Tiếng Vọng Sao Trời - Toàn Xu Tinh

Chương 11: Cô bạn nhỏ cùng bàn

Lễ chào cờ kết thúc.

“Đi thôi. Trên người Tần Ngọc Ngôn toàn mùi thuốc lá.” Ngũ Minh Vĩ gọi Lương Đình Không.

Ba người chuẩn bị tìm một chỗ hút thuốc.

Đúng lúc này, Trần Chiêu Minh của lớp 12-3 tiến về phía hàng ngũ lớp 7.

Trong tay cậu ta cầm một phong bì màu hồng có in chữ vàng lấp lánh. 

“Cận Tông!” Trần Chiêu Minh cất cao giọng gọi tên cô.

Phong thư đó khá dày, bên trong chắc chắn không phải là những lá thư tình sướt mướt tuổi học trò.

Buổi lễ vừa tan, sân thể dục đông nghịt học sinh. Ngay giữa thanh thiên bạch nhật, trước sự chứng kiến của bao người, Trần Chiêu Minh đưa phong bì cho Cận Tông.

“Trong này nhiều tiền hơn Cố Khuynh cho đấy. Hôm nay tan học, nhà nghỉ sau đồi Tình Nhân, đi không?” Trần Chiêu Minh cười cợt nhả, vẻ mặt đầy trào phúng.

Cận Tông lạnh lùng liếc nhìn Trần Chiêu Minh. Trông cậu ta cũng không đến nỗi nào, nhưng cũng chẳng thể gọi là đẹp trai.

Trịnh Cung và nhóm bạn đứng cách đó chưa đầy một mét, khoanh tay đứng xem kịch hay. Một nữ sinh còn tranh thủ lúc không có giáo viên xung quanh, lôi điện thoại ra livestream.

“Vào đi, các anh em ơi, mau vào xem này, học sinh mới chuyển trường đầy tai tiếng của trường chúng ta, mới đến tuần thứ hai đã bị người ta hẹn ‘lên giường’ ngay giữa sân trường. Thấy không, nam sinh kia đưa phong bì, bên trong toàn tiền mặt đấy! Nghe nói ai cho cậu ta tiền, cậu ta sẽ ngủ với người đó!”

Lương Đình Không và hai người bạn đứng cách đó không xa, cũng chứng kiến trọn vẹn màn kịch đầy kịch tính này.

Cận Tông không nhận phong bì.

Tay Trần Chiêu Minh cứ thế treo lơ lửng giữa không trung.

Hồi lâu sau, cuối cùng Cận Tông cũng giơ tay lên.

Trần Chiêu Minh tưởng cô định nhận, cười nói: “Một lần bao hai nghìn tệ đủ không?” Ngừng một chút, Trần Chiêu Minh cố ý nhấn mạnh từng chữ với giọng điệu cực kỳ cợt nhả: “Đồ-lẳng-lơ.”

Biệt danh này là cậu ta nghe được từ đám học sinh trường nghề.

Chân Nhan Nhan và đồng bọn ngầm gọi Cận Tông như vậy.

Ngay khi Trần Chiêu Minh vừa dứt lời, một tiếng “bốp” thanh thúy vang lên trên mặt cậu ta. Trần Chiêu Minh không quá cao, chỉ tầm 1m75.

Cận Tông có dáng người cao ráo, cô giơ tay tát cậu ta chẳng tốn chút sức lực nào.

Cô ra tay rất mạnh, khuôn mặt trắng trẻo của Trần Chiêu Minh in hằn dấu tay đỏ ửng.

“Nhớ kỹ, lần sau không chỉ là một cái tát đâu.” Cận Tông nói xong liền xoay người bỏ đi.

Bóng dáng cô tiêu sái lướt qua bục cờ.

“Vãi chưởng!”

“Ngầu quá thể!”

“Cậu ta dám đánh Trần Chiêu Minh giữa chốn đông người kìa! Đúng là quá dã man!”

Đám đông vây xem trên sân thể dục thực sự bị chấn động. Trần Chiêu Minh thuộc dạng có vai vế trong trường, ngày thường cũng hay gây sự. Nhưng màn kịch kệch cỡm hôm nay thực ra là do có người sai khiến.

Chính là cô em họ Trịnh Cung của cậu ta, xúi cậu ta đi sỉ nhục Cận Tông trước mặt mọi người.

Trịnh Cung cảm thấy tuần này Lương Đình Không rất thờ ơ với mình. Kỳ nghỉ hè còn đỡ, cô ta nói mười câu, anh đứng cà lơ phất phơ bên cạnh ít nhất cũng nghe lọt được một câu.

Từ khi Cận Tông xuất hiện, Trịnh Cung nhận thấy Lương Đình Không đến một cái liếc mắt cũng lười bố thí cho cô ta.

Trịnh Cung lo xa, cô ta nghĩ rằng nguyên nhân là do cô bạn cùng bàn mới của Lương Đình Không.

Cô bạn cùng bàn mới này có một phong thái rất khó hiểu.

Đầu tiên nghe nói cô ta là học bá. Thầy chủ nhiệm Ngô Nhân Ái của lớp 7 đi đâu cũng rêu rao thành tích của cô ta còn tốt hơn cả Lâm Du Hân – người vừa đại diện học sinh phát biểu sáng nay. Không biết có phải thầy chém gió không.

Thành tích của Lâm Du Hân đã đủ để được tuyển thẳng vào Thanh Hoa – Bắc Đại rồi.

Nếu Cận Tông còn giỏi hơn cậu ta, thì đúng là nhân tài hiếm có của Triều Lệ.

Thế nhưng, lại có tin đồn cô là một con đ* lẳng lơ, chuyên ngủ với đàn ông để kiếm tiền, trước đây dính như sam với Cố Khuynh, tên côn đồ khét tiếng nhất trường nghề.

Cuối cùng, cô thực sự rất xinh đẹp. Kiểu xinh đẹp lạnh lùng, thanh tao mà Trịnh Cung, người theo đuổi phong cách ngọt ngào dù có cố bắt chước cũng không được.

Gương mặt của cô lúc nào cũng lạnh tanh, biểu cảm rất nhạt, nhưng chỉ cần một ánh mắt hơi nghiêm túc cũng toát lên vẻ quyến rũ chết người.

Kiểu con gái này dễ khơi dậy khao khát chinh phục của con trai nhất.

Mới đến được một tuần mà cô đã trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi của nam sinh toàn trường. Mỗi ngày, cô ăn trưa ở nhà ăn nào, nhà ăn đó chắc chắn sẽ chật ních nam sinh.

Chuyện này vốn chẳng có gì đáng nói, cho đến khi Trịnh Cung nghe tin cô ta ngồi cùng bàn với Lương Đình Không.

Trần Chiêu Minh bị tát giữa đám đông, đứng ngây ra như phỗng một lúc lâu mới phản ứng lại. “Đệch, con khốn không biết xấu hổ, dám đánh tao! Tưởng trường mình là cái trường rách nát cậu ta từng học chắc?”

Trịnh Cung và nhóm bạn lại một lần nữa bị sự kiêu ngạo, không coi ai ra gì của Cận Tông làm cho choáng váng.

Sáng nay khi các cô ta đến tìm Cận Tông gây sự, cô cũng chẳng thèm để Trịnh Cung vào mắt.

Chứng kiến toàn bộ vở kịch này, ba người nhóm Lương Đình Không nhìn nhau, không nói gì, họ lặng lẽ đi ra bờ sông sau sân thể dục hút thuốc.

Sau giờ chào cờ là khoảng thời gian nghỉ giải lao khá dài.

Nhóm Lương Đình Không đứng bên bờ kè sau sân thể dục nhỏ hút thuốc. Đây là góc bí mật của họ.

Ba người ngậm điếu thuốc, nhàn rỗi tán gẫu.

“Cận Tông đúng là giỏi gây chuyện thật. Hèn gì ngày nào cũng phải mang dao trong cặp.” Ngũ Minh Vĩ đánh giá khách quan. Cậu ta nhớ lại tối thứ Sáu thấy cô làm việc ở cửa hàng tiện lợi, cậu ta đoán rằng gia cảnh cô không tốt.

“Mẹ kiếp, còn tưởng mình là Ninja Rùa chắc.” Tần Ngọc Ngôn buông một câu cà khịa.

Cận Tông chuyển đến tuần này, ngồi ngay sau lưng cậu ta.

Dù thời gian tiếp xúc ngắn ngủi, nhưng cô mang lại cho Tần Ngọc Ngôn cảm giác về một sự nhẫn nhịn đến tàn nhẫn.

Tự nhận mình là kẻ từng trải qua sóng to gió lớn, là một nhân vật “máu mặt”, nhưng Tần Ngọc Ngôn cũng không dám vô cớ chọc vào cô.

Nghe thấy sự so sánh này, Lương Đình Không không nhịn được cười: “Ha ha ha… Ninja Rùa? Tuyệt đấy.” Nếu Cận Tông mặc đồ Ninja Rùa, lưng đeo đao đi học, có khi những kẻ nhàm chán kia lại chẳng dám chọc vào cô thật.

“Mày đừng nói nữa, đúng là mẹ nó có chút giống thật. Cười chết tao mất.” Lương Đình Không cười đến chảy cả nước mắt.

“Cười cái gì mà cười? Thấy cô bạn cùng bàn gặp nạn mà mày không ra tay giúp đỡ chút à? Mày có chút lòng trắc ẩn nào không thế?” Ngũ Minh Vĩ dùng khuỷu tay huých anh.

“Chắc cậu ấy cũng chẳng phải lần đầu bị người ta chơi như vậy đâu.” Lương Đình Không phỏng đoán, nhún vai. “Chẳng đáng yêu chút nào, ông đây không có hứng thú.”

Cận Tông đang đứng một mình dưới gốc cây thủy sam bên bờ sông đọc bài văn, vô tình nghe trọn những lời này.

Thực ra khi họ vừa đến gần, cô đã nhìn thấy.

Vừa nãy tát Trần Chiêu Minh giữa đám đông gây xôn xao không nhỏ, Cận Tông không muốn về lớp sớm nên định ra đây đọc sách giết thời gian.

Không ngờ lại đụng độ ba người này ra hút thuốc.

Để tránh bị phát hiện, Cận Tông nép mình vào sau gốc cây sam phía bên kia sườn dốc.

“Mày không có hứng thú? Thế vụ Trần Chiêu Minh làm trò con bò sáng nay là vì ai? Trong lòng mày không có chút khái niệm nào à? Lúc đó Trịnh Cung đứng ngay cạnh đấy, mày không thấy sao?” Tần Ngọc Ngôn hỏi.

“Thế à?” Lương Đình Không nhả một hơi thuốc. Anh cũng biết màn kịch sáng nay là vì mình mà Cận Tông bị vạ lây.

Chuyện này khiến anh cảm thấy hơi áy náy. Anh có cần phải đi xin lỗi cô bạn nhỏ cùng bàn không nhỉ?

Xin lỗi nhé, vì tôi quá đào hoa nên làm cậu bị người ta biến thành bia đỡ đạn.

Thôi khỏi đi.

“Rốt cuộc mày với Trịnh Cung là thế nào? Tối qua mày ngủ với cậu ta à? Sáng nay mày đến muộn thế? Mẹ kiếp, trên áo đồng phục mày còn dính cả vết son màu đỏ mọng của cậu ta nữa.”

“Không thích thì đừng có giữ người ta bên cạnh chứ? Giữ người ta lại rồi biến người ta thành một mụ đàn bà ghen tuông, làm tổn thương đến học trò cưng của thầy ‘Không Ai Yêu’ nhà mình.”

Hai người anh em mỗi người một câu khiến Lương Đình Không cảm thấy như mình thực sự đã làm gì sai trái vậy.

Nhưng anh với Trịnh Cung thực sự chẳng có gì, toàn là do Trịnh Cung một mực kiên trì dâng hiến cho anh mà thôi.

Giờ ra chơi kết thúc, đến tiết Tiếng Anh.

Cận Tông đang ngồi ở chỗ thì Lương Đình Không bước vào, người anh nồng nặc mùi thuốc lá.

Cận Tông ngửi thấy mùi hôi khó chịu, bèn lấy viên kẹo sữa trong cặp bỏ vào miệng. Vị sữa lan tỏa nơi đầu lưỡi mới khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Vì chuyện xảy ra buổi sáng, Cận Tông kéo hai chiếc bàn vốn kê sát nhau ra xa, sau đó chất một chồng sách cao ngất ngưởng ở mép bàn phía Lương Đình Không.

Cận Tông biết Trần Chiêu Minh phát điên sáng nay là do Trịnh Cung sai khiến.

Kiểu người xem sự tùy tiện là phong trần như Lương Đình Không, lúc này chắc đang tự mãn lắm đây. Được Trịnh Cung ghen vì mình, với anh, đó chính là bằng chứng thép cho mị lực của bản thân.

Tên này có độc, không thể dây dưa được. Tan học cô sẽ đi xin thầy Ngô đổi chỗ ngồi.

Trong lúc Cận Tông đang toan tính trong lòng, Lương Đình Không bỗng ném một gói kẹo sữa lên bàn cô: “Mời cậu ăn đấy.”

“Tôi không ăn kẹo.” Cận Tông buột miệng từ chối, mặc kệ việc trong miệng mình đang ngậm kẹo.

“Cho tôi mượn bài thi Tiếng Anh chép chút.” Lương Đình Không nói.

Cận Tông đáp: “Tôi nộp rồi.”

Lương Đình Không chỉ vào tờ bài thi cô đang kẹp dưới chồng sách, vạch trần ngay tại trận: “Chẳng phải nó đang ở đây sao?”

Cận Tông dứt khoát thẳng thừng, đôi mắt long lanh như nước liếc nhìn anh một cái đầy khinh thường, nói: “Nghĩa là không cho chép đấy.” Sau đó, cô tùy tiện ném trả gói kẹo sữa lại cho anh. “Đừng có tán tỉnh tôi, tôi không giống mấy đứa con gái bình thường đâu, tôi không đáng yêu chút nào cả.”

Sự quyết tuyệt bất chấp tất cả, chỉ để vạch rõ ranh giới không muốn dính dáng gì đến anh khiến Lương Đình Không, kẻ vốn quen được con gái chiều chuộng và tung hô có chút không đỡ nổi.

Tục ngữ nói “có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu”, trong giờ phút mấu chốt này, sao mấy người anh em tốt lại nhẫn tâm để anh bị bơ vơ thế này chứ.

Tần Ngọc Ngôn quay xuống, chộp lấy gói kẹo sữa, thì thầm: “Để tao ăn cho.”

Mở gói kẹo ra, Tần Ngọc Ngôn hào phóng chia một nắm cho Vương Việt ngồi cạnh.

Vương Việt ngơ ngác không hiểu chuyện gì, tự hỏi sao hôm nay mấy tay trùm trường hung dữ này đi học lại chia kẹo thay vì chia thuốc lá.

Bình thường giờ này là lúc họ lôi bao Hoàng Kim Diệp Đại Thiên Diệp ra chia nhau rồi.

“Có hỷ sự à? Ăn cả kẹo mừng thế này?” Vương Việt tò mò hỏi.

“Ừ.” Tần Ngọc Ngôn đáp tỉnh bơ. “Không gia nhà tao có hỷ.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Tiếng Vọng Sao Trời - Toàn Xu Tinh - Chương 11 | Đọc truyện chữ