Tiếng Vọng Sao Trời - Toàn Xu Tinh

Chương 29: Nhị thế tổ

Ăn tối xong ở cửa hàng nhạc cụ của Nghiêm Lệ, Cận Tông giúp anh ta rửa bát. Bên ngoài trời đã tạnh mưa, đồng hồ điểm 8 giờ 30 tối.

Trong hẻm mãi không thấy xe taxi nào chạy qua. Lương Đình Không đi đến quầy thu ngân của Nghiêm Lệ, lục tìm chìa khóa xe mô tô của anh, nói tỉnh bơ: “Anh Lệ, cho em mượn xe.”

“Không cho.” Nghiêm Lệ từ chối ngay. Anh ta quý chiếc xe của mình như vàng, toàn bộ linh kiện đều do anh ta tự mình săn lùng hàng hiếm từ khắp nơi trên thế giới về độ lại, cưng chiều như cưng vợ, thế mà ngày nào cũng bị đám nhóc Lương Đình Không mượn đi lượn lờ.

“Ông chủ Nghiêm, em đã giúp anh chỉnh âm xong ba cây đàn piano rồi đấy.” Lương Đình Không không cho anh cơ hội từ chối, cầm lấy chìa khóa xe, kéo Cận Tông chạy biến.

Cận Tông chưa từng ngồi xe phân khối lớn đắt tiền bao giờ. Chiếc xe của Nghiêm Lệ là dòng MV Agusta Dragster RR SCS đã qua độ chế.

Vốn là một chiếc xe đua của thương hiệu Augusta đến từ Ý, Nghiêm Lệ đã bỏ ra số tiền lớn để biến nó thành chiếc naked bike phù hợp chạy trong thành phố, có thêm chỗ ngồi phía sau.

Mã lực cực mạnh, vào cua ổn định, có chức năng bứt tốc, kết hợp cả côn tay và côn tự động, tăng tốc chỉ trong chớp mắt.

Đến mức Lương Đình Không chỉ mất mười phút để đưa Cận Tông đang ngồi sau xe về đến nhà. Mười phút đó khiến Cận Tông sợ đến mức suýt ngất.

Trước kia cô từng ngồi sau xe máy của Cố Khuynh, Cố Khuynh lái xe cũng rất “dã”.

Nhưng đến lượt Lương Đình Không tối nay, Cận Tông mới biết nguy hiểm hơn cả “dã” chính là “cuồng”.

Cô chưa từng nghĩ có người lại có thể biến chiếc xe máy chạy trên mặt đất thành phi thuyền bay lên mặt trăng.

Cho đến khi cô tự mình trải nghiệm.

Thành phố đã tạnh mưa ngừng gió, trong không khí ẩm ướt vẫn còn vương vấn những hạt nước li ti chưa kịp rơi xuống.

Tốc độ xé gió của anh dường như còn nhanh hơn cả sự tan vỡ của những phân tử nước ấy.

“Đến rồi.”

Trong tiếng động cơ gầm gừ giòn giã, giọng nói trong trẻo dễ nghe của thiếu niên vang lên.

Anh trêu chọc Cận Tông: “Đừng ôm chặt thế, eo chó đực của ông đây sắp bị cậu siết gãy rồi, cái eo này sau này còn phải giữ lại để hầu hạ cậu nữa chứ.”

Cận Tông vẫn chưa hoàn hồn, đầu óc quay cuồng, cô tháo mũ bảo hiểm ra, mở mắt nhìn thấy khu chung cư cũ kỹ ở hẻm Hòe Tửu.

Mọi thứ xung quanh đều đang xoay tròn. Đầu cô choáng váng quá.

Đêm đã về khuya, tiếng tivi, tiếng trẻ con khóc, tiếng người lớn chơi mạt chược trong quán trà, còn cả tiếng hát nhão nhoẹt từ những bài tình ca sến súa thập niên trước khiến người nghe nổi da gà… tất cả những âm thanh hỗn tạp ấy lần lượt vọng ra từ khu tập thể.

Cận Tông không ngờ lại để anh đưa về nhà, và để anh nhìn thấy nơi cô đang sống.

“Tôi… tôi sợ ngã.” Cận Tông nuốt khan, cô giải thích cho cái ôm siết chặt vừa rồi trên xe.

Mười phút vừa qua là mười phút bay bổng nhất trong cuộc đời cô từ trước đến nay, cô suýt chút nữa tưởng rằng người cầm lái định đưa cô bay thẳng lên mặt trăng.

“Chẳng phải cậu là học bá sao? Được thầy ‘Không Ai Yêu’ tiên đoán tương lai sẽ làm nhà vật lý học, cậu thử dùng kiến thức vật lý phân tích nguyên lý độ xe của Nghiêm Lệ xem, đảm bảo sẽ không sợ đến mức này đâu.” Lương Đình Không cười chế giễu cô gái nhỏ bị kỹ thuật lái xe của anh dọa cho khiếp vía.

Có lẽ đối với cô, điểm số là tiêu chuẩn duy nhất để đánh giá một con người, nhưng thực tế đâu phải vậy.

Thực ra vừa nãy anh cố ý lái nhanh như thế để cô ôm chặt lấy anh, rồi xuống xe lại có cớ trêu chọc cô.

Nhìn khuôn mặt lúc trắng lúc hồng của cô, anh cảm thấy cô đáng yêu muốn chết.

“Để tôi đưa cậu vào trong.” Lương Đình Không tháo mũ bảo hiểm, châm một điếu thuốc, ngậm trên môi nói.

Đốm lửa đỏ rực lập lòe trong đêm tối mỗi khi anh rít thuốc.

Cận Tông nhìn sâu vào mắt anh, ánh mắt thâm trầm tràn ngập sự cợt nhả phóng túng.

Anh không chỉ đưa cô đến cổng khu tập thể, mà còn muốn đưa cô đến tận cửa nhà.

Nếu cô cho phép, anh còn muốn vào nhà cô ngồi chơi.

Ánh mắt cợt nhả của anh nhìn cô chính là mang ý tứ đó. Muốn tiếp cận cô không giới hạn.

Cận Tông liếc nhìn chiếc xe mô tô màu đen nhám phối bạc hầm hố mà Lương Đình Không đang ngồi.

Cô biết chiếc xe này rất đắt, ít nhất cũng phải vài chục vạn tệ, nên mới có thể chạy từ hẻm Nhạn Hồi đến đường Hòe Tửu trong mười phút. Nhận thức này nhắc nhở cô, cô và Lương Đình Không là người của hai thế giới khác nhau.

“Không cần đâu, bà nội tôi phản đối việc tôi qua lại với mấy cậu choai choai.”

“Choai choai?” Lương Đình Không nhếch mép, ý cô là đang nói anh.

“Thế còn tên Cố Khuynh trước kia thì sao?” Lương Đình Không nhìn thẳng vào mắt Cận Tông, hỏi một cách chậm rãi.

“Anh ấy là hàng xóm của tôi, cùng sống trong khu này.” Cận Tông trả lời.

“Anh ta đi đâu rồi? Khi nào về?” Lương Đình Không lấy điếu thuốc ra khỏi miệng, gạt chân chống xe, anh nghiêng người dựa vào xe, rũ tàn thuốc trong gió, giọng điệu nghiêm túc hỏi.

“Không biết.” Cận Tông đáp. “Rất nhiều người tìm anh ấy. Ai cũng tưởng tôi biết tung tích của anh ấy, nhưng thực ra tôi không biết.”

“Thế à? Thực ra tôi cũng đang tìm anh ta.” Lương Đình Không nhả một vòng khói, cười như không cười nói với cô.

“Cậu tìm anh ấy làm gì?” Cận Tông hỏi.

“Chẳng làm gì cả, tôi chỉ muốn hỏi xem cậu đã ngủ với anh ta chưa thôi.” Anh cười khinh khỉnh. Đáy mắt sâu thẳm ánh lên vẻ ái muội.

“Đồ b*nh h**n.” Cận Tông tức giận ném mũ bảo hiểm vào người anh, cô đeo cặp sách chạy nhanh vào sân khu tập thể. Vào đến nơi mới phát hiện mình vẫn đang mặc áo khoác của anh, quên chưa trả.

Sợ anh hiểu lầm, Cận Tông nhắn tin WeChat cho anh.

[Tôi sẽ giặt sạch sẽ áo khoác rồi trả lại cậu.]

[Tặng cậu đấy.] Anh trả lời rất nhanh, Cận Tông biết anh vẫn chưa đi.

[Tôi không cần.]

[Tôi nói tặng cậu là tặng cậu.]

Cận Tông không trả lời nữa, cô leo cầu thang trong hành lang tối om.

Màn hình điện thoại vẫn sáng trưng, như có cảm ứng, soi sáng con đường cô đi.

[Cận Tông, lần đầu tiên của cậu, nhất định phải để dành cho tôi.]

Khi cô sắp về đến cửa nhà, Lương Đình Không nhắn thêm một tin nữa.

Mọi giác quan của Cận Tông bỗng chốc quay trở lại cảnh tượng ngồi sau chiếc mô tô cùng anh.

Ảo ảnh mờ mịt, không chân thực, cô ôm chặt lấy anh, bởi vì chỉ có anh mới có thể để cô dựa vào.

Cận Tông mở cửa, vào phòng, cô cởi chiếc áo khoác của anh ra.

Trong đầu cô toàn là hình ảnh Lương Đình Không mà cô đã thấy trong ngày mưa lạnh hôm nay.

Tuần này là tuần lễ kỷ niệm thành lập trường Thực nghiệm Triều Lệ.

Đội hợp xướng 100 học sinh cấp ba sẽ đứng trên sân khấu biểu diễn đại hợp xướng.

Lúc tổng duyệt, đám đông học sinh mặc đồng phục chen chúc trong hội trường nhỏ, đầu người nhấp nhô, chẳng phân biệt được ai với ai.

Nhưng Cận Tông vẫn liếc mắt một cái là thấy ngay Lương Đình Không đang đứng ở đâu.

Nên nói đây là sự lôi kéo của tâm linh tương thông, hay phải thừa nhận rằng vì anh quá chói mắt, đứng giữa đám đông luôn là người nổi bật nhất?

Bờ vai rộng, đôi chân thẳng tắp, dáng người dong dỏng mạnh mẽ, khí chất lạnh lùng.

Chỉ một bóng lưng tỏa sáng cũng đủ thu hút mọi ánh nhìn.

Hình xăm màu trắng sau gáy như một đóa hoa diễm lệ nở rộ trên làn da anh, Cận Tông chẳng cần tốn công tìm kiếm cũng có thể định vị được vị trí của anh.

Tại nơi diễn ra hoạt động lớn, cô đứng cùng Ôn Diễm.

“Cận Tông, cậu giúp tớ chuyển cái này cho Ngũ Minh Vĩ được không?” Ôn Diễm lấy ra một đôi găng tay len tự đan, nhờ Cận Tông đưa giúp.

Cận Tông nhìn về phía Ngũ Minh Vĩ đang đứng cùng Lương Đình Không.

Vây quanh cậu ta là hai nữ sinh lớp 11, cũng là thành viên đội hợp xướng, nhân cơ hội này bắt chuyện với Ngũ Minh Vĩ, một trái một phải đứng bên cạnh cậu ta, õng ẹo nói cười.

“Cậu tự đi mà đưa đi.” Cận Tông nhìn thấy cảnh đó cảm thấy buồn nôn, nên từ chối Ôn Diễm.

“Tớ không dám.” Ôn Diễm lí nhí, đầu cúi gằm, thậm chí không dám ngẩng lên nhìn Ngũ Minh Vĩ đang đứng dưới sân khấu.

“Sao mà không dám.” Cận Tông mắng cô bạn nhút nhát đang yêu thầm. “Cứ lén lút thế này là sao, thích thì nói ra. Có phải phạm tội đâu.”

Ngũ Minh Vĩ chơi bời lăng nhăng khắp nơi, Ôn Diễm lại cứ một lòng một dạ với cậu ta, Cận Tông thấy thật bất bình thay cho cô bạn mình.

“Có phải cậu bị cuồng ngược không, sao lại thích loại người như Ngũ Minh Vĩ? Cậu có biết cậu ta đi bar phóng túng thế nào không? Ôm ấp con gái, s* s**ng ngực người ta ngay chỗ đông người đấy.” Trong lúc cấp bách, Cận Tông tuôn ra hết sự thật.

“Cận Tông… tớ…” Ôn Diễm siết chặt đôi găng tay đã đan hơn ba tháng trời, xấu hổ muốn khóc.

Cận Tông không chịu nổi dáng vẻ khóc thút thít của Ôn Diễm.

Cô tự hỏi thích một người rốt cuộc là cảm giác thế nào mà có thể khiến người ta trở nên hèn mọn đến mức này.

“Thôi, hay là đừng tặng nữa.” Khi Ôn Diễm sắp bỏ cuộc.

Cận Tông giật phắt lấy đôi găng tay: “Nhìn đây, tớ đi đưa cho cậu ta ngay bây giờ, cậu ta mà dám không nhận, tớ đấm vỡ đầu chó cậu ta ra.”

Cận Tông hùng hổ đi tới.

Bên cạnh sân khấu có để đạo cụ biểu diễn hợp xướng, hôm nay họ tập bài Quốc tế ca, hàng nam sinh đứng cao nhất đóng vai công nhân, lên sân khấu phải cầm búa.

Cận Tông tiện tay cầm một cái búa, định đi tẩn tên nhị thế tổ ph*ng đ*ng Ngũ Minh Vĩ một trận.

Ôn Diễm trợn mắt há mồm, muốn ngăn cô lại nhưng không kịp nữa rồi.

Cận Tông đi đến trước mặt nhóm Ngũ Minh Vĩ.

Hai nữ sinh lớp 11 thấy cô đến, lộ ra vẻ địch ý rõ rệt. “Ai đây?”

“Ngũ Minh Vĩ.” Cận Tông cao giọng gọi tên chàng trai cao ráo đẹp trai.

Ngũ Minh Vĩ lơ đễnh, giả vờ không nghe thấy.

Thực ra cậu ta đã để ý thấy Cận Tông đi tới từ chỗ Ôn Diễm, đoán được cô lại định giúp Ôn Diễm chuyển lời hoặc tặng quà.

Chuyện này Ngũ Minh Vĩ gặp nhiều rồi. Trước đây nhận quà là nể mặt Cận Tông là bạn cùng bàn của Lương Đình Không.

Nhưng lâu dần, Ôn Diễm cứ tặng mãi thế này, cậu ta không từ chối thì Ôn Diễm sẽ coi đó là thói quen, tặng không ngừng nghỉ.

Ngũ Minh Vĩ không thích như vậy. Hôm nay, cậu ta muốn nhân cơ hội này làm kiêu một chút trước mặt Ôn Diễm, coi như một lời từ chối dứt khoát.

Ôn Diễm quá ngoan, Ngũ Minh Vĩ không muốn dây dưa với kiểu con gái như vậy, khác hoàn toàn với những cô gái vây quanh họ.

Giống như chơi game vậy, nhóm con gái kia thua thì thôi, vì họ ngày nào cũng chơi trò chơi tình ái như thế.

Nhưng Ôn Diễm thì không được, cô không chịu nổi thất bại.

Cận Tông định mở miệng gọi Ngũ Minh Vĩ lần nữa.

Một trong hai nữ sinh lớp 11, tóc dài thẳng, cười khẩy nói: “Người ta không thèm để ý đến chị, còn gọi cái gì nữa.”

“Trên tay chị cầm cái gì thế kia?” Cô gái tóc búi củ tỏi phát hiện đôi găng tay Cận Tông cầm.

“Ôi trời, thời đại nào rồi mà còn có người đan găng tay len, cười chết tôi mất. Lên Taobao mua 25 tệ một đôi freeship, hôm sau nhận được ngay, có đáng để ngồi đan từng mũi không?”

“Màu xấu thật đấy, lại còn có dây nối, kiểu dáng trẻ con treo cổ à, mỗi bên một cái, định bắt Ngũ Minh Vĩ bán manh chắc, tớ cười xỉu mất.”

Cận Tông bốc hỏa, trừng mắt nhìn hai cô ả lấy sự chế giễu làm niềm vui này: “Liên quan gì đến hai người!”

“Chậc chậc, chị là ai thế? Tặng đôi găng tay xấu hoắc mà còn ra vẻ ta đây.” Hai cô gái tiếp tục châm chọc.

“Ngũ Minh Vĩ!” Cận Tông không thèm chấp hai con chim sẻ ồn ào này, túm chặt cổ áo đồng phục của Ngũ Minh Vĩ, kéo cậu ta lại gần, hét vào mặt cậu ta: “Cậu nhận lấy cho tôi, đây là Ôn Diễm lớp 12-5, người vẫn luôn thích cậu, đặc biệt đan tặng cậu đấy!”

Lần này động tĩnh quá lớn, mọi người trong hậu trường đều đổ dồn ánh mắt về phía họ.

Ngũ Minh Vĩ cười lạnh nhạt, cậu ta chẳng thèm liếc nhìn đôi găng tay lấy một cái, nói: “Tôi không có thói quen đeo găng tay vào mùa đông.”

Ý là không cần.

Cận Tông càng túm chặt áo cậu ta, giận dữ nói: “Không thích thì từ chối ngay từ đầu đi. Đừng có đùa giỡn tình cảm của người khác.”

Ngũ Minh Vĩ nhún vai: “Từ chối ngay từ đầu chẳng phải quá vô tình sao.”

Cận Tông giơ chiếc búa đạo cụ trong tay lên, định giáng xuống thái dương Ngũ Minh Vĩ. Cô biết cậu ta cố tình chọc giận Ôn Diễm, làm cô ấy bẽ mặt trước đám đông.

“A a a a —— điên rồi, con nhỏ này có xu hướng bạo lực thật đấy.”

“Nó là ai thế? Chính là học sinh chuyển trường từ trường nghề Đình Lâm sang lớp Ngũ Minh Vĩ, tai tiếng đầy mình đấy.”

“Biết không? từ khi cậu ta chuyển đến lớp 7chưa ngày nào được yên ổn.”

“Sao cậu ta lại gây sự với Ngũ Minh Vĩ?”

“Bạn thân cậu ta thích Ngũ Minh Vĩ, Ngũ Minh Vĩ không đồng ý. Xuất thân như bọn họ mà cũng đòi trèo cao. Thật là, không biết gia thế nhà Ngũ Minh Vĩ thế nào à.”

Rất nhiều tiếng xì xào bàn tán hả hê vang lên xung quanh, xem cô như trò cười. Cận Tông nghe thấy hết, nhưng cô chẳng mảy may xấu hổ.

Nhưng cô đoán có người sẽ thấy xấu hổ.

Cô quay đầu lại nhìn Ôn Diễm, thấy cô bạn đã khóc lóc chạy khỏi nơi này.

Dường như tất cả mọi người đều đang cười nhạo cô ấy.

“Ngũ Minh Vĩ, cậu quá đáng lắm!” Cận Tông thực sự muốn phang cho tên tra nam này một búa.

Có người bước tới, kịp thời giật lấy cây búa trên tay cô, còn ngay trước mắt bao người, ôm lấy cô, vòng tay qua người cô, cười lưu manh: “Kích động cái gì chứ, cậu rảnh rỗi quá nhỉ, đi tặng quà hộ người khác. Có thời gian thì đan cho tôi đôi găng tay đi, nói bạn cậu dạy cậu cách đan ấy.”

Là Lương Đình Không. Đôi mắt phượng với đuôi mắt cong lên ẩn chứa nửa phần cợt nhả, nửa phần tình ý nồng nàn, đào hoa nở rộ, vô cùng quyến rũ.

“Buông tôi ra, đông người thế này, cậu ôm tôi làm cái gì?”

Cận Tông giằng tay ra, ném cây búa đạo cụ đi, quay người chạy ra ngoài tìm Ôn Diễm.

Lương Đình Không cười cười nhìn theo bóng lưng cô rời đi, anh sâu sắc nhận thức rằng Cận Tông đối với chuyện tình cảm nam nữ vẫn hoàn toàn là một đứa trẻ con.

Nếu cô hiểu biết một chút về chuyện thích ai đó, cô sẽ không bao giờ đồng ý giúp Ôn Diễm tặng đôi găng tay này trong tình huống như vậy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Tiếng Vọng Sao Trời - Toàn Xu Tinh - Chương 29 | Đọc truyện chữ