Tiếng Vọng Sao Trời - Toàn Xu Tinh
Chương 23: Sủng quá mức
Hiệu trưởng bước xuống từ bục cờ, thấy micro không đủ sức răn đe, liền cầm lấy cái loa lớn, vặn âm lượng lên mức tối đa, gầm lên với đám học sinh đang làm loạn:
“Trong mắt các em có còn có kỷ luật nhà trường không hả?! Hả? ‘Sáng mài giũa, tối kiên trì’, các em có xứng đáng làm người của Triều Lệ không?! Dám tụ tập đánh nhau ngay trước mặt hiệu trưởng, các em là lưu manh hay sao?! Tất cả cút lên phòng giáo vụ ngay cho tôi! Vừa rồi đứa nào tham gia đánh nhau, tất cả mời phụ huynh, tất cả ghi lỗi vi phạm nặng! Đứa nào không muốn học thì thôi học ngay lập tức!”
Ngô Nhân Ái và Cảnh Mẫn đều cảm thấy như sắp kiệt sức. Dạy học ở Triều Lệ bao lâu nay, đây là lần đầu tiên họ gặp phải chuyện động trời thế này.
Tính chất sự việc quá nghiêm trọng, dám ngang nhiên kéo bè kéo lũ đánh nhau ngay khi toàn trường đang tập trung đông đủ.
Cho dù nhóm Lương Đình Không có ngỗ nghịch đến đâu, trước đây cũng chưa từng làm chuyện tày đình đến mức này.
Lớp 12-5 có mười hai người bị lôi lên phòng giáo vụ, còn lớp 12-7 chỉ có ba người nhóm Lương Đình Không.
Hiệu trưởng và chủ nhiệm giáo dục tức giận đến mức thở không ra hơi.
Kẻ khởi xướng sự kiện tồi tệ này, Lương Đình Không, bị “chăm sóc” đặc biệt.
“Lương Đình Không, nói đi, tại sao em lại gây sự?” Chủ nhiệm giáo dục Dương Trị hỏi.
Thầy Dương Trị rất quen mặt với “trùm trường” lớp 7 này, bởi vì họ thường xuyên vi phạm kỷ luật và thầy luôn là người phải xử phạt họ.
Thầy Dương biết nhóm này còn có biệt danh là “băng đảng ngang ngược”, ngụ ý họ đi ngang trong trường không coi ai ra gì.
Trước đây họ có bốn người, học kỳ này Trịnh Sơ Dương chuyển trường, còn lại ba người. Khai giảng được gần một tháng rồi mà họ chưa gây chuyện gì.
Thầy Dương còn tưởng chủ nhiệm lớp Ngô Nhân Ái đã tìm ra cách trị được họ.
Ai ngờ họ lại “ém hàng” chờ tung chiêu lớn, dám công khai đánh nhau ngay trong giờ chào cờ.
“Lương Đình Không, thầy đang hỏi em đấy.” Không nhận được câu trả lời, thầy Dương hỏi lại lần nữa.
“Nhìn Trần Chiêu Minh ngứa mắt ạ.” lúc này Lương Đình Không mới đủng đỉnh trả lời.
Trần Chiêu Minh bị thương không nhẹ, đã được giáo viên chủ nhiệm lớp đưa xuống phòng y tế xử lý vết thương nên hiện tại không có mặt ở đây.
“Sao lại ngứa mắt?” Thầy Dương vặn hỏi.
Hiệu trưởng ngồi một bên uống nước, uống thuốc hạ huyết áp, ông thực sự bị chọc tức không nhẹ.
Mười hai nam sinh lớp 5 đứng túm tụm một chỗ, đông người nhưng lép vế.
Ngay từ khí thế đã thua đứt ba trùm trường lớp 7.
Ba người này ở Triều Lệ không ai là không biết, hôm nay có lẽ là trường hợp quá đặc biệt.
Lúc Lương Đình Không lao vào hàng ngũ lớp 5, ban đầu bọn họ không nhận ra là anh, vì lúc đó toàn trường đều mặc đồng phục giống nhau.
Họ chỉ thấy tên này quá ngông cuồng, dám chọn lúc này để gây sự.
Đến khi nhận ra anh là Lương Đình Không của “bộ tứ Lương – Tần – Trịnh – Ngũ” thì họ đã ra tay rồi, mà hai người anh em tốt của anh cũng đã lao tới.
Ba cao thủ đánh nhau bắt đầu hành hung, họ không thể không đánh trả.
Đối với nam sinh lớp 5, đây là trận chiến nếu không bốc đồng thì đã không phải đánh.
Còn với nhóm Lương Đình Không, trận này thích thì đánh, làm gì được nhau nào.
“Lương Đình Không! Em quá phóng túng, vô kỷ luật! Cần phải quản lý nghiêm khắc! Ghi lỗi vi phạm nặng! Lưu lại trường để xem xét hạnh kiểm!” Hiệu trưởng Lỗ Dật Dân vẫn chưa hết kích động.
Lương Đình Không khinh thường liếc nhìn hiệu trưởng Lỗ, nhàn nhạt nói: “Được thôi, nhưng Trần Chiêu Minh cũng phải bị ạ.”
“Còn cả Ngũ Minh Vĩ và Tần Ngọc Ngôn nữa, đều ghi lỗi vi phạm nặng!” Hiệu trưởng Lỗ nói thêm.
Ngô Nhân Ái nghe vậy, lòng đau như cắt, thầy lập tức tiến lên cầu xin hiệu trưởng Lỗ và chủ nhiệm Dương: “Thầy Lỗ, thầy Dương, các em ấy đánh nhau chắc chắn là có nguyên nhân. Tôi biết rõ bản tính ba em ấy, thực sự không xấu đâu. Nếu không có lý do gì chính đáng, chắc chắn các em ấy sẽ không tùy tiện dùng nắm đấm như vậy. Hay là chúng ta đợi Trần Chiêu Minh đến, nghe em ấy nói xem sao.”
“Không cần, bất kể nguyên nhân là gì thì chuyện này cũng quá tồi tệ. Toàn thể giáo viên và học sinh đều chứng kiến, như thế này mà không trừng trị thì còn xem kỷ luật nhà trường ra gì nữa? Trường Triều Lệ lại để xảy ra bạo lực học đường ngay trong khuôn viên trường, không quản giáo nghiêm khắc đám nam sinh này thì các trường khác sẽ cười vào mặt chúng ta mất.” Chủ nhiệm Dương kiên quyết không nhân nhượng.
Ngô Nhân Ái đành quay sang hỏi Lương Đình Không: “Tại sao em đánh bạn? Nói thật cho thầy biết!”
Lương Đình Không bày ra khí thế cao ngạo ngút trời, anh lắc lắc bờ vai rộng, đôi mắt phượng hẹp dài lạnh lùng cụp xuống, rồi ngẩng cao cái cổ thanh mảnh nhìn lên trần nhà.
Mặc kệ chủ nhiệm lớp, chủ nhiệm giáo dục, hiệu trưởng mắng mỏ thế nào, anh cũng không hé răng nửa lời.
Thấy không cạy được miệng anh, Ngô Nhân Ái quay sang hỏi Tần Ngọc Ngôn và Ngũ Minh Vĩ: “Hai em nói đi, tại sao lại kéo bè kéo lũ đánh nhau?”
Tần Ngọc Ngôn lười biếng đáp: “Em cũng không biết nữa. Chẳng phải thầy Ngô luôn dạy chúng em phải yêu thương anh em như chân tay sao? Có người đánh anh em của em, đương nhiên em phải xông vào giúp rồi.”
Ngũ Minh Vĩ thản nhiên nói: “Thực ra lúc đó em định vào can ngăn, nhưng nam sinh lớp 5 quá đáng quá, đến người can ngăn như em mà cũng đánh, nên em đành phải đánh trả tự vệ thôi ạ.”
Ý của Tần Ngọc Ngôn và Ngũ Minh Vĩ là: Bọn em không biết tại sao Lương Đình Không đánh Trần Chiêu Minh, nhưng bọn em là anh em chí cốt, không có lý do gì để Lương Đình Không một mình chịu trận cả.
Ngô Nhân Ái thầm cảm thấy may mắn vì Trịnh Sơ Dương đã chuyển trường. May quá, may quá, nếu không trận chiến hôm nay chắc còn khốc liệt hơn nhiều.
Bốn người này từ khi vào lớp 10 đã hợp cạ, dính lấy nhau như sam, đến quần áo còn mặc chung, đánh nhau thì chắc chắn cũng sẽ cùng nhau đánh.
Mười lăm phút sau, Trần Chiêu Minh được cô Cảnh Mẫn chủ nhiệm lớp 5 đưa đến.
“Trần Chiêu Minh, em nói xem nào. Tại sao lại đánh nhau?” Chủ nhiệm Dương gọi đương sự còn lại.
“Em không biết, Lương Đình Không đánh em trước.” Trần Chiêu Minh trả lời.
Lương Đình Không liếc nhìn cậu ta đầy khinh miệt, nói: “Trần Chiêu Minh, lần sau mày còn dám dẫn nữ sinh lớp mày làm trò đó nữa, ông đây thề ông đây sẽ cho mày nhập viện thật đấy.”
Tần Ngọc Ngôn và Ngũ Minh Vĩ nãy giờ đánh nhau trong mơ hồ, giờ cuối cùng cũng hiểu ra tại sao Lương Đình Không lại tẩn Trần Chiêu Minh, mà lại còn chọn đúng giờ chào cờ thứ Hai để đánh.
Lương Đình Không muốn cả trường Triều Lệ biết, Cận Tông là người được anh bảo vệ.
Kẻ nào dám bất kính với Cận Tông, anh không ngại làm loạn cả trường thêm lần nữa.
Mẹ kiếp, thế này là sủng quá mức rồi. Người ta đã đồng ý làm bạn gái đâu mà đã vội vàng cưng chiều người ta kinh thiên động địa thế hả? Tuyệt thật đấy.
“Trần Chiêu Minh, mày nhớ kỹ, lần sau tao sẽ phế mày đấy.” Nói rồi, Lương Đình Không định lao lên đá bồi thêm cho Trần Chiêu Minh một cú.
Ngô Nhân Ái vội lao vào giữ chặt anh, hỏi: “Cậu ta đã làm gì?”
Lương Đình Không im lặng.
Trần Chiêu Minh cũng xấu hổ không dám mở miệng.
Giằng co hồi lâu, hiệu trưởng bắt toàn bộ đám học sinh này viết bản kiểm điểm trước.
Trần Chiêu Minh và Lương Đình Không bị ghi lỗi vi phạm nặng.
Những người còn lại ghi lỗi nhẹ, thông báo trên loa phát thanh toàn trường ngay trong ngày.
Khi thông báo vang lên, Cận Tông đang ngồi trong lớp chép vở Vật lý. Trước đây cô cứ tưởng Lương Đình Không và Trần Chiêu Minh quan hệ rất tốt, vì cuối tuần họ hay tụ tập chơi bời với nhau.
Chuyện xảy ra hôm nay khiến cô có chút khó hiểu.
Cô nghĩ mãi cũng không ra lý do Lương Đình Không gây sự với Trần Chiêu Minh, mà lại dùng cách thức cuồng bạo như vậy.
Mãi đến ngày hôm sau, Cận Tông nhận được một lá thư xin lỗi từ Trịnh Cung.
Trong thư, cô ta trịnh trọng xin lỗi Cận Tông:
“Cận Tông:
Xin lỗi cậu. Tôi không phải là bạn gái của Lương Đình Không, tôi cũng không nên cắt tóc cậu. Mong cậu tha thứ cho tôi. Tôi thực sự sai rồi.
Trịnh Cung”
Lá thư này do Trịnh Cung nhờ người đưa, người đưa thư chính là Ôn Diễm.
Đọc xong lá thư đầy vẻ hối lỗi này, cuối cùng Cận Tông cũng hiểu tại sao hai ngày nay Trịnh Cung ở trường đến liếc nhìn cô một cái cũng không dám.
Bởi vì Lương Đình Không đã chống lưng cho cô.
Nhưng Cận Tông chưa từng kể với Lương Đình Không chuyện cô bị Trịnh Cung bắt nạt, làm sao anh biết được?
Đêm hôm đó, bị bắt nạt ở cửa hàng tiện lợi, Lưu Triệu cho cô nghỉ, khuyên cô tìm ai đó để tâm sự, nhưng cô chẳng tìm được ai, chỉ biết nói với chính mình.
Trong lúc tuyệt vọng và buồn bã đến cùng cực, cô thậm chí đã tự hát cho mình nghe.
Cô thực sự chưa từng ảo tưởng trên thế giới này sẽ có người đứng ra bảo vệ cô.
Cho đến khi người con trai này âm thầm trở thành lá chắn cho cô.
“Cận Tông, cậu muốn lợi dụng tôi cũng được, nhưng sau này cậu phải hầu hạ tôi cho thoải mái.”
Cận Tông nhớ lại lời anh nói vào buổi tối anh ném con dao của cô đi.
Mối quan hệ của họ chính thức bắt đầu.
Cô lợi dụng anh, cô phải hầu hạ anh.
Là như thế này sao? Cận Tông tự hỏi lòng mình rồi lặp đi lặp lại như vậy.
Chuyện học sinh trường Triều Lệ đánh nhau tập thể trong giờ chào cờ lan truyền rất nhanh trên đường Đình Lâm. Đến cả các ông chủ cửa hàng quanh đó cũng biết chuyện.
Hôm nay không phải ca làm của Cận Tông ở cửa hàng tiện lợi, nhưng tan học cô vẫn đến đó.
Lưu Triệu đang ngồi trông cửa hàng, vừa thanh toán xong cho hai học sinh cấp ba.
Đợi Lưu Triệu tiễn khách xong, Cận Tông đặt cặp xuống, cô đi vào sau quầy thu ngân, tìm đồng phục nhân viên mặc vào, ra dáng chuẩn bị làm việc nghiêm túc.
Lưu Triệu hỏi: “Hôm nay thứ Ba mà. Sao em lại đến đây?”
“Hôm nọ em về sớm, hôm nay em làm bù giờ cho anh.” Cận Tông trả lời.
Lưu Triệu cười gượng, cảm thấy thụ sủng nhược kinh: “Thật sự không cần đâu em.”
Cận Tông nói: “Không sao đâu anh, đằng nào hôm nay em cũng rảnh.”
Lưu Triệu lại một lần nữa cảm nhận được sự cố chấp của cô bé này. Đặc điểm lớn nhất của cô là sự bướng bỉnh, chỉ cần cô cho là đúng, cô sẽ kiên trì đến cùng.
Cô cảm thấy buổi tối bị bắt nạt hôm đó, cô mới làm được vài tiếng ngắn ngủi, còn nợ Lưu Triệu mấy tiếng, nên xong việc cô nhất định phải bù lại cho anh ta.
Lưu Triệu biết cô lương thiện, là một cô gái tốt không muốn chiếm lợi của người khác.
Tuy cô luôn dựng lên bức tường phòng vệ khi tiếp xúc với mọi người, nhưng cô là đứa trẻ được Lưu Triệu đặc biệt quý mến, nếu không anh ta cũng chẳng thuê cô.
Thấy cô đã quyết, Lưu Triệu bảo: “Được rồi, thế em trông ở đây nhé, anh về nhà một lát, 12 giờ anh quay lại đổi ca với em.”
“Vâng.” Cận Tông gật đầu. Chần chừ một chút, cô hỏi: “À đúng rồi anh Triệu, em có thể xin anh đoạn video camera quay lại cảnh tối hôm đó họ cắt tóc em được không?”
“Để làm gì?” Lưu Triệu không nghĩ người bị hại lại muốn xem lại cảnh tượng đau lòng đó. “Em định báo cảnh sát à?” Lưu Triệu cảm thấy chỉ với đoạn video đó, có thể cảnh sát sẽ không lập án mà chỉ khuyên giải tìm giáo viên giải quyết.
Thế nên tối hôm đó anh ta mới khuyên cô tìm người tâm sự.
“Không ạ, em có việc cần dùng.” Cận Tông trả lời.
“Anh nghe nói thằng nhóc bắt nạt em tối hôm đó đã bị ai đó đánh cho tơi tả ngay trước mặt hiệu trưởng và thầy cô giáo à?” Hai ngày nay Lưu Triệu nghe hàng xóm bàn tán xôn xao về vụ này.
Đây là sự kiện chấn động chưa từng có, chẳng ai dám đánh nhau trong giờ chào cờ toàn trường, ngay cả cái trường nghề Đình Lâm tệ nhất cũng chưa từng xảy ra chuyện hoang đường như vậy.
“Chuyện này có liên quan đến em không?” Lưu Triệu tò mò hỏi, nhưng thấy Cận Tông im lặng không đáp, anh ta biết mình đã lỡ lời, bèn không hỏi thêm nữa, cầm mũ bảo hiểm định phóng xe máy về nhà.
Trước khi đi, anh ta nói: “Tối rảnh anh sẽ gửi đoạn video đó qua WeChat cho em.”
“Cảm ơn anh Triệu.” Cận Tông nói từ đáy lòng.
Lưu Triệu đi rồi, Cận Tông bắt đầu trông cửa hàng. Đến 8 giờ tối, Lương Đình Không nhắn tin WeChat cho cô.
[Bạn Tiểu Minh điều khiển thuyền nhỏ làm thí nghiệm, tại sao cậu đó lại chọn C? Tại sao theo hình C thì thuyền qua sông có độ dời ngắn nhất?]
Anh còn chụp ảnh câu hỏi trong đề thi gửi qua, giả vờ chân thành hỏi bài.
Vụ đánh nhau xảy ra hôm qua, Lương Đình Không bị mời phụ huynh và bị trường thông báo ghi lỗi vi phạm nặng.
Nhà trường phạt anh, Tần Ngọc Ngôn và Ngũ Minh Vĩ đình chỉ học ba ngày để ở nhà kiểm điểm.
Hôm nay là thứ Ba, cả ba người họ đều không đến trường.
Tính ra, từ sau trận đánh nhau hôm qua, Cận Tông và anh chưa hề gặp mặt hay nói chuyện với nhau.
Cận Tông vẫn luôn tò mò nếu gặp lại, anh sẽ nói gì với cô.
Gây ra chuyện động trời như vậy, liệu anh có nói cho cô biết anh làm thế là vì cô không?
Vậy mà giờ đây, anh nhắn tin cho cô chỉ để hỏi tại sao câu hỏi về bạn Tiểu Minh lại chọn đáp án C. Câu này cô đã giảng cho anh ở phòng bida hẻm Nhạn Hồi rồi, căn bản anh không thèm nghe.
Giờ chắc anh ở nhà rảnh rỗi quá hóa rồ nên mới đi thắc mắc tại sao thuyền của Tiểu Minh lại qua sông như thế.
Cận Tông tìm vở ghi chép Vật lý của mình, chụp phần giải thích câu đó gửi cho anh.
[Xem cái này đi.]
Sau đó, anh nhắn: [Xem không hiểu. Tôi muốn cậu giảng cơ.]
Cận Tông trả lời: [Tôi đang bận.]
Anh hỏi: [Bận cái gì thế? Tròn hai ngày không gặp rồi, cậu có nhớ tôi không?]
Cận Tông không trả lời.
Hai phút sau, anh trực tiếp gọi video call tới.
Tiếng chuông điện thoại WeChat vang lên dồn dập, k*ch th*ch dây thần kinh của Cận Tông.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận