Tiếng Vọng Sao Trời - Toàn Xu Tinh

Chương 114: Khao khát gần gũi

Trở về biệt thự Cửu Đa Đài, Lương Cảnh Trừng đã lâu ngày không gặp Cận Tông nên cậu bé đặc biệt quấn mẹ. Cậu bé cứ líu lo nói chuyện với cô, đòi cô chơi cùng, quẩn quanh bên mẹ đến tận giờ đi ngủ vẫn không nỡ rời đi.

Tuy Cận Tông luôn vì công việc nghiên cứu mà vắng mặt trong cuộc sống của cậu bé kể từ khi cậu bắt đầu có ký ức, nhưng mỗi lần gặp lại, cậu vẫn rất quyến luyến mẹ.

“Mẹ ơi, mẹ ơi, mẹ xem con vẽ mẹ có giống không?” Lương Cảnh Trừng lấy ra bức tranh sơn dầu cậu vẽ. Trong tranh là một người phụ nữ mặc áo blouse trắng, buộc tóc đuôi ngựa, đang đứng trong phòng thí nghiệm, vẻ mặt nghiêm túc làm thí nghiệm.

Thằng bé vẽ giống thật. Cận Tông nhìn một cái là nhận ra ngay đó là mình.

Cậu bé đã tắm rửa sạch sẽ, thay bộ đồ ngủ flannel cổ bẻ, được bảo mẫu đưa đến phòng Cận Tông, khuôn mặt đỏ bừng như quả táo chín.

Cận Tông ôm cậu vào lòng, hôn lên má cậu, không ngớt lời khen ngợi: “Trừng Trừng của chúng ta giỏi quá, giống như một kho báu vậy, cái gì cũng biết. Mẹ yêu Trừng Trừng quá đi mất.”

“Mẹ ơi, khi nào mẹ đi lại ạ? Mẹ đừng đi nữa được không? Cô giáo ở trường mẫu giáo cứ hỏi sao toàn là bố đi họp phụ huynh cho con thôi.” Cậu bé mở to đôi mắt có hàng mi cong vút, đáng thương hỏi Cận Tông.

“Thế à?” Cận Tông chột dạ. Hình như ba năm nay kể từ khi sinh Lương Cảnh Trừng xong, cô chẳng quan tâm mấy đến con.

“Mẹ làm xong dự án này mẹ sẽ không làm nữa.” Cận Tông trả lời. “Ngày nào cũng ở nhà chơi với con và bố.”

“Nói lời phải giữ lấy lời nhé?”

“Được, nói lời giữ lời.”

“Ngoắc tay nào?”

“Ngoắc tay.”

Hai mẹ con vừa thương lượng xong thì Lương Đình Không từ thư phòng trên tầng hai đi xuống.

Lương Cảnh Trừng gọi một tiếng “Bố”, cậu bé tự mình tụt xuống khỏi vòng tay Cận Tông, đứng xuống đất rồi nói: “Phần hôn hít của con xong rồi, bây giờ đến lượt bố đấy.”

Lương Đình Không mắng yêu: “Thằng quỷ này nói linh tinh cái gì thế?”

“Hôn hít ạ. Mẹ ơi, bố không đợi được nữa đâu, bố muốn hôn mẹ lắm rồi.” Lương Cảnh Trừng đảo mắt tinh nghịch, cười hì hì chạy ra khỏi phòng ngủ của hai người.

Đợi con đi khuất, Cận Tông và Lương Đình Không đứng đối mặt nhau.

Bầu không khí bỗng trở nên ám muội lạ thường.

Lần này Cận Tông đi Mỹ gần một tháng rưỡi. Trong khoảng thời gian đó, Lương Đình Không có sang Mỹ tham dự triển lãm công nghệ, hai người từng tình cờ gặp nhau vội vã, nhưng chỉ được vỏn vẹn nửa tiếng đồng hồ.

Lâu ngày không gặp, Cận Tông bỗng thấy mối quan hệ giữa hai người vừa lạ lẫm vừa quen thuộc, cứ như vẫn đang trong giai đoạn yêu đương nồng nhiệt.

Ở chung một phòng, khi anh nheo đôi mắt thâm tình nhìn cô chăm chú, Cận Tông lại thấy toàn thân run rẩy, như thể cô lại biến thành thiếu nữ đỏ mặt tía tai chỉ vì một câu nói đùa cợt nhả của anh năm nào.

Hiện tại Lương Đình Không đã tiếp quản tập đoàn, cả ngày anh mặc âu phục, thắt cà vạt, đối mặt với thế giới chỉ toàn màu đen trắng xám, lịch trình công việc dày đặc.

Đã lâu lắm rồi Cận Tông không nghe anh nói những lời “hư hỏng”.

Cận Tông bỗng dưng thấy nhớ Lương Đình Không mở miệng ra là “ông đây”, ba câu thì không rời chữ “làm em” của ngày xưa.

“Lại đây.” Như hiểu thấu suy nghĩ của Cận Tông, Lương Đình Không đứng bên mép giường gọi cô.

Cận Tông chần chừ, vậy mà cô lại thấy xấu hổ. Hai người chẳng giống vợ chồng già chút nào.

Cận Tông ấp úng hồi lâu, còn tưởng Lương Đình Không sẽ nói lời tâm tình gì với cô, dù sao cũng xa nhau lâu như vậy.

Kết quả, Lương Đình Không rành rọt tính sổ với cô từng món một: “Trong một tháng rưỡi em vắng nhà, anh đã giúp em đón Lương Cảnh Trừng mười hai lần, đi họp phụ huynh ba lần, ngủ cùng con bảy buổi tối, chăm con một lần sốt, một lần tiêu chảy, còn đưa con đi thi vẽ tranh quốc họa, cho nên…”

Nợ ân tình phải trả bằng thịt.

Hồi đó sinh Lương Cảnh Trừng xong, đợi con tròn một tuổi, Cận Tông đòi quay lại học tập và làm việc, cô bắt Lương Đình Không đồng ý.

Lương Đình Không sống chết không chịu, anh nói Lương Cảnh Trừng còn nhỏ, cần mẹ chăm sóc và bầu bạn.

Cận Tông làm nũng với anh rất nhiều, cô thủ thỉ bên gối bao nhiêu lâu, cuối cùng cô phải mặc nội y gợi cảm đủ kiểu suốt một tuần liền, nhẫn nhục chịu đựng phục vụ Lương tổng bảy đêm xuân k*ch th*ch, mới lấy lòng được anh, ký kết cái “hợp đồng nuôi con chung” đầy bất bình đẳng này.

Hợp đồng quy định, dù Cận Tông quay lại học tập và làm việc, mỗi tuần đều phải sắp xếp thời gian ở bên cạnh hai bố con.

Ban đầu, Cận Tông học tiến sĩ ở ngay Bắc Thành nên tuân thủ rất nghiêm túc.

Nhưng rất nhanh sau đó, sự nghiệp của cô thăng hoa, cô nộp đơn xin vào các phòng thí nghiệm tiên tiến trên khắp thế giới để làm nghiên cứu, suốt ngày cắm đầu trong phòng thí nghiệm, quẳng cái hợp đồng nuôi con chung ký với tổng tài bá đạo ra sau đầu.

Vốn dĩ đến lượt cô đón Lương Cảnh Trừng thì cô đang ở Philadelphia.

Đến lượt cô đi họp phụ huynh cho con thì cô đang đi thuyết trình ở các trường đại học lớn.

Đến lượt cô đưa con đi học piano thì cô và nhóm trợ lý đang chong đèn thâu đêm giải quyết dự án.

Lương Đình Không cảm thấy anh không cần nói toạc móng heo ra thì nhà vật lý học Cận Tông cũng phải hiểu, đêm nay đến lượt cô trả nợ rồi.

Đã thỏa thuận rồi, ai không chăm sóc con tử tế thì người đó phải làm nô lệ, lên giường phục vụ người kia.

Mấy cái nghiên cứu vật lý vớ vẩn của cô rốt cuộc có gì hay ho mà khiến cô mê mẩn từ thời cấp Ba đến tận bây giờ, bỏ bê cả Lương Đình Không và Lương Cảnh Trừng.

“Tối nay ông đây chơi chết em cũng được. Bà Lương, những ngày qua ông đây giúp em chăm con thế nào, em tự mà cân nhắc cho kỹ.”

Lương Đình Không vòng tay ôm eo Cận Tông, kéo cô ngồi xuống mép giường.

Cô mặc một chiếc váy ngủ lụa hai dây viền ren màu hồng tro, khoác thêm chiếc áo choàng ngắn cùng bộ bên ngoài. Vừa tắm xong, người cô thơm ngát mùi hoa huệ và hoa nhài.

Khuôn mặt trắng sứ sạch sẽ và rạng rỡ. Mái tóc đen dài đến eo còn ẩm ướt. Quyến rũ đến mức khiến người ta muốn phạm tội.

Lúc nãy Lương Cảnh Trừng sang tìm, cô vừa tắm xong, đang sấy tóc dở thì bỏ đó đi dỗ con.

Lương Đình Không ôm cơ thể mềm mại thơm tho của người phụ nữ vào lòng, ghé sát lại, tỉ mỉ ngắm nhìn khuôn mặt cô, phát hiện lâu ngày gặp lại, cô càng xinh đẹp hơn.

Đuôi mắt cong cong kia như có móc câu, lúc nào cũng móc trúng tim anh một cách chuẩn xác.

“Hôn anh đi. Nô lệ.” Yết hầu Lương Đình Không chuyển động, anh ra lệnh.

Cô không chăm con, cô chính là nô lệ của anh. Anh muốn chơi cô thế nào cũng được.

Hiểu được ý định nguy hiểm của người đàn ông, Cận Tông muốn giở trò ăn vạ, nũng nịu nói: “Người ta vừa xuống máy bay, mệt lắm. Còn bị lệch múi giờ nữa. Đầu em cứ choáng váng mãi.”

Lương Đình Không nắm lấy bàn tay ngọc ngà của cô, nhìn thấy bộ móng tay màu hồng đào cô vừa tỉ mỉ sơn trong phòng tắm, thẩm vấn: “Mệt lắm hả? Đầu choáng váng hả? Em choáng đến mức đêm hôm khuya khoắt tự ngồi sơn cái màu móng tay lẳng lơ này? Lại còn sơn đều thế này nữa?”

“Úi chà, Lương tổng, rốt cuộc anh muốn người ta thế nào…” Cận Tông ngồi trên đùi anh, giọng ch** n**c.

“Có hôn không?” Lương Đình Không cố tình trừng mắt lạnh lùng nhìn cô.

“Hôn.” Cận Tông biết không trốn được, cô chạm nhẹ môi lên khóe miệng anh một cái, lướt qua nhanh như gió thoảng, cứ như chưa hề hôn.

Bị coi như thằng ngốc, Lương Đình Không nhíu mày: “Thế thôi á?”

Vừa nãy thằng nhóc Lương Cảnh Trừng bốn tuổi còn được đối đãi tốt hơn thế này.

Cận Tông miễn cưỡng, lại chạm nhẹ vào đôi môi mỏng của anh một cái nữa, dán vào một lúc. Thế này chắc anh hài lòng rồi chứ.

“Lương tổng, hài lòng chưa ạ?” Cận Tông híp mắt cười ngọt ngào, vạt váy ngủ ngắn cũn cỡn để lộ đùi non trắng lóa lấp lánh trước mắt người đàn ông.

“Chưa hài lòng, em hôn cho tử tế vào. Không thì anh bắt em hôn chỗ khác đấy.” Đáy mắt Lương Đình Không nhuốm màu d*c v*ng, anh nhìn Cận Tông đang làm nũng.

Mấy năm sau khi kết hôn, cô toàn dùng chiêu này để bắt Lương Đình Không chiều theo ý mình.

Đêm nay Lương Đình Không không muốn cho cô cơ hội nữa.

“Lương tổng muốn hôn kiểu gì? Còn muốn hôn chỗ nào nữa? Nói cho em biết đi, anh không nói sao em biết được.” Cận Tông mở to mắt, cố tỏ vẻ ngây thơ vô tội xin chỉ thị.

“Kiểu hôn xong rồi làm em khóc thét lên luôn ấy.” Lương Đình Không đáp.

Lần nào cô cũng nói cô làm nghiên cứu nốt một năm nữa rồi về với gia đình, Lương Đình Không đều tin.

Kết quả một năm rồi lại một năm, cô chẳng chịu về nhà, hôm nay sắp sang năm mới rồi, Lương Đình Không mới đón được cô từ sân bay về.

“Sang năm ông đây không cho em đi làm nghiên cứu nữa. Em ngoan ngoãn ở nhà trông con cho ông đây.”

“Đáng ghét, đừng mà, Lương tổng, anh đừng nói mấy lời dọa em sợ, người ta hôn anh ngay đây.” h*m m**n sống sót của Cận Tông mạnh mẽ đến mức có thể vứt bỏ cả liêm sỉ.

Cận Tông chắp hai tay, vòng qua sau gáy người đàn ông, sau đó cô ngẩng đầu hôn lên môi anh.

Đôi môi mềm mại cọ xát khóe môi anh, sau đó lưỡi tách mở miệng anh, luồn vào trong, linh hoạt quấn quýt và m*t nhẹ, rất nhanh đã cảm nhận được luồng nhiệt nóng bỏng đặc trưng của người đàn ông.

Mùi thuốc lá, mùi hormone nam tính hòa quyện cùng mùi nước hoa hương gỗ trầm hương anh hay dùng tạo nên sự quyến rũ độc nhất vô nhị.

Cận Tông đùa giỡn, làm nũng dỗ dành ông chồng hoàn hảo của mình.

Anh thực sự quá chiều cô. Sau khi kết hôn, quần áo đẹp, trang sức quý anh cho cô; sự quan tâm chăm sóc, đầu gối tay ấp anh cũng cho cô; thậm chí trong việc nuôi dạy Lương Cảnh Trừng, Lương Đình Không cũng xót cô vất vả mà gánh vác phần lớn trách nhiệm.

Nghĩ đến việc anh chiều mình như thế, Cận Tông bắt đầu muốn lấy lòng anh.

Hôn anh, dần dần, Cận Tông mềm nhũn cả người, đôi tay vòng qua cổ anh trở nên nhớp nháp mồ hôi.

“Ưm…” Cận Tông muốn lùi bước, nhưng Lương Đình Không giữ chặt chiếc cằm nhỏ nhắn của cô, anh mạnh mẽ giành lại quyền chủ động, ấn cô xuống hôn sâu, tay kia giật phăng chiếc áo choàng ngắn trên người cô, bế bổng cô lên, đè xuống giường.

“Thời gian rồi em có nhớ chồng em không?”

Anh nhìn vào đôi mắt quyến rũ đã trở nên ướt át của Cận Tông, hỏi.

“Nhớ.” Cận Tông đáp.

“Em muốn chồng em làm thế này không?” Môi anh rơi xuống chiếc cổ mảnh khảnh đang căng cứng của cô, dùng chút sức lực m*t ra một dấu hôn, rồi lại một cái nữa.

“Lương Đình Không… ưm…” Cảm thấy tê dại, Cận Tông r*n r*, ngón tay luồn vào mái tóc đen của anh, nhẹ nhàng v**t v*, biểu đạt ý muốn của mình.

“Sang năm em còn đi nữa không?”

“Đi…”

“Hả?” Tay và môi của người đàn ông bỗng trở nên xấu xa.

“Không đi nữa.” Cận Tông đổi giọng.

“Sinh thêm một đứa con gái nữa.” Một đứa con có vẻ không trói chân được cô, Lương Đình Không cảm thấy cuối năm nay phải giao nhiệm vụ mới cho nhà vật lý học Cận Tông thì cô mới an phận được.

“Trừng Trừng nói thằng bé muốn có em gái.” Người đàn ông thì thầm vào tai Cận Tông, anh cố tình trêu chọc, kéo dài âm cuối khàn khàn trầm thấp: “Anh là một ông bố hoàn hảo, anh muốn giúp con toại nguyện.”

Dây váy ngủ trên vai Cận Tông bị tay anh giật mạnh đứt phựt.

Kết hôn với Lương Đình Không năm năm, lại sắp đón một năm mới nữa, Cận Tông không ngờ Lương Đình Không vẫn chẳng hề thay đổi, ít nhất là trong chuyện chăn gối anh vẫn mạnh mẽ và quá đáng như thế, chỉ vài phút anh đã khiến cô mồ hôi đầm đìa, hơi thở hổn hển.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Tiếng Vọng Sao Trời - Toàn Xu Tinh - Chương 114 | Đọc truyện chữ