Thổ Lộ

Chương 72

Tối qua bị người ta chuốc quá nhiều rượu, anh vội vàng kiếm bừa một lý do rồi về nhà đi ngủ. Giấc ngủ chập chờn không say giấc, anh còn mơ thấy mẹ mình, nhưng trong ký ức, hình như anh và Hứa Tùy đã gọi video để cho cô xem mèo.

Châu Kinh Trạch day day xương lông mày, anh cầm di động ở bên cạnh lên, không ngờ đã gọi video với Hứa Tùy tận nửa tiếng? Anh sợ bản thân nói ra lời bậy bạ nào đó, thế là gửi một tin nhắn cho cô: [Tối qua mình có nói gì không?]

Khi Hứa Tùy nhận được tin nhắn này, cô rất muốn trả lời lại rằng: Có, người mà cậu nhớ mong là ai vậy? Là cô gái nào à?

Song cô lại sợ rằng khi thật sự nhận được lời thừa nhận từ Châu Kinh Trạch, thì bản thân lại không chịu nổi.

Cuối cùng cô không trả lời lại gì cả.

...

Giao thừa, thời tiết cực kỳ lạnh. Hứa Tùy và toàn bộ người thân trong gia đình cùng nhau đón năm mới, tiếng nói cười của trẻ con khiến cho bầu không khí trên bàn ăn náo nhiệt, rộn ràng lên gấp đôi.

Sau bữa cơm, Hứa Tùy ngồi trên sô pha xem chương trình Đêm hội mùa Xuân với bà nội, cô bị mấy đứa trẻ con kéo xuống dưới tầng đốt pháo hoa. Hứa Tùy đốt hai dây pháo với bọn chúng, gò má vì lạnh mà đỏ bừng bừng, sau cùng không nhịn được nữa bèn chạy vội lên tầng.

Hứa Tùy mang theo hơi lạnh quay vào nhà, bà nội xem ti vi được một lúc thì đi đ.á.n.h bài rồi. Dì cả và mẹ cũng ngồi đ.á.n.h bài ở trong phòng.

Hứa Tùy cầm di động đăng nhập vào Wechat, nhận được tin nhắn chúc phúc từ mấy người bạn, cô cảm ơn lại từng người một. Ngón cái của Hứa Túy lướt xuống dưới, dừng lại trên ảnh đại diện được cài biệt hiệu ZJZ, cô nhấn vào, gõ dòng chữ "Chúc mừng năm mới".

Lại thoát ra.

Hứa Tùy sao chép lời chúc phúc nhận được từ người khác rồi dán vào trong khung trò chuyện, nỗi lòng của cô được kẹp lẫn trong một lời chúc phúc dài thượt nhìn như thể gửi theo nhóm này:

[Dù cho những lời chúc mừng năm mới đã đầy kín di động của bạn, dù cho bốn chữ này không đủ để biểu đạt tâm trạng kích động của tôi, dù cho những con chữ đơn giản này đã quá phổ biến bão hòa, thì tôi cũng vẫn không kìm lòng được mà muốn gửi lời chúc phúc. Chúc mừng năm mới, hy vọng bạn có thể trông thấy hoàng hôn mỗi ngày. ^_^]

Thật ra lời chúc phúc thực sự của cô là:

Chúc mừng năm mới, hy vọng cậu có thể trông thấy đại lộ hoàng hôn mỗi ngày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chẳng mấy chốc, ZJZ trả lời: [? Hứa Tùy, câu nói này đơn giản đến mức như thể lần đầu lướt web vậy.]

Hứa Tùy: [Đây gọi là phương pháp tu từ.]

Cô còn tiện thể gửi một biểu tượng cảm xúc chuột Mickey qua cho anh.

Hứa Tùy ngồi nhắn tin trong phòng khách ấm áp, cô nhớ tới Hồ Thiến Tây từng nói quan hệ giữa anh và người nhà vô cùng căng thẳng, muốn quan tâm anh xem năm nay anh đón Tết ở đâu, cô hỏi:

[Bây giờ cậu đang ở đâu vậy? Đã ăn tất niên chưa?]

ZJZ: [Ăn rồi, ở nhà ông ngoại.]

Sau đó anh lại nhắn tiếp một tin: [Đột nhiên muốn xem pháo hoa, nhưng ở đây yên tĩnh quá.]

Khi Hứa Tùy đọc được tin nhắn này, đám trẻ con ở dưới tầng đang nô đùa hò hét trong sân, tiếng cười ríu rít không ngừng vang vọng khắp trong ngoài. Trong đầu cô lóe lên một tia sáng, ý thức chạy vội xuống dưới còn trước cả lý trí.

Vì người mình thích, cô có thể làm bất cứ điều gì.

Hứa Tùy chạy nhanh xuống dưới tầng, cô chống chọi với gió lạnh gọi video cho Châu Kinh Trạch. Video rất nhanh đã được kết nối, bầu trời Lệ Ảnh vô cùng tuyệt đẹp, trên đỉnh đầu ngập tràn ánh sao, cực kỳ xinh xắn.

Lá cây màu vàng của cây Hòe ở trong sân tựa như vầng trăng khuyết treo ở bên trên, gió Đông của phương Nam vừa lạnh vừa buốt, pháo hoa vươn ra khỏi ch.óp tường, Hứa Tùy đứng tại chỗ thoáng run rẩy, cô giơ di động lên bầu trời, thanh âm dịu dàng nói "Chúc mừng năm mới".

Châu Kinh Trạch vốn đang cầm một lon bia dựa uể oải vào lan can hóng gió lạnh, bỗng nhiên, trước mắt bùng lên từng chùm, từng chùm pháo hoa rực rỡ, còn có tiếng cười của trẻ con vọng đến.

Hứa Tùy xuất hiện trong màn hình, cô mặc áo khoác bông đỏ, răng trắng môi hồng, ch.óp mũi vì lạnh mà ửng đỏ, mái tóc buông lơi trên bờ vai, pháo hoa nở rộ trên bầu trời biến thành những dải sao băng kéo theo chiếc đuôi dài biến mất trong đôi mắt long lanh như pha lê của cô.

Sáng lấp lánh, lấp lánh.

Châu Kinh Trạch chậm rãi đứng thẳng người, nói: "Đáng giá."

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thổ Lộ - Chương 72 | Đọc truyện chữ