Một toán bộ khoái lôi Khổng Mộng Khoa đi, oai vệ áp giải về huyện nha. Sĩ tử xem bảng hai bên đường đồng loạt quay đầu nhìn. Ánh mắt họ sắc như dao, xuyên qua người Khổng Mộng Khoa khiến hắn đau đớn như bị vạn tiễn xuyên tâm. Hắn cúi gằm đầu, không dám đối diện với ai.

Sắp đi ngang con hẻm dân cư nơi Tứ Bà ở trọ, Khổng Mộng Khoa không nhịn nổi nữa, khẽ giãy giụa, giọng đầy cầu khẩn: “Các vị sai gia, xin đi đường khác! Đừng vào hẻm đó!” Hắn vừa nhục nhã vừa sợ hãi, hai tai đỏ bừng như sắp chảy máu. Viên bộ đầu bóp cằm hắn, cười khẩy: “Ngươi ở đó sao? Cũng biết xấu hổ à?!” Không để hắn phản kháng, đám bộ khoái vẫn lôi hắn vào hẻm.

Tứ Bà đang ngồi trong sân nhặt rau. Bà mắt kém, chỉ nghe loáng thoáng giọng Khổng Mộng Khoa, lại thấy một đám đông xô đẩy hắn vào, bèn hỏi vọng ra: “Thi đậu chưa?” Đợi đến khi thấy rõ đám sai nha áp giải hắn, bà lập tức giật bắn người, kêu lên thất thanh: “Ối trời ơi! Sao lại là bộ khoái?!” Nói rồi, bà hấp tấp lảo đảo chạy vào nhà.

Viên bộ đầu gọi giật bà lại: “Bà già, có quen tên phạm nhân này không?” Tứ Bà cuống quýt xua tay: “Không quen! Không quen!” Vừa nói, bà vừa sập cửa lại. Đám bộ khoái cười ồ lên: “Ngay cả mẹ ngươi cũng không nhận ngươi nữa kìa!”

Khổng Mộng Khoa nhục nhã đến tột cùng. Cõi lòng hắn trống rỗng, tro tàn lạnh lẽo. Hắn khàn giọng nói: “Bà ấy là Tứ Bà, không phải mẹ ta.” Rồi lại nghĩ: “Mẹ ta đã chết rồi… Dù bà còn sống, chắc cũng không muốn nhận ta là con.” Nghĩ vậy, nước mắt liền trào ra.

Ầm ĩ một hồi, cuối cùng cũng tới huyện nha. Viên bộ đầu thô bạo đẩy Khổng Mộng Khoa vào nhà lao, cài then khóa cửa.

Nhà lao tối om, chỉ có một ô cửa sổ nhỏ trên cao, đủ soi tỏ cảnh tượng bên trong. Một góc tường là đống rơm ẩm mốc, đen kịt, bốc mùi hôi thối. Bên cạnh đặt một cái bát sứt và một thùng phân. Mặt đất nhầy nhụa bẩn thỉu, không biết đã tích tụ những gì.

Khổng Mộng Khoa là người ưa sạch sẽ. Lúc bị lôi vào, hắn vấp ngã, bẩn hết áo ngoài. Hắn dứt khoát cởi ra, trải xuống đất, rồi ngồi tựa vào góc.

Ban đầu, hắn tự nhủ: “Bát đũa nơi này bẩn thế này… ‘Màu sắc xấu thì không ăn, mùi hôi thối thì không ăn.’ Nếu lát nữa có ai đưa cơm, ta sẽ tuyệt đối không đụng đến.”

Nhưng không ngờ, từ sáng đến tối, ngay cả nửa bát cháo cũng chẳng có ai mang đến. Khổng Mộng Khoa đói đến cồn cào, dựa vào tường, đầu óc bắt đầu nghĩ vẩn vơ.

“Huyện thái gia và đám tân khoa… có lẽ giờ này đang mở tiệc.”

Đến nửa đêm, Khổng Mộng Khoa không có áo ngoài, đói rét cồn cào, lại nghĩ: “Ta, Khổng Mộng Khoa, lại rơi vào cảnh ngộ thế này sao! Mộng Khoa, Mộng Khoa, chẳng phải là ‘khoa danh trong mộng’ hay sao! Tưởng mình có chút văn tài, ai ngờ dù đèn sách nhiều năm, thi cử hết lần này đến lần khác vẫn trượt, rốt cuộc chẳng làm nên trò trống gì.”

Canh ba trôi qua, vầng trăng khuyết ngả về Tây, ánh sáng mờ mờ rọi qua ô cửa nhỏ, phản chiếu lên song sắt lạnh lẽo trong ngục. Giờ này âm khí nặng nhất, dù mới đầu thu, Khổng Mộng Khoa cũng rét run cầm cập. Hắn nhìn cánh cửa sắt, nước mắt rơi xuống, lòng nghĩ: “Qua bậc Cử nhân còn có Tiến sĩ, có chốn triều đường. Nhưng ngay đến cửa ải đầu tiên ta cũng chẳng thể vượt qua, sống trên đời này, còn có gì đáng vui? Chi bằng chết đi, chí ít giữ được thanh bạch.”

Ý chết đã quyết, Khổng Mộng Khoa tháo đai lưng, treo lên thanh ngang của cửa sắt, lo mình chết chưa chắc chắn, bèn quấn thêm hai vòng nữa.

Khi hắn thò đầu vào vòng thắt, đột nhiên nảy ra một ý: “Ta cứ chết thế này, cũng chẳng để lại thư tuyệt mệnh. Nếu bọn họ nghĩ ta sợ tội mà tự sát, sao có thể giãi bày cho rõ?” Rồi lại nghĩ: “‘Tấm lòng này ắt có ngày rửa sạch oan khiên, một khi đã đi, chớ vấn vương mà làm gì.’ Ta lấy cái chết để tỏ rõ chí mình, nhất định sẽ có ngày được rửa oan. Chuyến này là vĩnh biệt thật rồi.”

Hắn khẽ nở nụ cười, giọt lệ cuối cùng rơi xuống. Ban đầu còn khó thở, muốn vùng vẫy, nhưng nhịn được một lát thì toàn thân bủn rủn, không còn động đậy nữa.

Đến khi lần nữa mở mắt, hắn chỉ cảm thấy mình đang nằm trên giường, đầu gối lên chiếc gối mềm, mơ hồ như vừa trải qua cơn say rời rạc, chuyện rớt bảng, chuyện vào lao, đều chỉ như một giấc mộng.

Khổng Mộng Khoa hé mắt, thấy trong phòng ánh đèn dầu leo lắt, có một người chỉ mặc áo lót, đang đứng trước án thư viết chữ. Người ấy cao ráo, dáng thẳng, trông vô cùng quen thuộc.

Khổng Mộng Khoa do dự gọi: “A Tú huynh?”

Người kia quay lại, đôi mắt phượng hẹp dài nheo lại nhìn hắn, quả nhiên là Nghiêm Tú. Khổng Mộng Khoa thở dài: “Hóa ra lại đang mơ… A Tú huynh, lần trước ta còn nhiều chuyện chưa kịp hỏi. Huynh sống thế nào rồi?”

Nghiêm Tú cười lạnh, giọng nói sắc như dao: “Mơ ư? Khổng Mộng Khoa, ngươi đã chết rồi! Ta nhặt ngươi về từ Quỷ Môn Quan đấy!”

Khổng Mộng Khoa bị tiếng quát bất ngờ làm cho giật mình, cúi đầu lẩm bẩm: “Ồ… Cũng tốt thôi. Nhưng sao ta vẫn thấy đói lả thế này…”

Nghiêm Tú trầm ngâm: “Ta cũng chẳng có gì để ăn. Làm sao bây giờ?” Vừa nói, hắn vừa hất bút xuống bàn. Giấy trên án thư văng lốm đốm mực, Nghiêm Tú cau mày, vo tờ giấy lại rồi ném đi.

Khổng Mộng Khoa vội vàng nhảy xuống ngăn lại, nói: “A Tú huynh, phải ‘kính tiếc chữ nghĩa’ chứ!”

Nghiêm Tú hờ hững đáp: “Đã viết hỏng rồi, tiếc làm gì?” Đoạn y khẽ cười, liếc nhìn Khổng Mộng Khoa: “Tiểu tú tài, ngươi vẫn chẳng thay đổi chút nào, đúng là chua ngoa mà.”

Khổng Mộng Khoa ngẩn người, buồn bã nói: “Vậy sao? Người ta đều bảo ta thay đổi nhiều lắm. A Tú huynh, huynh đang viết gì thế? Giờ huynh làm quan gì rồi?”

Nghiêm Tú chẳng mấy vui vẻ, nhún vai nói: “Chỉ là một tiểu Âm Sai thôi. Ta đang viết đơn xin nghỉ, mà mãi chẳng viết xong được!”

Khổng Mộng Khoa bật cười, nói: “Để ta viết giúp huynh.” Trong lòng hắn lại nghĩ: “A Tú huynh vẫn chẳng thay đổi chút nào.”

Nghiêm Tú vốn là con trai thợ săn, mười lăm tuổi đi thi võ cử, kỵ xạ, bộ xạ đều đứng nhất, duy chỉ có kỳ thi thứ ba là sách luận thì hoàn toàn mù mịt, binh pháp, văn chương hỏi đâu cũng chẳng biết. Cuối cùng chỉ đành nhận một chức tuần kiểm ở huyện mà thôi. Mỗi khi cần viết công văn, Nghiêm Tú lại tìm đến Khổng Mộng Khoa nhờ giúp.

Khổng Mộng Khoa cầm bút, cứ thế viết, lòng dần thấy an yên, như thể đã quay về những ngày xưa cũ. Viết xong, hắn chậm rãi sao lại một bản, đưa cho Nghiêm Tú: “A Tú huynh, sau này cứ theo mẫu này mà viết.”

Lúc viết đến lý do nghỉ phép, Khổng Mộng Khoa chợt hỏi: “Huynh xin nghỉ làm gì?”

Nghiêm Tú đáp qua loa: “Cứ viết là ta bệnh.”

Khổng Mộng Khoa giật mình, vội dừng bút: “Huynh bị bệnh gì?”

Nghiêm Tú kéo tay áo lên, để lộ cánh tay rắn chắc và mạnh mẽ, cười nhạt: “Ta vẫn khỏe mạnh thế này, giống người có bệnh sao?”

Khổng Mộng Khoa lập tức đỏ mặt, lắp bắp: “Vậy… vậy tại sao huynh lại xin nghỉ?”

Nghiêm Tú cũng cảm thấy có gì đó không ổn, vành tai chậm rãi ửng đỏ, nhưng không trả lời. Đợi Khổng Mộng Khoa viết xong tờ trình, Nghiêm Tú huýt một tiếng sáo, lập tức có một con quạ từ bên ngoài sà vào, ngoạm lấy tờ giấy rồi bay đi. Khổng Mộng Khoa vô cùng ngạc nhiên, định lên tiếng hỏi, thì Nghiêm Tú đã nói trước: “Ta phải đưa ngươi trở về.”

Khổng Mộng Khoa nhớ đến căn phòng giam ẩm ướt lạnh lẽo, vội lắc đầu: “Ta không muốn về.”

Nghiêm Tú khó hiểu: “Người khác xuống âm gian, ai nấy đều muốn quay lại dương thế. Sao ngươi lại không muốn?”

Mắt Khổng Mộng Khoa nóng lên, giọng nghẹn lại: “Huynh không hiểu đâu. Ta… ta đói đến sắp chết.” Hắn vốn định nói thêm “Không đỗ tú tài, lại còn bị tống vào lao ngục”, nhưng hai chuyện đó quá mức nhục nhã, đến miệng rồi lại nuốt xuống.

Nghiêm Tú trầm mặc một lúc lâu, sau cùng mới chậm rãi nói: “Ta hiểu rồi. Ở huyện nha, phía cổng nhỏ bên đông có một cây liễu. Ngươi leo lên, đếm hai nhánh cây từ dưới lên, ta có giấu một lạng bạc ở đó. Còn sót lại chừng ấy thôi.”

Dứt lời, Nghiêm Tú khoác thêm áo ngoài, cầm theo lệnh bài, lục trong rương ra một chiếc áo choàng dài rồi cũng khoác vào. Y ra khỏi căn nhà nhỏ, dắt ra một con ngựa ô có đốm trắng, ra hiệu cho Khổng Mộng Khoa trèo lên. Khổng Mộng Khoa trăm lần không muốn, nhưng sợ y truy hỏi thêm, đành đỏ hoe mắt mà leo lên yên.

Nghiêm Tú cũng nhảy lên, ngồi sau hắn, chân giẫm lên bàn đạp, dặn: “Lát nữa đi qua cửa ải, ngươi phải nhanh nhẹn một chút. Thấy âm binh thì mau trốn vào áo choàng.”

Khổng Mộng Khoa gật đầu, nhưng Nghiêm Tú vẫn chưa yên tâm, lại nhấn mạnh: “Nếu bị phát hiện ta mang người ra khỏi đây, ngươi sẽ không đi được đâu.”

Khổng Mộng Khoa thầm nghĩ: “Không đi được thì càng tốt.”

Nghiêm Tú liếc hắn, hờ hững nói: “Ta còn bị trừ bổng lộc, rồi bị lôi ra đánh quân côn. Ngươi dù có muốn chết, cũng không nỡ nhìn A Tú huynh của ngươi bị người ta kéo ra đánh, phải không?”

Khổng Mộng Khoa cứng người, như thể bị y nhìn thấu, co rụt cổ lại, khẽ đáp: “Ta nhất định sẽ không để ai thấy.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thuyền Thu - Tương Hà Minh Ngọc - Chương 2 | Đọc truyện chữ