này quá khó đối với một con sói, nên Diệp Mãn chỉ nói bâng quơ.
Cuối cùng, sói xám đưa cậu dừng lại ở một lối vào ống cống bỏ hoang cao nửa người.
Sau khi chui vào, phát hiện nơi này chắc đã bị bỏ hoang nhiều năm rồi, cách lối vào một mét bị người ta đóng tấm sắt, bịt kín lại, chắc là không muốn động vật hay người khác chui vào trong ống cống, như vậy, vừa vặn tạo thành một không gian nhỏ có thể che mưa che gió, tiện lợi cho sói xám và mèo con.
Chỉ là nơi này bỏ không quá lâu không dùng, bụi hơi nhiều.
Diệp Mãn được đặt xuống, cẩn thận giẫm lên vài chỗ tạm coi là sạch sẽ, tuần tra một vòng trong không gian vài mét vuông này, bất ngờ lại cảm thấy nơi này rất tốt.
"Chúng ta sẽ chuyển đến đây ở sao?" Cậu quay đầu hỏi.
Sói xám ngồi xổm ở lối vào ống cống, vẫy vẫy đuôi, coi như trả lời.
Diệp Mãn nhẹ nhàng nhảy lên lưng sói xám, hưng phấn nhìn lãnh địa mới này: "Chỗ này tốt, tôi thích, mấy ngày nay cậu về muộn hơn bình thường, có phải là để tìm chỗ trú đông cho chúng ta không!"
Sói xám không trả lời, cậu cũng không bận tâm.
Tiếp tục kêu meo meo tự nói một mình: "Nhưng vẫn cần phải dọn dẹp lại cho tốt, gặp được tôi, coi như cậu may mắn!"
Trước đây cậu là người, hiểu biết nhiều hơn, tuy nhiều chuyện không nhớ rõ, nhưng cậu vẫn nhớ cách sử dụng công cụ, chắc chắn có thể dọn dẹp nơi này thành một hang ổ ấm áp, sạch sẽ, thoải mái.
Để đối phó với mùa đông sắp đến, có rất nhiều thứ cần chuẩn bị.
Sau khi chuyển nhà mới, mèo Diệp Mãn cũng trở nên bận rộn.
Sói xám ban ngày ra ngoài tìm thức ăn, cậu thì tìm những vật dụng có thể dùng được xung quanh, dọn dẹp sạch sẽ cái hang nhỏ này.
Tìm thấy vài tờ báo cũ, ngậm đi làm ướt, rồi ngậm về lau chùi chỗ ở.
Dần dần, cậu còn lấy đó làm trung tâm, khám phá ra vài con đường an toàn trong khu vực này.
Diệp Mãn bất ngờ tìm thấy vài chiếc áo bông ở một nơi thu gom quần áo cũ, bông từ chỗ rách của áo bông tràn ra. Mất vài ngày, đi đi lại lại vài lần, có thể ngậm về rất nhiều bông, cậu sẽ có rất nhiều bông, có thể dùng để lót nhà của chúng.
Cộng thêm lớp lông tơ của cả hai, một lối vào ống cống nhỏ bé, ngày càng trở nên mềm mại và ấm áp.
Sói xám ngậm về một thùng carton, chắn ở lối vào ống cống, làm cửa. Thùng carton là loại rất dày, sau mùa mưa, thời tiết trở lạnh, không cần quá lo lắng bị ngấm nước hỏng, đặt ở lối vào có thể che gió lạnh, còn có thể để lại một vài khe hở nhỏ để thông gió.
Tuy nhiên, sau khi che lại, trong hang không còn ánh sáng nữa.
Ngay cả khi loài mèo và loài ch.ó đều có khả năng nhìn ban đêm rất tốt, cũng cần một chút ánh sáng tự nhiên để nhìn rõ, nếu thực sự không có chút ánh sáng nào, vẫn sẽ không nhìn thấy gì cả.
Diệp Mãn là một con mèo sợ bóng tối.
Nhưng cậu cũng không có cách nào tốt để giải quyết vấn đề này.
Dọn dẹp vệ sinh, sắp xếp nhà của cậu và sói xám, cậu vẫn có thể cố gắng làm được, còn những thứ khác thì quá khó.
Vào buổi tối, cậu dựa sát vào sói xám để giảm bớt nỗi sợ hãi.
Cứ thế vài ngày nữa trôi qua, một ngày nọ khi sói xám trở về, trong miệng nó ngậm một thứ bất thường.
Đó là một chiếc đèn ngủ nhỏ bằng lòng bàn tay người.
Nó ngậm chiếc đèn ngủ hình con thỏ đó đặt trước mặt Diệp Mãn, ra vẻ dùng chân vỗ vào nút trên đỉnh.
Một không gian nhỏ bé từ từ sáng lên ánh đèn vàng ấm áp, chiếu sáng hang ổ không lớn, mang lại một chút ấm áp cho nơi này.
Mèo Diệp Mãn ngây người nhìn chiếc đèn nhỏ này.
Chắc là có người chuyển nhà vứt đi.
Trông có vẻ là loại đèn ngủ nhỏ có lắp pin cúc áo.
Trong thành phố nhặt được thứ này không có gì lạ, nhưng thực sự muốn tìm được một chiếc đèn vẫn còn sáng trong một thành phố lớn như vậy, nó cần đi bao lâu mới tìm thấy? Chắc chắn là rất vất vả. Chỉ riêng việc tìm thức ăn và nước sạch để nuôi mèo con đã rất khó rồi. Diệp Mãn nhìn đèn, rồi lại nhìn con sói xám im lặng ngồi xổm trước mặt.
Trong chốc lát có chút bối rối, "Cho tôi sao?"
Sao nó biết cậu muốn gì?
"U u..."
Sói xám nhìn cậu, di chuyển chân, cúi đầu, ghé sát vào mặt cậu, đuôi sói phía sau vẫy từ trái sang phải, rồi từ phải sang trái.
Trông như đang cầu xin được khen ngợi.
Diệp Mãn với một tâm trạng khó tả, bất an và căng thẳng vẫy vẫy cái đuôi lớn xù lông của mình.
Thử ngẩng đầu lên, thè lưỡi l.i.ế.m sói xám, rồi dùng đầu mình cọ vào nó.
Bị cậu cọ, sói xám trông rất vui, lại rên rỉ hai tiếng.
Là một con mèo, Diệp Mãn không thích cơ thể mình dính đầy mùi của sinh vật khác, nên cậu thường từ chối bị con vật thuộc họ ch.ó này, vốn rất thích dùng lưỡi "tắm rửa" cho cậu, l.i.ế.m.
...Nhưng hôm nay thì bỏ qua vậy.
Diệp Mãn nằm phịch xuống, lăn một vòng trước mặt sói xám, lộ bụng ra, mặc cho sói xám cúi đầu nhẹ nhàng cọ vào bụng mềm mại của cậu, còn mình thì duỗi chân, thoải mái dùng đệm chân cào đầu sói xám.
"Chỉ hôm nay mới được như vậy, nhưng lát nữa câun phải để tôi l.i.ế.m lại!"
Cậu phải bảo vệ tôn nghiêm và địa vị của đại ca!
Chỉ có đại ca mới được l.i.ế.m đàn em!
Mặc dù sói xám không nói, nhưng không cần nghĩ cũng biết nó không có ý kiến gì về điều này. Trong bầy của nó không có cách nói này, nên ngay từ đầu nó sẽ không từ chối Diệp Mãn.
Nó rất vui khi được con mèo nhỏ này dùng lưỡi mềm mại ẩm ướt của nó chải lông cho nó.
Sẽ tốt hơn nếu mèo con không vì lông nó quá dày, thân hình quá lớn, mà chải được nửa chừng thì lại mệt mỏi và tức giận dùng răng c.ắ.n chân trước của nó để mài răng.
Nhưng nó thích mài cũng không sao.
Răng của Diệp Mãn rất sắc, móng vuốt cũng rất nhọn, nếu thực sự dùng hết sức, chắc chắn có thể khiến sói xám chảy m.á.u.
Nhưng cậu chưa bao giờ thực sự c.ắ.n mạnh nó.
Nếu sói xám thực sự bị thương, cậu ngược lại sẽ đau lòng đến l.i.ế.m vết thương cho nó.
Nghĩ đến đây, nó ấn giữ mèo con, l.i.ế.m bụng đối phương.
"Ưm, ngứa! Á á á cậu l.i.ế.m chỗ nào thế! Mau dừng lại!"
Sói xám đứng yên tại chỗ vài giây.
Im lặng nhìn mèo con đang vùng vẫy.
Ừm, là một con mèo đực nhỏ.
...
Cơ hội hiếm có.
Nhân lúc đối phương đang vui vẻ, phải tranh thủ l.i.ế.m thêm vài miếng mèo con thơm ngon.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận