Tiếng Vọng Sao Trời - Toàn Xu Tinh
Chương 35: Giáng sinh
Kể từ lần cùng đến quán lẩu niêu nhà Vương Việt, Trần Mộc Vũ và Cận Tông đã trở nên quen biết. Thỉnh thoảng tan học, Trần Mộc Vũ lại rủ Cận Tông đi ăn cơm, và địa điểm quen thuộc vẫn là quán lẩu nhà Vương Việt.
Trần Mộc Vũ học trường Nam Sơn. Ngôi trường này toàn là những học sinh ưu tú, hoặc là thành tích văn hóa cực đỉnh, hoặc là có năng khiếu nghệ thuật xuất sắc. Học phí ở đó đắt cắt cổ.
Trần Mộc Vũ là học sinh năng khiếu nghệ thuật, cô ấy muốn thi vào Học viện Múa. Cô gái tên Ngô Đàn Lệ, người đã kéo Lương Đình Không đi xem biểu diễn sau buổi hợp xướng kỷ niệm thành lập trường lần trước, chính là đối thủ sống còn của Trần Mộc Vũ trong kỳ thi sắp tới. Hai người họ đều nhắm đến cùng một trường múa, cùng một chuyên ngành mà mỗi năm chỉ tuyển vài người. Ai tốt nghiệp từ đó ra cũng đều trở thành diễn viên múa chính của các đoàn vũ kịch danh tiếng.
Trần Mộc Vũ biết Ngô Đàn Lệ muốn lợi dụng quan hệ nhà Lương Đình Không để đi cửa sau.
Mẹ Lương Đình Không là nghệ sĩ piano nổi tiếng thế giới, quen biết rất nhiều tên tuổi lớn trong giới âm nhạc cổ điển và múa. Nếu có thể cặp kè với Lương Đình Không, sự nghiệp sau này của Ngô Đàn Lệ coi như một bước lên mây.
Hôm nay là thứ Tư, Trần Mộc Vũ biết Ngô Đàn Lệ lại giở trò quấn lấy Lương Đình Không.
Cô nàng tức tối nói với Cận Tông: “Cận Tông, cậu không thể công khai dằn mặt con nhỏ Ngô Đàn Lệ đó một trận sao? Bảo cậu ta đừng có làm phiền người đàn ông của cậu nữa, nói cho cậu ta biết Lương Đình Không là chậu đã có hoa rồi.”
Cận Tông đang cắm cúi ăn lẩu, nghe vậy suýt bị bỏng lưỡi.
Cô ngạc nhiên nhìn Trần Mộc Vũ, không hiểu sao cô ấy lại gán cho Lương Đình Không cái danh xưng đó.
Lương Đình Không trở thành người đàn ông của Cận Tông từ bao giờ thế?
Cận Tông nuốt miếng đậu phụ cuộn cải thảo trong miệng xuống, nói: “Người đàn ông của tớ không phải là Lương Đình Không.”
“Nhưng Tần Ngọc Ngôn và Ngũ Minh Vĩ đều nói thế mà.” Trần Mộc Vũ cười hì hì. “Bọn họ nói hai người đang hẹn hò, thi cuối kỳ xong là đi nhà nghỉ luôn đấy.”
Cận Tông sặc sụa, vội lấy giấy lau miệng, xong xuôi mới nói: “Họ nói linh tinh đấy.”
Trần Mộc Vũ hỏi: “Chẳng lẽ cậu không có cảm giác gì với cậu ấy à? Có vẻ cậu ấy thích cậu lắm mà.”
Trần Mộc Vũ và Tần Ngọc Ngôn là thanh mai trúc mã, lớn lên cùng nhau, cô ấy chơi rất thân với nhóm con trai bọn họ. Trần Mộc Vũ chưa từng thấy Lương Đình Không để tâm đến cô gái nào như vậy.
Sau này Trần Mộc Vũ mới biết lý do tối hôm đó họ đến nhà Vương Việt ăn lẩu.
Là vì hôm đó là sinh nhật Cận Tông.
Vốn dĩ quán lẩu nhà Vương Việt định mấy ngày nữa mới khai trương, nhưng Lương Đình Không yêu cầu họ mở sớm hơn để kịp sinh nhật Cận Tông.
Cận Tông có xuất thân khác biệt, chắc chắn sẽ không chấp nhận kiểu tổ chức sinh nhật phô trương lãng phí của họ.
Cho nên, tối hôm đó, điều Lương Đình Không muốn mang lại cho cô là sự ấm áp.
Để mọi người cùng cô quây quần bên nồi lẩu sôi sùng sục, để cô cảm nhận được sự ấm áp của tình người bình dị.
Trần Mộc Vũ nghe phong thanh về gia cảnh của Cận Tông, thực lòng cảm động trước cách Lương Đình Không tổ chức sinh nhật cho cô.
Mẹ kiếp, đây đúng chuẩn là bí kíp cưng chiều vợ yêu rồi còn gì.
“Chúng tớ chỉ là bạn cùng bàn thôi.” Cận Tông đặt đũa xuống, lấy thìa múc canh cho mình.
Một lúc sau, Vương Việt từ bếp đi ra, hỏi Trần Mộc Vũ: “Tối nay cậu có tập múa không?”
“Có chứ. Lương Đình Không viết cho tôi một bản nhạc, tháng sau đi thi tôi định múa bài đó.”
Cận Tông nghe thấy vậy liền chú ý.
Lương Đình Không còn biết viết nhạc phổ ư?
“Đúng rồi, trường các cậu sắp có Lễ hội Hoa đán chào năm mới nhỉ, cậu định tặng đại ca cậu quà gì?” Trần Mộc Vũ hỏi Vương Việt.
Trần Mộc Vũ biết trường Triều Lệ có một truyền thống, đó là tặng quà vào dịp năm mới. Họ lấy Nho giáo làm gốc rễ giáo dục, đề cao tình yêu thương.
Mỗi dịp năm mới, nhà trường đều khuyến khích học sinh trao đổi quà để thắt chặt tình bạn.
Sự kiện này gọi là Lễ hội Hoa đán Tân niên.
“Còn tặng gì được nữa?” Vương Việt tỏ vẻ khó xử. “Đại ca tôi muốn gì có nấy, tôi biết tặng gì bây giờ, chắc tặng bao thuốc lá thôi.”
Trần Mộc Vũ chống cằm suy nghĩ, nói: “Tôi cũng chưa biết tặng cậu ấy cái gì.” Quả thực người như Lương Đình Không đã có quá nhiều thứ.
Vì Lương Đình Không giúp cô viết nhạc phổ nên Trần Mộc Vũ cũng muốn nhân cơ hội này bày tỏ lòng biết ơn.
Nghe cuộc đối thoại giữa hai người, Cận Tông cũng tự hỏi lòng mình, cô có nên tặng quà cho anh không?
Nếu tặng thì tặng gì cho phù hợp?
Hoặc là, liệu Lương Đình Không có tặng quà cho cô không? Anh sẽ tặng cô cái gì?
“Cận Tông, cậu định tặng Lương Đình Không cái gì thế?” Trần Mộc Vũ hỏi.
“Tớ chưa nghĩ ra, chắc gì đã tặng đâu. Tớ tặng cho Vương Việt là được rồi.” Cận Tông trả lời.
Vương Việt gãi đầu, thành khẩn cầu xin: “Đại ca Tông ơi, xin cậu đừng hại tôi. Không gia sẽ chặt cái tay nào dám nhận quà của cậu đấy.”
Ngày 25 tháng 12 là lễ Giáng sinh. Thời tiết Nam Sơn bỗng trở lạnh bất thường, buổi trưa còn có tuyết rơi lất phất.
Ôn Diễm và Ngũ Minh Vĩ chính thức yêu nhau vào ngày này. Họ còn đăng một tấm ảnh chụp chung để công khai tình cảm trên mạng xã hội.
Cũng chính sáng hôm nay, Cận Tông nhìn thấy Ngũ Minh Vĩ bước vào lớp với đôi găng tay len màu xanh biển có hình người tuyết treo lủng lẳng trên cổ.
Đôi găng tay đó chính là đôi Ôn Diễm tự tay đan tặng cậu ta.
Cậu ta mặc áo khoác đồng phục bên trong, khoác ngoài một chiếc áo phao dáng dài màu xám đậm.
Vai trái đeo ba lô màu xanh biển. Vai rộng chân dài, dáng chuẩn như người mẫu, kết hợp với khuôn mặt điển trai anh tuấn, khi cậu ta bước vào lớp, mọi nữ sinh đều đổ dồn ánh mắt về phía cậu ta.
Đôi găng tay treo trên cổ đung đưa theo nhịp bước chân cậu ta, trông đặc biệt đáng yêu.
Cận Tông sững sờ.
Cô không hiểu nổi sao Ôn Diễm và Ngũ Minh Vĩ lại tiến triển nhanh đến vậy.
Cô còn tưởng đến lúc tốt nghiệp Ngũ Minh Vĩ cũng chẳng thèm mang đôi găng tay đó đến trường.
Dù sao thì Ôn Diễm cũng khác xa so với những cô gái vây quanh cậu ta trước đây.
Chuông báo vào lớp vang lên, Cận Tông nhìn chỗ ngồi trống trơn bên cạnh, đoán rằng hôm nay Lương Đình Không cũng sẽ không đến lớp.
Thời gian này Lương Đình Không nghỉ học suốt, anh xin phép thầy Ngô với lý do bị ngã gãy chân. Còn có cả giấy chứng nhận của bệnh viện hẳn hoi, thầy Ngô tin sái cổ, cho phép anh ở nhà dưỡng bệnh.
Cận Tông không hiểu Lương Đình Không đang làm trò gì.
Vương Việt làm ra vẻ bí hiểm, thì thầm với Cận Tông rằng Không gia nhà họ đang “bế quan tu luyện”, lúc xuất quan chắc chắn sẽ làm chấn động nhân gian.
Tần Ngọc Ngôn chen vào: “Không làm họa hại nhân gian là may lắm rồi.”
Cận Tông đoán chắc anh ở nhà tập trung viết nhạc phổ cho Trần Mộc Vũ.
Cô nghe nói cuộc thi của Trần Mộc Vũ sắp đến gần rồi.
Vì muốn giành giải nên cô ấy đang sứt đầu mẻ trán chuẩn bị, còn lôi kéo Lương Đình Không soạn nhạc cho mình.
Giờ trả bài bắt đầu, điện thoại trong ngăn bàn rung lên. Cận Tông vội lấy ra xem, thất vọng khi thấy tin nhắn của Ôn Diễm.
[Nghe nói Ngũ Minh Vĩ mang đôi găng tay tớ tặng đến trường rồi hả?]
[Ừ.] Cận Tông trả lời.
[Siêu vui luôn.jpeg]
[Tối nay bọn họ đi Huyễn Đảo, Lương Đình Không cũng đến đấy, cậu có đi không?] Ôn Diễm mời Cận Tông.
[Không được, tối nay tớ phải về sớm đưa bà đi khám bệnh.] Cận Tông từ chối.
Gõ xong tin nhắn, cô thấy dường như giáo viên Ngữ văn đã phát hiện ra cô dùng điện thoại trong giờ, bèn vội vàng cất điện thoại đi.
Chập tối, rất nhiều học sinh trong trường tốp năm tốp ba rủ nhau đi chơi Giáng sinh.
Xưa nay không có bạn bè, Cận Tông chưa bao giờ được ai mời đi chơi vào những dịp thế này.
Trong ấn tượng của cô, cái Tết náo nhiệt nhất mà cô từng trải qua là khi Cố Khuynh đưa cô đến tiệm thẩm mỹ của gia đình anh ta, cùng ăn cơm tất niên với các nhân viên ở đó.
Giáng sinh năm nay, tiệm thẩm mỹ nhà Cố Khuynh không tổ chức gì.
Hai năm nay đường Hòe Tửu mọc lên không ít tiệm làm tóc và spa, cướp mất khá nhiều khách của mẹ Cố Khuynh. Bà làm việc quần quật 365 ngày không nghỉ lễ tết nào.
Bây giờ dường như ngành nào cũng cạnh tranh khốc liệt.
Trên điện thoại, Cố Khuynh gửi cho Cận Tông một bao lì xì 529 tệ qua WeChat. Tên bao lì xì là “Năm mới vui vẻ”.
Sau đó nhắn thêm: [Anh lái xe đi Chính Bắc lấy hàng cho mẹ, có việc gì cứ gọi anh.]
Cận Tông trả lời một chữ “Ừ”. Sau đó không bấm nhận bao lì xì của anh ta.
Người khác lì xì 520 (anh yêu em), còn Cố Khuynh lúc nào cũng lì xì 529.
529 nghĩa là gì nhỉ? Anh yêu mãi (mãi mãi yêu em)?
Cận Tông cất điện thoại vào túi.
Vương Việt chưa về, hỏi cô: “Đại ca Tông, tan học qua nhà tôi ăn lẩu không?”
Cận Tông lắc đầu, dạo này ăn nhiều quá, sắp nôn ra rồi.
“Thế cậu định đi đâu?” Vương Việt thấy cô có chút đáng thương.
Mấy ngày nay Lương Đình Không không đi học, dường như cô mất đi cầu nối với thế giới bên ngoài, lại trở về dáng vẻ lạnh lùng cô độc như hồi mới chuyển đến.
Hai cô bạn duy nhất là Trần Mộc Vũ và Ôn Diễm hôm nay đều bận đi chơi.
“Hay là cậu đến ‘Nơi Đây’ dạo một vòng đi, biết đâu Không gia đang ở đó viết nhạc phổ đấy.” Vương Việt tốt bụng gợi ý cho Cận Tông một địa điểm.
“Nơi Đây” chính là cửa hàng nhạc cụ của Nghiêm Lệ.
Nghiêm Lệ là người rất nghệ sĩ, rất biết chơi và cũng rất biết đặt tên, cửa hàng của anh ta tên là “Nơi Đây”.
“Lần này chắc cậu ấy muốn tập trung viết nhạc cho Trần Mộc Vũ nên mới nghỉ học, sợ bị bên ngoài làm phiền. Trước đây cậu ấy hay thế lắm.” Vương Việt kể cho Cận Tông nghe.
“Hay thế lắm à?” Cận Tông hỏi.
“Ừ.” Vương Việt gật đầu. “Cứ hễ muốn sáng tác là cậu ấy trốn biệt tăm. Cậu ấy ham chơi lắm, nhiều người rủ rê, chỉ cần ló mặt ra là không thể nào tập trung làm việc được.”
“Ồ.” Cận Tông gật đầu, quả nhiên là người hoàn toàn trái ngược với cô.
Lễ tết thì người ta đi chơi ầm ầm, còn cô ngồi đây chẳng ai rủ.
“Cậu có đi ‘Nơi Đây’ không? Tiện đường tôi mang đồ qua cho thầy Nghiêm. Hay chúng ta đi cùng nhau?” Vương Việt rủ rê.
Cận Tông nghiêng đầu nhìn hoàng hôn mênh mông ngoài cửa sổ, suy nghĩ một chút rồi đồng ý với Vương Việt.
Cô định qua đó dạo một vòng rồi về với bà nội.
6 giờ tối, trời tối rất nhanh. Vương Việt và Cận Tông đến cửa hàng nhạc cụ “Nơi Đây”.
Nghiêm Lệ đang ngồi hút thuốc, chơi game điện thoại trong tiệm.
Quả nhiên Lương Đình Không đang ở đó, anh ngồi trước một cây đàn piano cúi đầu viết nhạc phổ.
Vương Việt mừng rỡ gọi to: “Ái chà, Không gia, mày ở đây thật à.”
Cận Tông nhìn về phía anh, thấy anh đang rất tập trung làm việc.
“Thầy Nghiêm, bánh gạo và mì lạnh anh đặt đây ạ. Mẹ em bảo em mang qua cho anh, đều hút chân không rồi, chưa ăn ngay thì để chỗ mát là được, không nhất thiết phải bỏ tủ lạnh đâu.”
Vương Việt đưa đồ Nghiêm Lệ đặt cho anh ta, rồi đi tới chỗ Lương Đình Không hỏi: “Không gia, mày vẫn chưa viết xong nhạc à?”
Lương Đình Không liếc cậu ta một cái, hỏi: “Sao thế?”
“Không có gì, chỉ là bạn nhỏ cùng bàn của mày ấy mà…” Vương Việt hạ giọng. “Không có mày ở đó, cậu ấy cô đơn lắm.”
“Thế à?” Lương Đình Không nhìn Cận Tông từ xa, hỏi lại.
Kể từ sau buổi tối sinh nhật cô, anh không đến trường nữa.
Đêm hôm đó, anh đã ép cô vào con hẻm tối đen và hôn cô.
Hôm đó anh uống chút bia nóng mẹ Vương Việt nấu, trong người hơi nôn nao, nên đã hôn cô một cách bốc đồng.
Sau đó Lương Đình Không cảm thấy mình hơi quá đáng.
Dù sao cô cũng là học bá ngoan hiền.
Kể cả cô có mang dao trong cặp, có học đòi hút thuốc, nhưng cô thực sự khác với loại người như anh.
Sau khi bình tĩnh lại, Lương Đình Không muốn tránh mặt vài ngày.
Mấy ngày nay không ở nhà thì ở “Nơi Đây”, anh cũng chẳng biết mình đang trốn tránh cái gì.
Giờ phút này, khi Vương Việt dẫn Cận Tông bước vào, nhìn ánh mắt lảng tránh của cô, cuối cùng Lương Đình Không cũng hiểu mình đang trốn tránh điều gì.
Anh đang trốn tránh sự ngượng ngùng của Cận Tông mỗi khi nhìn thấy anh.
Anh không muốn làm cô khó xử.
Nhưng mà, đã ngượng ngùng thế rồi mà sao cô vẫn đi theo Vương Việt đến đây?
“Tách” một tiếng, Lương Đình Không bật lửa châm điếu thuốc, ngậm vào miệng, rồi ném bao thuốc và bật lửa cho Vương Việt, bảo cậu ta tự nhiên. Sau khi nhả vài hơi khói, anh gọi Cận Tông: “Lại đây.”
Cận Tông đứng trước một cây đàn piano sơn mài đen bóng, khoác chiếc áo phao mỏng bên ngoài áo khoác đồng phục, đeo ba lô ngoan ngoãn.
Tóc không buộc, Lương Đình Không đoán chắc tối qua cô mới gội đầu.
Thường thì sau khi gội đầu một ngày, cô sẽ tiếc không nỡ buộc mái tóc đen dài suôn mượt đó lên.
Không biết là do cô tiếc tiền duỗi tóc hay là muốn làm điệu nữa.
Kết quả là… đẹp thật sự.
Da trắng như tuyết, tóc đen xõa tung, giống như những phím đàn đen trắng mà anh đã chạm vào cả ngày hôm nay, không bao giờ biết chán, bởi vì anh biết rằng chỉ cần đưa tay chạm vào là sẽ vang lên những âm thanh khiến anh hài lòng.
Cận Tông đứng đó, cứng đờ, không nhúc nhích.
Tầng một trưng bày đầy đàn piano đắt tiền, Vương Việt và Nghiêm Lệ đều ở đó, mắt không chớp nhìn chằm chằm hai người đang giằng co, họ tò mò đoán xem rốt cuộc giữa họ đã xảy ra chuyện gì.
Lương Đình Không gọi thêm tiếng nữa: “Cận Tông, lại đây.”
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận