Tiếng Vọng Sao Trời - Toàn Xu Tinh
Chương 20: Bạn cùng bàn của cậu
Dạo này tan học Lương Đình Không và Cận Tông cứ dính lấy nhau, mọi người trong và ngoài trường đều thấy cả, ai cũng tưởng Lương Đình Không đang yêu sớm với Cận Tông.
Chạy sang lớp 7 dò la tin tức, lại nhận được câu trả lời: Là do giáo viên chủ nhiệm Ngô Nhân Ái sắp xếp hai người thành đôi bạn cùng tiến, giúp đỡ nhau học tập.
Dân tình hóng hớt được một phen kinh hồn bạt vía: Lương Đình Không mà cũng cần học hành ư?
Ôn Diễm lớp 12-5 cũng biết chuyện này. Hai buổi trưa liền cô nàng tìm đến Cận Tông rủ đi ăn trưa ở nhà ăn. Lúc ăn, ban đầu cô ấy còn hỏi han vài chuyện về Cận Tông, sau đó dần dần lái sang chủ đề về nhóm ba người Lương Đình Không.
Ôn Diễm thầm thương trộm nhớ Ngũ Minh Vĩ, người anh em tốt của Lương Đình Không, nhưng khổ nỗi không có cách nào tiếp cận được thông tin về Ngũ Minh Vĩ. Giờ thấy Cận Tông thân thiết với Lương Đình Không, Ôn Diễm mừng muốn khóc.
“Cận Tông, chiều nay cậu ấy chơi bóng rổ, cậu giúp tớ đưa chai nước này cho cậu ấy được không?” Ôn Diễm năn nỉ Cận Tông.
Chuyện này Cận Tông chưa từng làm bao giờ. Hồi học trường nghề, con trai ở đó toàn là lũ vô lại.
Mấy kiểu yêu thầm tuổi học trò này cô chưa từng trải qua.
Bởi vì chưa từng có ai khiến cô rung động.
Ngay cả Cố Khuynh – người cùng cô lớn lên, đẹp trai ngời ngời, cô cũng chưa từng mua nước cho.
“Cậu tự đi mà đưa.” Cận Tông cắm cúi ăn cơm, mắt dán vào màn hình điện thoại học từ vựng tiếng Anh.
Ôn Diễm nũng nịu: “Đi mà Cận Tông, giờ cậu thân với nhóm Ngũ Minh Vĩ thế còn gì.”
“Tớ không thân với họ.” Cận Tông chẳng thấy thân thiết chỗ nào.
“Còn nói không thân sao? Ngày nào Lương Đình Không cũng dẫn cậu đến phòng bida ở hẻm Nhạn Hồi, ngày nào Tần Ngọc Ngôn và Ngũ Minh Vĩ cũng ở đó chơi đến tối mịt mới về mà.”
“Tớ đến đó để giảng bài cho Lương Đình Không.” Cận Tông nói.
“Đúng rồi, rốt cuộc cậu và Lương Đình Không là thế nào?” Ôn Diễm muốn xác nhận lại. Lương Đình Không đẹp trai như thế, Cận Tông lại xinh đẹp như thế, Ôn Diễm không tin hai người đi cùng nhau mà trong lòng chỉ có mỗi chuyện học tập.
“Thầy chủ nhiệm nói tớ giúp cậu ta nâng cao thành tích. Không có chuyện như các cậu nghĩ đâu.” Cận Tông nhấn mạnh.
“Cậu biết bạn gái của cậu ấy là ai không?” Ôn Diễm nghiêm túc hỏi, giật lấy điện thoại của Cận Tông để cô chú ý lắng nghe. “Là Trịnh Cung đấy.”
Đến lúc này, Cận Tông mới chịu ngẩng mặt lên, nhìn thẳng vào mắt Ôn Diễm: “Tớ biết.”
Chính vì biết là Trịnh Cung nên cô mới sẵn lòng tiếp cận Lương Đình Không. Thực tế chứng minh phương pháp này rất hiệu quả, ít nhất là dạo gần đây Trịnh Cung không còn tìm cô gây sự nữa.
Có một số người, quả thực không nên nhắc tới.
Hai người vừa dứt lời thì Trịnh Cung cùng nhóm Hà Lan đến.
Cận Tông thích ăn trưa ở tầng hai nhà ăn số 3 vì vắng người, ăn xong có thể tranh thủ học từ vựng hoặc lướt điện thoại một lát rồi mới về lớp.
Cô vốn quen độc lai độc vãng, không ngờ mấy hôm nay Ôn Diễm cứ thích tìm đến cô vào buổi trưa.
“Ái chà, Ôn Diễm, hóa ra cậu quen Cận Tông lớp 7 à.” Hà Lan chào hỏi bạn cùng lớp.
“Cũng phải, trước đây hai người từng học chung trường nghề mà. Thế chắc cậu biết rõ Cận Tông nổi tiếng thế nào ở trường cũ nhỉ? Vì không muốn bị đám côn đồ bên đó bắt nạt, cậu ta đã tìm một thằng đàn ông để bán thân đấy. Thế nên mới có cái biệt danh ‘Đồ lẳng lơ”
Ôn Diễm chớp mắt, vẻ mặt hoảng hốt nhìn Cận Tông. Chuyện đó xảy ra sau khi cô ấy chuyển trường, cô ấy chưa từng tận mắt chứng kiến nhưng đã nghe đồn đại không dưới một lần.
Ôn Diễm không hiểu rõ Cận Tông lắm, không dám chắc cô có làm chuyện đó hay không, nhưng nề nếp ở trường nghề Đình Lâm tệ hại thế nào thì Ôn Diễm biết rất rõ.
Cô ấy từng học ở đó một năm, ở nội trú.
Sáng ra thấy sàn ký túc xá đầy máu, bạn cùng phòng chỉ cần ngứa mắt ai là tối đến trùm chăn đánh hội đồng người đó.
Ôn Diễm sợ đến mức không dám đi học, nằng nặc đòi gia đình chuyển trường cho bằng được.
Cận Tông học ở đó hai năm, với cá tính như vậy chắc chắn sẽ bị cô lập. Nếu một người sống dưới áp lực đó lâu ngày muốn tự bảo vệ mình mà làm ra những hành động khác thường thì cũng là điều dễ hiểu.
“Bây giờ ấy à, Cận công chúa của chúng ta muốn giở lại trò cũ, dụ dỗ nam sinh trường mình, ghê gớm thật đấy.” Trịnh Cung cười nhạo chua ngoa. “Nhưng mà, cậu có biết người cậu nhắm trúng là người đàn ông của tôi không hả?”
Cô ta bước đến trước mặt Cận Tông, cúi người ghé sát vào, giọng điệu đầy ác ý: “Lần trước cậu gọi điện cho tôi, tôi tưởng cậu nói chơi, không ngờ cậu dám làm thật. Cô em, cậu ngầu đấy.”
Cận Tông quay đầu đi, cô đứng dậy bưng khay cơm chuẩn bị rời đi.
Ôn Diễm cũng đứng dậy định đi cùng cô.
Hà Lan túm chặt cổ tay Cận Tông, siết mạnh: “Ngồi xuống, tao có việc tìm mày. Chuyện còn chưa nói xong đâu.”
Cận Tông nhớ hồi mới khai giảng, Hà Lan từng định lôi cô ra xưởng gỗ bỏ hoang sau trường để gây sự.
Hôm đó cô vác cặp đi, nhưng nhóm Hà Lan lại vắng mặt một cách kỳ lạ.
Hà Lan chơi thân với Chân Nhan Nhan, chắc là được Chân Nhan Nhan nhờ vả để “chăm sóc” cô.
Cận Tông ngẩng đầu, ánh mắt đối diện trực tiếp với Hà Lan, nói: “Tôi không chọc vào cậu. Là Trịnh Cung gây sự với tôi trước.”
Trịnh Cung sán lại gần, nũng nịu nói với Hà Lan: “Lan Lan, rõ ràng là cậu ta cướp đàn ông của tớ trước, cậu thấy cả rồi đấy, Lương Đình Không là người yêu tớ, thế mà dạo này ngày nào cũng dính lấy cậu ta.”
Hà Lan để đầu đinh, ăn mặc như con trai, nghe đồn là lesbian.
Trịnh Cung học cùng lớp, chơi khá thân với cô ta. Mỗi lần Trịnh Cung muốn chỉnh đốn nữ sinh nào trong trường đều nhờ Hà Lan ra tay.
“Sắp đến sinh nhật tớ rồi, cậu tặng tớ một món quà sinh nhật được không?” Trịnh Cung gợi ý cho Hà Lan cách xử lý Cận Tông.
“Cậu nhìn tóc cậu ta dài chưa kìa, lúc xõa xuống người đàn ông thì thằng nào chịu nổi. Hay là cậu bắt cậu ta đổi kiểu tóc đi, càng ngắn càng tốt.”
Hà Lan cười khẩy, cô ta cảm thấy Trịnh Cung thật độc ác. Ẩn sau vẻ ngoài ngọt ngào ngoan hiền kia lại là tâm địa rắn rết như vậy.
Nhưng Hà Lan thấy chỉnh đốn Cận Tông như vậy cũng được.
Con nhỏ này láo quá, từ trường nghề láo sang tận Triều Lệ, gây thù chuốc oán khắp nơi. Chỉ dựa vào con dao trong cặp mà đòi dọa ai chứ.
Cô dám dùng dao đâm người thật sao? Cô không dám đâu. Cô là học bá cơ mà. Cô còn muốn thi Thanh Hoa – Bắc Đại để đổi đời.
Cho nên con dao trong cặp chỉ là trò khôn vặt của cô thôi.
Có lẽ Cận Tông không biết, lần trước Hà Lan định tìm cô gây sự, chính Lương Đình Không đã ngăn lại, anh nói Hà Lan đừng gây chuyện đầu năm học mới.
Lúc đó anh chưa lộ ra vẻ hứng thú với Cận Tông. Giờ thì Hà Lan nghĩ có lẽ hai người này đã “bắt sóng” nhau thật rồi.
“Nghe thấy chưa?” Hà Lan ra lệnh cho Cận Tông, chỉ vào đầu mình. “Trong vòng ba ngày, đổi kiểu tóc giống tao. Nếu không thì mày nói bà nội mày tìm trường khác cho mày học đi.”
Nói xong, Hà Lan và Trịnh Cung đắc ý bỏ đi.
Ôn Diễm cuống đến đỏ cả mắt: “Cận Tông, làm sao bây giờ?” Ôn Diễm lực bất tòng tâm. Học cùng lớp 5, cô ấy biết Hà Lan và Trịnh Cung lộng hành thế nào.
Gia thế Trịnh Cung rất tốt, Hà Lan thì quan hệ rộng, quen biết nhiều dân anh chị xã hội.
Chân Nhan Nhan – trùm trường nghề là chị em kết nghĩa với cô ta.
Cả ba trường Nam Sơn, Triều Lệ, trường nghề cộng lại đông như thế mà chẳng ai dám dây vào bọn họ.
“Cận Tông, cậu định cắt đầu đinh giống Hà Lan thật à? Tóc cậu dài đẹp thế này, cạo đi tiếc lắm. Hay là báo với thầy chủ nhiệm, hoặc nói với người nhà…” Ôn Diễm lo sốt vó, đưa ra đủ loại ý kiến giúp Cận Tông.
“Kệ xác bọn họ.” Cận Tông nói. Cô chẳng hề hoảng sợ chút nào. Cô không để những lời đe dọa đó vào tai. Cô biết Trịnh Cung đang sốt ruột. Dạo này Trịnh Cung không có cơ hội tiếp cận Lương Đình Không.
Ngày nào tan học Lương Đình Không cũng ở bên cạnh Cận Tông.
Trịnh Cung gọi điện mỗi ngày, thậm chí đến tận lớp tìm, anh cũng chẳng cho cô ta sắc mặt tốt.
Sinh nhật Trịnh Cung sắp đến, cô ta đã khoe khoang với hội chị em rằng Lương Đình Không là bạn trai mình, nhưng “bạn trai” lại suốt ngày bị bắt gặp đi cùng Cận Tông.
“Sau ba ngày mà cậu không cắt tóc, chắc chắn bọn họ sẽ tìm cậu gây sự đấy.” Ôn Diễm lo lắng thay cho bạn. “Cậu mới chuyển đến nên không biết bọn họ xấu xa thế nào đâu. Lần trước có một bạn nữ lỡ mặc váy giống Trịnh Cung đi học, bị cậu ta gọi người bắt nạt đến mức nghỉ học cả tuần đấy.”
Cận Tông không muốn tiếp tục chủ đề này, bèn hỏi ngược lại: “Cậu muốn mua nước gì cho Ngũ Minh Vĩ? Nước khoáng? Trà sữa? Hay nước tăng lực?”
Được nhắc nhở về mục đích của bữa trưa này, Ôn Diễm mới hoàn hồn: “Mua nước có ga vị chanh đi. Tớ thấy cậu ấy hay uống loại đó.”
“Được, cậu xuống lầu mua đi.” Cận Tông chỉ huy Ôn Diễm. “Mua xong đưa tớ, tớ mang cho cậu ta.”
Hết giờ nghỉ trưa, tiết đầu là Hóa học. Vừa vào lớp, Cận Tông ném một chai nước chanh có ga cho Ngũ Minh Vĩ đang ngồi ở bàn thứ tư.
Ngũ Minh Vĩ ngơ ngác. Nếu là người khác ném, cậu ta sẽ chẳng thấy gì lạ.
Nhưng là Cận Tông ném thì cậu ta hơi hoảng sợ.
“Ý gì đây?” Ngũ Minh Vĩ khiêm tốn hỏi.
“Một bạn nữ lớp 5 tên Ôn Diễm thích cậu, biết chiều nay cậu chơi bóng nên mua cho cậu đấy.” Cận Tông đáp nhạt thếch.
“Ồ.” Ngũ Minh Vĩ gật đầu, cậu ta chẳng mảy may hứng thú hỏi Ôn Diễm là ai, miễn không phải Cận Tông mua là được.
Hành động Cận Tông đưa nước cho Ngũ Minh Vĩ lọt vào mắt Tần Ngọc Ngôn và Lương Đình Không.
Cận Tông về chỗ ngồi, Lương Đình Không hỏi: “Ý gì đây? Cậu lại chơi trò k*ch th*ch gì à?”
“Đầu óc cậu đen tối vừa thôi. Là người khác nhờ tôi đưa hộ.”
“Thế à?” Giọng điệu của Lương Đình Không như thể đang nghi ngờ vợ mình quyến rũ anh em tốt của mình vậy.
“Không tin thì cậu đi mà hỏi Ngũ Minh Vĩ.” Cận Tông tỏ vẻ khinh thường.
Cô ngồi vào chỗ, lấy sách giáo khoa ra, hỏi Lương Đình Không: “Trịnh Cung là bạn gái cậu à?”
Lương Đình Không đáp: “Sao thế, cậu để ý à?”
“Không, nếu không phải bạn gái thì cậu cắt đứt sạch sẽ với cô ta đi.”
“Cậu lấy tư cách gì nói câu đó với tôi?” Lương Đình Không hứng thú, anh nghiêng người ghé đầu sát vào cô hỏi.
Khuôn mặt tuấn tú đầy tính xâm lược của anh, cùng hình xăm trắng bên cổ phải, lúc nào cũng chói mắt như vậy.
Cận Tông bị chói mắt, tim cô cũng bị nhói.
“Bạn cùng bàn của cậu.” Cận Tông cười nhạt. “Người bạn cùng bàn đang cố dùng việc học để kéo cậu về chính đạo.”
Lương Đình Không cũng nhếch môi cười nhẹ: “Thế thì cậu chưa đủ tư cách nói câu đó đâu.”
Chuông vào học vang lên, giáo viên Hóa bê dụng cụ thí nghiệm bước vào, cuộc trò chuyện giữa hai người chấm dứt.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận