Tiếng Vọng Sao Trời - Toàn Xu Tinh

Chương 1: Chiếc hộp mật mã

Bắc Thành, mưa phùn lất phất, một ngày làm việc bình thường.

Dọc theo phố Trường Bình, tài xế Chu Tứ lái xe vững vàng hướng về phía quận Hải Định.

Ở ghế sau, một người đàn ông thân hình mảnh khảnh với tư thế lười nhác đang dựa vào cửa sổ ngủ gật. Đã ra khỏi nhà gần một tiếng đồng hồ, anh phát hiện đầu óc mình sau cơn say rượu đêm qua vẫn còn chút mơ hồ.

Chu Tứ thấy thế liền hỏi: “Anh Không, tối qua các anh uống đến mấy giờ mới về vậy?”

“Ai biết, quên rồi.” Lương Đình Không day day trán, khẩu khí nhạt nhẽo đến mức quên sạch tối qua đã rượu chè ở đâu, lại về nhà lúc nào.

Thấy đèn đỏ phía trước, Chu Tứ đạp phanh dừng xe, tùy tay móc lên một chiếc q**n l*t lọt khe bằng ren màu xanh bạc hà, cẩn thận hỏi:

“Anh Không, đây là của bạn gái anh sao? Vừa rồi lúc dọn xe em thấy nó rơi trong khe ghế ngồi. Xử lý thế nào đây ạ?”

Lương Đình Không liếc mắt nhìn lạnh nhạt, nói: “Không phải, vứt đi.”

Cuối cùng, anh không nhịn được mà răn dạy Chu Tứ: “Tôi có bạn gái lúc nào, con mắt nào của cậu nhìn thấy tôi có bạn gái?”

“Vâng. Em còn tưởng cô Trần hôm nọ là bạn gái anh chứ. Hôm đó cô ấy vừa khéo cũng ngồi xe này.”

Chu Tứ nghe lệnh, ném thứ đồ kia vào thùng rác trên xe.

“Không phải.” Lương Đình Không phủ nhận dứt khoát.

Hôm nay ra ngoài, bọn họ đi chiếc Rolls-Royce Cullinan, không gian bên trong xe vô cùng rộng rãi. Chu Tứ mới được công ty sắp xếp đến lái xe cho “thiếu gia nhà giàu” này, nên vẫn chưa nắm rõ hỉ nộ ái ố của ông chủ.

“Hôm nay chúng ta đi xem mấy phòng thí nghiệm, là Chủ tịch Lương muốn dọn đường cho anh làm nghiên cứu khoa học mới, không chút do dự chi tiền mạnh tay mua về. Tất cả là muốn tốt cho anh Không, xem công ty chúng ta hai năm nay phát triển nhanh thế nào, hiện tại Chủ tịch Lương rất chịu chi đầu tư vốn cho chúng ta.” Chu Tứ tưởng thiếu gia nhà mình ngồi xe buồn chán, anh ta tìm đề tài để tán gẫu.

Lương Đình Không bỏ chân đang vắt chéo xuống, khép hai đôi chân dài thẳng tắp được bao bọc trong quần tây đen mực lại, anh hơi rướn người về phía trước, dùng chất giọng trầm khàn đầy từ tính nói với Chu Tứ: “Ông đây còn chưa ngủ tỉnh, có thể bớt nói mấy câu được không? Ồn ào.”

“Vâng. Anh Không.” Rốt cuộc Chu Tứ cũng chịu ngậm miệng.

Khoang xe trở lại vẻ yên tĩnh.

Lương Đình Không dùng khóe mắt liếc nhìn mảnh vải mát lạnh nằm trong thùng rác. Anh có chút ngạc nhiên, không biết là yêu tinh phương nào rảnh rỗi không có việc gì nhét vào xe anh.

Mấy người phụ nữ này đúng là thiếu hơi đàn ông, con gái con lứa mà dám ám chỉ trắng trợn táo bạo như vậy, thật là lẳng lơ hết chỗ nói.

Đáng tiếc, Lương Đình Không trước đến giờ không đụng vào những loại người này. Rõ ràng anh sinh ra với gương mặt lãng tử, nhưng trên người anh lại toát ra một cỗ khí chất cấm dục quỷ dị, càng câu dẫn khiến các cô nàng tâm ngứa khó nhịn.

Giơ tay xem giờ, một thân âu phục đen thủ công, sơ mi trắng bên trong cài nút kín mít đến tận yết hầu gầy gò, Lương Đình Không móc bao thuốc.

Ngón tay thon dài quẹt chiếc bật lửa nạm kim cương đen chế tác riêng, châm cho mình một điếu thuốc, uể oải ngậm nơi khóe miệng.

Hơi nghiêng đầu, hình xăm màu trắng trên làn da cổ bên phải bị ánh mặt trời ngoài cửa sổ xe chiếu vào, lấp lánh lạ thường.

Đôi môi mỏng khẽ hép, nhả ra một làn khói. Sương khói trắng lượn lờ quanh gương mặt lạnh lùng, khiến ngũ quan mày kiếm ấy nhất thời trở nên mơ hồ, xa xăm.

Vài giây sau, khói tan đi, một gương mặt với những đường nét sắc bén lại lần nữa hiện lên.

Chu Tứ lái xe phía trước, anh ta ngẩng đầu nhìn qua kính chiếu hậu thấy thiếu gia nhà mình, không nhịn được thầm than trong lòng. Trách không được đám phụ nữ kia luôn không biết xấu hổ mà chủ động câu dẫn, cốt tướng mê hoặc như vậy, nhân gian quả thực hiếm có.

Cận Tông về nước khá sớm, cô đã từ chối không ít lời mời hội thảo học thuật, mục đích chính là để kịp tham dự buổi tọa đàm vật lý tổ chức tại Bắc Thành lần này.

Rốt cuộc cô cũng nắm bắt được cơ hội để tận mắt gặp gỡ Vưu Tiêu – vị giáo sư vật lý cực kỳ nổi tiếng trong nước hiện nay.

Bước vào khuôn viên Đại học Bắc Khoa trong làn mưa bụi, Cận Tông cầm điện thoại gọi cho Ôn Diễm, hỏi: “Tin tình báo cậu đưa rốt cuộc có chuẩn không đấy?”

“Đương nhiên chuẩn. Lịch trình của Vưu Tiêu chính là như vậy: trước tiên anh ta sẽ làm tọa đàm lớn ở Bắc Khoa, buổi tối đi tham quan phòng thí nghiệm hạt nhân Bác Việt, sau đó về nghỉ tại khách sạn Bulgari phố Vương Phủ. Chỉ cần cậu bắt được anh ta ở một trong những khoảng trống đó, đưa anh ta xem đề tài của cậu, nhất định anh ta sẽ bị cậu lay động.”

“Chị em tốt, cố lên nhé! Có thể vào được đội ngũ phòng thí nghiệm của Vưu Tiêu, đồng nghĩa với việc cậu làm nghiên cứu sinh vật lý không uổng phí!”

Ôn Diễm nói những lời cổ vũ Cận Tông như vậy, nhưng thực ra căn bản trong lòng cô ấy cảm thấy không cần thiết. Hiện tại trong đám nghiên cứu viên vật lý trong nước, làm gì có đại mỹ nữ nào xinh đẹp như hoa như Cận Tông.

Hai năm gần đây trong giới vật lý xuất hiện một giáo sư Vưu Tiêu vừa đẹp trai vừa lắm tiền, khiến một số nữ sinh trẻ tuổi đua nhau đăng ký vào khoa vật lý, lập chí làm nghiên cứu viên.

Thực ra ngay từ đầu Cận Tông không định làm học giả, nhưng mấy năm nay gia cảnh cải thiện, cô có số tiền tiêu không hết, cho nên có thể thỏa thích nuôi dưỡng sở thích của mình. Cô từ thời cấp ba đã đặc biệt thích vật lý.

“Lần trước giáo sư Vưu trả lời phỏng vấn, anh ta nói anh ta thích phụ nữ vừa ngọt ngào vừa đáng yêu, hôm nay cậu trang điểm có đạt chuẩn không?” Ôn Diễm hỏi. Phụ nữ trong một số chuyện quả thực có ưu thế, đặc biệt là chuyện câu dẫn đàn ông.

Ôn Diễm to gan suy đoán, hiện tại rất nhiều luận văn phòng thí nghiệm khoa học đại khái đều là thông qua việc “quẹt mặt” mà qua cửa.

Cận Tông trả lời: “Khẳng định đạt chuẩn.”

Chỉ cần trong lòng Vưu Tiêu hiện tại không có ai, Cận Tông nắm chắc phần thắng sẽ lay động được anh ta.

Vào phòng thí nghiệm của Vưu Tiêu làm nghiên cứu viên, nghiên cứu phát minh độc quyền, phát biểu luận văn, lấy được thư giới thiệu của anh ta, Cận Tông có thể thực hiện nguyện vọng của mình: đến cơ quan nghiên cứu khoa học của trường đại học hàng đầu tiếp tục nghiên cứu vật lý.

Cô là một người đam mê vật lý, giấc mơ cả đời là nghiên cứu bộ môn này. Hiện tại Vưu Tiêu là “đỉnh lưu” trong giới học giả vật lý trong nước, hôm nay lôi kéo và tán tỉnh anh ta là việc Cận Tông quyết tâm phải làm được.

Vưu Tiêu xuất hiện đúng giờ tại phòng học đa phương tiện của Đại học Bắc Khoa. Dung mạo tuấn lãng, áo mũ chỉnh tề, anh ta giảng giải cho sư sinh và học giả đang ngồi dưới hai tiếng đồng hồ về kỹ thuật ứng dụng lò phản ứng hạt nhân hoàn toàn mới.

Nói xong liền phất tay áo bỏ đi, không hổ danh là “đóa hoa cao lãnh” – giáo sư Vưu Tiêu.

Ở tuổi 23 đã lên làm giáo sư, đứng trên thần đàn học thuật, hào quang tri thức, anh ta có quyền không coi ai ra gì như vậy.

“Giáo sư Vưu, tôi là Cận Tông, tôi mới từ nước ngoài trở về. Tôi tốt nghiệp chuyên ngành Vật lý Đại học Tân, tôi rất muốn gia nhập đội ngũ phòng thí nghiệm của anh. Đây là đề tài tôi nghiên cứu gần đây, liệu anh có thể bớt chút thời gian xem qua không ạ?”

Vượt qua đám đông truyền thông và sinh viên, Cận Tông chặn được Vưu Tiêu dưới bãi đỗ xe ngầm.

Người đàn ông thân hình cao lớn, dung mạo tuấn mỹ xách cặp táp, tháo chiếc kính gọng vàng trên sống mũi xuống, ngũ quan càng hiện ra vẻ thâm thúy. Bộ phận nào trên gương mặt cũng quyến rũ đến cực điểm.

“Công việc hôm nay của tôi đã kết thúc.” Thậm chí Vưu Tiêu không thèm liếc mắt nhìn người phụ nữ trước mặt lấy một cái, lạnh lùng từ chối loại ân cần chủ động dâng đến tận cửa này.

“Hiện tại đội ngũ của tôi không còn chỗ trống.” Kéo cửa xe, ném cặp táp vào ghế phụ, Vưu Tiêu chuẩn bị lên xe rời đi.

“Giáo sư Vưu, chờ một chút, làm ơn xem qua nghiên cứu của tôi một chút được không…”

Mang giày cao gót, Cận Tông giả vờ đứng không vững, cô cố ý ngã vào lòng người đàn ông. Mùi thuốc lá bạc hà mát lạnh hòa quyện cùng hương biển tươi mát phả vào cánh mũi cô.

Cận Tông vươn tay, câu lấy cái cổ thon dài cứng rắn của người đàn ông, tựa như loài động vật thân mềm không xương, dựa hẳn vào người anh ta.

Nhận ra ý đồ muốn dùng sắc đẹp hành hung của đối phương, Vưu Tiêu lạnh lùng nhếch khóe miệng: “Xin lỗi, tôi không thích người quá to gan. Xin hãy tự trọng.”

Anh ta cực kỳ lãnh đạm gỡ tay cô đang treo trên cổ mình xuống, đỡ Cận Tông đứng vững. Động tác khách sáo lại xa cách.

Đây không phải lần đầu tiên có phụ nữ nghe xong tọa đàm liền bám đuôi anh ta đến bãi đỗ xe để xum xoe. Nếu để các cô ta bắt được cơ hội, các cô ta thậm chí sẽ giả vờ đến thỉnh giáo công thức, cố ý cúi người, phô bày cảnh xuân trước mặt anh ta.

Tuy nhiên, “cảnh xuân” của Vưu Tiêu cũng không nằm ở trước ngực những người phụ nữ này.

“Không hẹn ngày gặp lại.”

Vưu Tiêu buông cơ thể mỏng manh của cô gái ra, bước lên ghế lái.

Thừa dịp cửa kính xe chưa hoàn toàn khép lại, Cận Tông cuống quýt ném tập báo cáo nghiên cứu trong tay vào trong xe anh ta.

Xe của Vưu Tiêu chạy xa, Cận Tông nản lòng xoay người, chuẩn bị rời khỏi bãi đỗ xe.

Đi ngang qua một chiếc Cullinan màu đen, cô đang định nhắn tin xác nhận với Ôn Diễm xem khách sạn Vưu Tiêu ở tối nay có phải là Bulgari gần Bắc Khoa Đại hay không để thừa thắng xông lên.

Cận Tông đang cúi đầu nhắn tin thì một bàn tay thình lình xuất hiện từ phía sau.

Cô bị kéo mạnh vào ghế sau chiếc Cullinan trong tình huống không kịp phòng ngừa.

Một tay người đàn ông che mắt cô, không nói hai lời, tay kia đã luồn vào dưới váy cô.

“Anh là ai? Điên rồi sao!”

Cận Tông không ngờ giữa thanh thiên bạch nhật lại có kẻ dám làm chuyện hạ lưu này với phụ nữ độc thân.

Chiếc tất da chân mỏng như cánh ve dưới váy ngắn bị xé rách, Cận Tông gấp đến đỏ hoe đuôi mắt, cô liều mạng giãy giụa.

Cho đến khi luồng hơi thở hormone quen thuộc gắt gao bao trùm lấy cô. Đó là một sự khô nóng không thể diễn tả. Giống như một vệt nắng có thể đánh thức đêm tối. Mỗi lần chiếu thẳng vào người Cận Tông, cô đều cảm thấy chói mắt.

“Thiếu đàn ông đến thế sao?”

Người đàn ông cắn nhẹ vành tai nhỏ xinh đang nóng lên của cô, dùng chất giọng trầm thấp đầy từ tính để chất vấn: “Dám ở ngay dưới mí mắt tôi mà câu dẫn anh em tốt của tôi? Thật là lẳng lơ, em còn nhớ em là người phụ nữ của ai không?”

“Cận Tông.” Anh gọi cả tên lẫn họ cô.

“Cận Tông, có phải tôi đã nói đừng để tôi nhìn thấy em nữa không?”

“Đã nhìn thấy rồi thì tất cả những chuyện này đều là do em tự chuốc lấy. Cận Tông.”

Lời nói phun ra từ yết hầu thô ráp, câu sau còn chứa nhiều lửa giận hơn câu trước.

“Lương Đình Không! Buông tôi ra!” Cận Tông cấp bách trốn tránh.

Có vì lí do gì đi nữa thì Lương Đình Không cũng không muốn buông cô ra nữa.

Năm ấy chia tay, anh từng nói nếu cô còn dám xuất hiện, anh sẽ giết cô. Chỉ là không biết cái gọi là “giết” của anh là bằng phương thức gì.

Ngay trên chiếc xe kia, Lương Đình Không không chút do dự làm đến cùng.

Vào ngày đầu tiên họ gặp lại, tại bãi đỗ xe ngầm Đại học Bắc Khoa, Lương Đình Không đã đem Cận Tông đòi hỏi một lượt.

Cận Tông bị anh ôm chặt trong lòng, cuối cùng cô chỉ có thể mở to đôi mắt mê ly, ngắm nhìn yết hầu gầy gò của anh chuyển động ngay dưới tầm mắt mình.

Cô nhìn thấy trong đáy mắt đỏ ngầu d*c v*ng của anh phản chiếu toàn bộ hình bóng của cô.

Môi mỏng rơi xuống, l**m m*t không kiêng kị gì.

Cận Tông sợ hãi mềm nhũn, mọi lỗ chân lông trên da thịt cô đều mở ra vì sự đụng chạm của anh.

Giống như mở ra một chiếc hộp cần mật mã, đã bị phong ấn quá lâu. Trong hộp chứa tất cả mọi thứ liên quan đến Lương Đình Không.

Và mật mã, chỉ có Lương Đình Không biết.

Kỳ nghỉ hè sắp chính thức kết thúc, chỉ còn ba ngày cuối cùng.

Cận Tông, 17 tuổi, ngồi trên chuyến tàu điện ngầm số 4 đang chạy, chiếc điện thoại trong tay cô vang lên tiếng ting ting liên tục.

Tin nhắn lộn xộn thi nhau oanh tạc tới tấp. Tin nhắn WeChat chưa đọc đã vượt quá 999+, nhảy liên hồi nhiều nhất chính là tin nhắn trong nhóm lớp trường nghề cũ.

Một đám người nhàm chán đang bàn tán rôm rả về chuyện cô chuyển trường.

[Nghe nói con nhỏ Cận Tông kia chuyển trường thật rồi à? Cậu ta nói học kỳ này cậu ta không học ở trường chúng ta nữa.]

[Đừng đùa, cậu ta có tiền chuyển trường sao?]

[Chẳng phải Chân Nhan Nhan đã tuyên bố, muốn cậu ta học kỳ này khai giảng phải quỳ xuống trước cổng trường l**m chân cho Chân Nhan Nhan sao? Giờ cậu ta chuyển trường, chuyện này coi như xong à?]

[Chắc chắn sẽ không xong đâu. Cố Khuynh không còn nữa, ai còn có thể che chở cậu ta chứ? Chờ xem hotgirl học bá của chúng ta “lật xe” đi.]

[Mẹ ơi, còn ba ngày nữa là khai giảng, vốn dĩ tao chẳng muốn đi học, giờ vì Cận Tông, tao thật sự muốn đi hóng chuyện!]

Có kẻ xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, trong nhóm tag thẳng tên @Cận Tông: [Hạng nhất khối, cậu đã chuẩn bị tinh thần làm bia đỡ đạn cho nữ đại ca trường chúng tôi chưa?]

Cận Tông bấm vào cài đặt nhóm, chọn xóa và rời khỏi nhóm.

Rời xong, nhân tiện kéo đen hết một loạt giáo viên, bạn học cũ từng thêm bạn bè ở trường này trên WeChat.

Tốt lắm, cuối cùng cũng sạch bóng những kẻ phiền nhiễu

Một đám ngu muội, núp sau cái màn hình điện thoại liền ảo tưởng sức mạnh. Không có bọn họ, thế giới này mới thực sự là năm tháng yên bình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Tiếng Vọng Sao Trời - Toàn Xu Tinh - Chương 1 | Đọc truyện chữ