Tiếng Vọng Sao Trời - Toàn Xu Tinh
Chương 48: Hai mặt của đồng xu
Cận Tông không muốn trả lời. Bị anh hôn trong phòng nhạc đã quá đáng lắm rồi. Tại sao cô còn phải trả lời những câu hỏi sỉ nhục mình như vậy.
Tuy Cận Tông không phải gái ngoan, nhưng chuyện thân mật với con trai trong trường học ngông cuồng như thế này, cô chưa từng làm bao giờ. Cận Tông tức đến ngứa răng.
Cô muốn đẩy người đang áp đảo mình ra, nhưng đối phương lại dùng sức, bàn tay rắn chắc siết chặt eo thon của cô.
Anh đứng sừng sững trước mặt cô, dùng đôi môi hư hỏng thong thả hôn lên chiếc cổ đang căng cứng vì căng thẳng của Cận Tông.
“Lương Đình Không…” Mỗi lần anh cắn nhẹ, cơ thể căng cứng của Cận Tông lại run lên khó chịu.
“Sợ à?” Lương Đình Không hỏi. “Chẳng phải em hoang dại lắm sao? Xem những lời nghiêm túc anh nói với em như gió thoảng bên tai cơ mà.”
Khi đôi môi tà mị của anh trượt xuống ngực cô, định cắn mở cúc áo sơ mi đồng phục, Cận Tông hét lên: “Đừng có đụng vào!” Cô dùng hết sức lực đẩy anh ra, lạnh lùng tuyên bố: “Lương Đình Không, em không làm bạn gái anh nữa, ai thích làm thì làm, dù sao Cận Tông em cũng không làm!”
Cận Tông tức giận, cô không cần làm món đồ chơi của bất kỳ ai.
Thái độ khinh mạn của Lương Đình Không đối với cô trong phòng nhạc hôm nay khiến cô giận không thể kìm nén.
Cô cảm thấy, Lương Đình Không tự cho mình là đại thiếu gia có tiền có thế, còn Cận Tông chỉ có hai bàn tay trắng, cô đi lên từ vũng bùn, nên anh mới tùy tiện với cô như vậy.
“Lương Đình Không, cứ xem như giữa chúng ta chưa từng xảy ra chuyện gì.” Cận Tông nghiêm túc nói xong câu này, sau đó cô chộp lấy cặp sách rơi dưới đất, chạy biến ra ngoài.
Chưa ra khỏi cổng trường, tin nhắn WeChat của Lương Đình Không đã tới.
[Phòng nhạc chỉ có một cái camera thôi, dây đã bị cắt từ lâu rồi.]
Thì đã sao, Cận Tông giận sôi người, ngón tay cô gõ lia lịa trên màn hình điện thoại.
[Sau này đừng làm phiền em nữa, chúng ta nước sông không phạm nước giếng.]
Cận Tông gửi dòng tin nhắn đó đi, sau đó cô bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ:
Thực ra anh và cô vẫn không giống nhau.
Anh ngang ngược ngông cuồng đến mức muốn có được cả thế giới này.
Còn cô hèn mọn đến mức chỉ có thể nắm giữ vài điều tốt đẹp ít ỏi, ví dụ như Cố Khuynh người đã lớn lên cùng cô, và Vương Nhứ Lam người một mình nuôi cô khôn lớn.
Cho nên anh mới có thể đưa ra những yêu cầu không kiêng nể gì với cô như vậy.
Tại sao cô phải vì Lương Đình Không mà tránh mặt Cố Khuynh?
Hồi nhỏ, cô bị đám trẻ con hẻm Hòe Tửu quây đánh dưới cống ngầm, cả người lấm lem bùn đất.
Người nhận được tin, chạy đến cứu cô, ôm cô vào lòng che chở, dẫn cô về nhà mình để mẹ tắm rửa, thay quần áo sạch sẽ cho cô là Cố Khuynh.
Trong lòng cô luôn biết ơn Cố Khuynh.
Dù sự biết ơn này khi lớn lên không biến thành tình yêu, nhưng Cận Tông cũng không muốn vì làm bạn gái của thiếu gia nhà giàu Lương Đình Không mà phải vạch rõ giới hạn với Cố Khuynh, bỏ mặc Cố Khuynh.
Nếu Lương Đình Không thực sự để tâm chuyện cô và Cố Khuynh, vậy thì, họ dừng lại ở đây đi.
Ngay tại học kỳ này, kết thúc như vậy đi.
Xem như Cận Tônh cũng đã tô điểm thêm cho thanh xuân của mình. Thời cấp ba, cô cũng từng yêu đương, đối tượng lại còn là một thiếu gia nhà giàu ăn chơi trác táng, được vô số nữ sinh trong trường săn đón
Nhưng mà, thì đã sao, Cận Tông chẳng thèm khát chút nào, là Cận Tông đá anh trước.
Trời tối đen, đèn đường đã sáng.
Cận Tông trở về hẻm Hòe Tửu, vẻ mặt không vui. Vương Nhứ Lam đang xem tivi, trên bàn ăn phòng khách chất một chậu bánh chưng. Vương Nhứ Lam hỏi: “Bà nói cháu mang bánh chưng cho bạn, cháu có mang không đấy?”
“Có ạ.” Cận Tông đáp.
“Mang mấy cái?” Vương Nhứ Lam thấy còn thừa nhiều thế này, nhà chỉ có hai bà cháu cũng ăn không hết.
“Thì mang rồi, sao bà cứ lải nhải mãi thế ạ.” Cận Tông hiếm khi nổi cáu với bà nội.
“Làm sao thế?” Vương Nhứ Lam nhìn cô, phát hiện hôm nay cô tức giận khác thường. Từ nhỏ đến lớn, con nhà nghèo sớm phải lo toan, cô đã rèn luyện được ý chí sắt đá, gặp chuyện gì cũng bình thản.
Vương Nhứ Lam không hiểu ai hay chuyện gì có thể chọc cô cháu gái tức đến đỏ mặt tía tai thế này.
“Chu Hưng Ninh lại tìm cháu à?” Vương Nhứ Lam hỏi.
“Không ạ.” Cận Tông trả lời.
“Thế sao cháu không vui?”
“Bị chó cắn ạ”
Cận Tông đi vào phòng mình, đóng cửa lại.
Vương Nhứ Lam ngơ ngác, không hiểu cháu gái mình bị làm sao.
Kết quả thi cuối kỳ có sau đó vài ngày. Cận Tông vẫn đứng nhất khối, Lương Đình Không tụt xuống hạng 182, hạng nhì là Lâm Du Hân.
Sau khi có bảng điểm là đến kỳ nghỉ đông ngay, Cận Tông thở phào nhẹ nhõm, vậy là cô không cần đến trường chạm mặt Lương Đình Không nữa.
Kể từ hôm cãi nhau ầm ĩ ở phòng nhạc đó. Anh cũng nhắn vài tin WeChat bâng quơ cho Cận Tông, cố tình nói những chuyện nhẹ nhàng, nhưng Cận Tông không trả lời.
Cận Tông không những không trả lời mà còn chặn số anh luôn.
Cận Tông không biết mình đã trở thành ngoại lệ trong cuộc đời Lương Đình Không, đây là lần đầu tiên Lương Đình Không bị con gái đá, cũng là lần đầu tiên bị con gái chặn số.
Nghỉ đông được vài ngày rồi, tối hôm nay, tại phòng C9 quán bar Huyễn Đảo, một đám người tụ tập tìm vui.
Có người đã biết chuyện Lương Đình Không và Cận Tông, bèn tranh thủ cơ hội.
“Không gia, sao thế, trông anh ủ rũ thế kia.” Từ Lưu trang điểm lộng lẫy, mặc chiếc sườn xám ngắn bó sát màu hồng phấn, đi tất đen, giày cao gót trắng ngà, yểu điệu bước về phía Lương Đình Không.
Cô ta đã cởi áo khoác từ sớm, trong phòng bật lò sưởi ấm áp, cô ta phô bày đường cong cơ thể một cách lộ liễu. Ngực tấn công mông phòng thủ, trở thành cô gái ăn mặc nổi bật nhất đêm nay.
Hôm nay Trịnh Sơ Dương đã trở về. Trước đây ở Triều Lệ, cậu ta cùng Lương Đình Không, Tần Ngọc Ngôn và Ngũ Minh Vĩ là bộ tứ thân thiết, mặc chung quần áo, dù là chơi bóng hay đánh nhau đều có nhau.
Bữa tiệc tối nay là để đón gió tẩy trần cho Trịnh Sơ Dương. Mấy ngày Lương Đình Không nghỉ đông ru rú trong nhà, hôm nay anh em tốt về nước, anh mới chịu ló mặt ra.
Từ Lưu nghe phong thanh chuyện Lương Đình Không và Cận Tông đã chia tay.
Nếu họ còn bên nhau, trong dịp này, chắc chắn Lương Đình Không sẽ dẫn Cận Tông theo.
Từ Lưu nghĩ, những người như họ chỉ cần nhìn xuất thân là biết không thể nào đến được với nhau, làm sao có thể bên nhau thật sự chứ.
Khoảnh khắc này, tận mắt thấy Lương Đình Không lẻ bóng xuất hiện, Từ Lưu vui như mở cờ trong bụng. Lần trước ở Thâm Quyến, cô ta đợi Lương Đình Không ở phòng khách sạn, kết quả anh chẳng thèm lộ mặt.
Phòng bao trang trí theo phong cách Mỹ. Lương Đình Không nằm dài trên ghế sofa da, lười biếng dựa lưng, duỗi đôi chân dài, một mình chiếm ba chỗ ngồi.
Trịnh Sơ Dương và mọi người đang đánh bài. Lương Đình Không đến muộn, tay anh vẫn cầm khư khư điện thoại, chốc chốc lại cúi đầu xem, nôn nóng chờ tin nhắn của một người nào đó.
Nhưng người đó vẫn bặt vô âm tín.
Cô không trả lời tin nhắn SMS của anh, cũng không chấp nhận lời mời kết bạn lại trên WeChat. Cô thực sự quyết tâm đoạn tuyệt với Lương Đình Không.
Ánh đèn xoay trong phòng bao chiếu những bóng hình mờ ảo lên thân hình thon dài với tỉ lệ hoàn hảo của chàng trai.
Cách bài trí của C9 mang phong cách hoài cổ. Đêm nay Từ Lưu đã cất công trang điểm tỉ mỉ mới đến, như một tiểu yêu tinh ngọt ngào quyến rũ.
Cô ta ngồi xuống bên cạnh Lương Đình Không, yểu điệu nói: “Không gia, đừng buồn nữa mà, em chơi với anh nhé.”
“Ai là gia của cô?” Lương Đình Không liếc mắt, anh dùng khóe mắt quét qua Từ Lưu một cái, khó chịu hỏi.
Từ Lưu cười tươi rói: “Chẳng phải ai cũng gọi thế sao?”
“Đừng gọi bừa.” Lương Đình Không nghịch chiếc bật lửa trong tay, châm một điếu thuốc, ngậm vào khóe miệng, chậm rãi rít.
Làn khói mỏng từ đôi môi mỏng phun ra chính là bức tường chắn anh dựng lên để ngăn cản Từ Lưu lại gần.
“Vậy Không ca?” Từ Lưu đổi cách xưng hô.
“Ai là anh trai cô?” Lương Đình Không vẫn không chấp nhận cách xưng hô này.
Đôi môi hồng nhạt nhả ra một làn khói đậm, ánh mắt anh hướng ra ngoài ban công nhìn về phía phồn hoa đô hội.
Lúc bị Tần Ngọc Ngôn gọi ra ngoài, Lương Đình Không chưa ăn tối. Đến phòng bao, họ gọi đồ ăn vặt, gọi đồ ăn ngoài cho anh, đủ các loại.
Tôm hùm xào cay, mì, hoành thánh, cơm rang, pizza, gà rán, cá nướng, vịt quay.
Tóm lại, đám người này đúng là phô trương lãng phí, Lương Đình Không chỉ nói một câu chưa ăn cơm, lập tức có mười người rút điện thoại ra gọi đồ ăn cho anh.
Đủ các món sơn hào hải vị bày đầy bàn trà, nhưng Lương Đình Không ngồi sau bàn trà lại chẳng buồn động đũa.
“Không ca.” Từ Lưu lấy hết can đảm xích lại gần Lương Đình Không, thấy anh không động vào đồ ăn trước mặt, cô ta cầm đũa lên, định bón cho anh.
“Anh muốn ăn gì? Em bón cho anh.”
“Đồ ở đây tôi đều không muốn ăn.”
“Thế…”
“Với cả, đừng gọi tôi là anh, tôi nói lại lần nữa đấy.”
Từ Lưu có chút xấu hổ. Trước đây tuy Lương Đình Không không thích đáp lại tình cảm của đám con gái các cô, nhưng ít nhất anh cũng sẽ làm bộ làm tịch, cười đùa cho qua chuyện để giữ thể diện cho họ.
Hiện tại Lương Đình Không lạnh lùng u ám đến mức khiến người ta sợ hãi.
Cả người toát lên vẻ cấm dục tuyệt tình, người sống chớ lại gần.
Nhưng anh có biết không, anh chỉ cần ngồi đó, khóe miệng ngậm thuốc, nheo mắt, gác chân, đã toát lên vẻ phong trần lãng tử chết người rồi.
Bất kỳ cô gái nào chỉ cần nhìn thấy một lần cũng sẽ động lòng không thôi.
“Thế gọi là gì?” Từ Lưu siết chặt đôi đũa trong tay, nghiến răng, cô ta vẫn có lòng tự trọng của con gái. Lương Đình Không đã làm khó cô ta mấy lần rồi.
“Gọi tôi là, bạn học Lương.” Lương Đình Không lười biếng nhướng mi, ngậm thuốc, hờ hững nói một câu.
Lần này Từ Lưu thực sự bị anh làm cho bẽ mặt.
Ai mẹ kiếp buổi tối ăn mặc thế này đến đây chỉ để gọi anh là bạn học Lương chứ.
Từ Lưu cố ép mình nghĩ rằng anh đang nói đùa, anh vẫn luôn như vậy, miệng chẳng có câu nào đứng đắn.
“Anh muốn ăn quýt không? Em bóc cho anh nhé.” Từ Lưu đứng dậy, giả vờ với tay lấy trái cây trong đĩa, lúc cầm mấy quả quýt ngồi xuống, giả vờ vấp ngã, thuận thế ngã vào lồng ngực cứng rắn của chàng trai.
Từ Lưu kêu “Á” một tiếng, b* ng*c m*m m** cố tình ép chặt vào người anh.
Lương Đình Không đang ngồi dựa lưng vào sofa, cụp mắt nhìn cô gái chủ động dâng hiến vào lòng mình. Cô ta trang điểm rất tinh tế, theo phong cách lạnh lùng quyến rũ, còn cố tình chấm một nốt ruồi son ở đuôi mắt, thoạt nhìn rất gợi cảm, nhưng là đồ giả.
“Tránh ra.” Lương Đình Không gằn giọng, nhả ra hai chữ.
“Em muốn bóc quýt cho anh mà.” Từ Lưu nũng nịu, e thẹn nói.
“Đừng ép tôi lấy thuốc lá dí vào người cô.” Lương Đình Không tức giận, Từ Lưu chưa bao giờ thấy anh đáng sợ như vậy.
Khuôn mặt sắc sảo ẩn hiện trong ánh đèn mờ ảo toát lên vẻ lạnh lùng tàn nhẫn.
“Đứng, lên.” Lương Đình Không gằn từng chữ, nhắc lại lần nữa.
Từ Lưu sợ hãi, đây là Lương Đình Không khi nghiêm túc. Kẻ ngày thường miệng lưỡi cợt nhả, không đứng đắn kia hóa ra còn có một bộ mặt khác.
Anh giống như một đồng xu, có hai mặt khác biệt. Chỉ là rất ít người có thể đồng thời sở hữu trọn vẹn cả hai mặt của anh.
Cuối cùng Từ Lưu cũng lạnh sống lưng, quy củ đứng dậy khỏi người anh.
Lương Đình Không chẳng còn hứng thú ở lại đây nữa. Anh đứng dậy, dụi tắt điếu thuốc hút dở, chào nhóm Tần Ngọc Ngôn: “Ông đây về đây.”
Tần Ngọc Ngôn sốc nặng, hét lên: “Mẹ kiếp gọi cho mày cả bàn đồ ăn, mày không ăn miếng nào đã đi rồi, chơi bọn tao đấy à.”
Ngũ Minh Vĩ lờ mờ đoán được lần này Lương Đình Không sa sút vì cái gì. Ngũ Minh Vĩ cười cười: “Lương Đình Không, mày có cần thiết phải thế không? Còn chút tự trọng nào không đấy? Hèn mọn quá đi mất.”
Học kỳ này Trịnh Sơ Dương không học cùng họ, không biết chuyện xảy ra ở Triều Lệ, ân cần hỏi: “Không gia, có phải đồ ăn bọn nó gọi không hợp khẩu vị mày không, mày muốn ăn gì, bảo Nhiễm Lâm sắp xếp cho. Đi gọi Nhiễm Lâm lại đây cho tao.”
Lương Đình Không nói ra món mình muốn ăn lúc này.
“Tao muốn ăn bánh chưng, loại ngọt.”
Nói xong, anh sải bước chân dài, đi ra khỏi phòng bao.
Để lại cả phòng ăn chơi trác táng ngơ ngác nhìn nhau, sao Không gia tự nhiên lại thèm ăn bánh chưng, muốn ăn bánh chưng thì nói sớm, trên app đặt đồ ăn cũng có mà.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận