Lâm Vân cũng cười, gật đầu: “Em trai Tiêu Sách, không ngờ lại phải làm phiền cậu đến đây…”

“Chủ nhân Lâm Vân khách sáo quá…”

Tiêu Sách nói xong, nhìn người trung niên có chút đau khổ đang ngồi bên cạnh Lâm Vân, ông ta đương nhiên là Hàn Tô, lúc trước đấu với người trung niên kia cũng đã bị thương rồi.

Tiêu Sách từ lâu đã nghe nói nhà họ Lâm có một cao thủ, tên là Hàn Tô, đây là lần đầu tiên anh gặp mặt ông ta.

Tuy nhiên, lần gặp gỡ đầu tiên này, Hàn Tô bị đánh bại và đang bị thương, cần anh đến cứu cục diện này, ngay cả Tiêu Sách cũng cảm thấy có chút ngượng ngùng.

Tuy nhiên, Tiêu Sách biết Hàn Tô có “Tiên Thiên Công” trong người, mặc dù chưa hoàn thiện nhưng Tiêu Sách đã hạ quyết tâm và sẽ tìm cơ hội giao lưu với ông ta.

Vì vậy, Tiêu Sách cũng gật gật chào hỏi Hàn Tô.

Hàn Tô cũng chịu đựng nỗi đau, gật đầu với Tiêu Sách

Ông ta lờ mờ đoán được thực lực của Tiêu Sách, cho dù không bằng ông ta, cũng sẽ không kém bao nhiêu.

Có khi còn mạnh hơn ông ta!

Vì vậy, so với Lâm Bán Thanh và Lâm Vân, ông ta còn tin tường Tiêu Sách nhiều hơn.

Ong ta mề miệng nói: Đàn em Tiêu Sách, về sau phải cần thận một chút, Tiên Thiên Công của người đó đã luyện đến bạch huyệt ở tứ chi và ngực bụng, không chỉ sicc mạnh, tốc độ đêu vượt xa người bình thường, mà phòng ngự như gấu, rất bất bình thường!”

Nghe vậy, Tiêu Sách nhẹ nhàng gật đầu, nghe Lâm Bán Thanh nói Hàn Tô đã thua trong sự phòng ngự quá đỗi bất thường của người trung niên.

Anh cười rồi nói: “Yên tâm đi, tôi cũng không phải là chưa từng giết gấu.”

Câu nói của anh khiến mọi người sửng sốt.

“Haha, đã tìm được người giúp đỡ rồi, nhưng mà nhà họ Lâm các người nghĩ rằng chỉ dựa vào thằng nhóc này cũng có thể lật ngược lại ván cờ sao? Ha ha ha ha thật nực cười!”

Đúng lúc này, Vưu Bằng đột nhiên cười lớn nói: “Thầy Vương, tôi chỉ có thể làm phiền ông một lần nữa dạy dỗ đứa nhỏ này, dập tắt hoàn toàn hy vọng của nhà họ Lâm!”

Người trung niên từng đánh bại Hàn Tô kia đột nhiên cười nhạt, lại đứng lên.

“Hân hạnh.”

Ông ta đi đến giữa sân, thản nhiên đứng ở đó, nhìn Tiêu Sách cười nhạt nói: “Ngay cả Hàn Tô cũng thua rồi, tao thật không biết ai cho mày dũng khí mà dám xông tới đây! ”

“Tuy nhiên, nếu mày muốn bị đánh, vậy tao sẽ thỏa mãn ý nguyện của mày, cho nhà họ Lâm biết các người bây giờ so với thầy Lâm Kiệt yếu như thế

nào!”

Sau khi ông ta nói xong, Lâm Vân, Lâm Bán Thanh cùng Hàn Tô, sắc mặt ba người họ trông rất khó coi.

Tiêu Sách cười nhạt một tiếng, bước lên, thờ ơ nói: “Lời bốc phét ai cũng biết nói, tôi không phải đến đây là muốn bị đánh, còn ông có thể đánh được tôi

hay không, rất nhanh thì sẽ biết thôi.”

Nhưng lúc này vẻ mặt của Vưu Chính, Vưu Bằng, Lâm Vân, Lâm Bán Thanh và những người khác ở bên xem trận đấu, lại không giống nhau.

Hai người Vưu Chính, Vưu Bằng rất thoải mái, trong lúc đó không biết đang nói cái gì, vẻ mặt ai nấy đều tươi cười, thậm chí còn không chú ý đến trận đấu đang diễn ra giữa sân.

Bọn họ nghĩ, người mạnh nhất nhà họ Lâm chính là Hàn Tô, mà Hàn Tô đã thua rồi, nhà họ Lâm chẳng khác nào hổ mất răng.

Không đúng, phải là chó hoang mất răng, không có khả năng uy hiếp bọn họ, đến bây giờ còn không chịu đầu hàng, chẳng qua là không bỏ được mặt mũi, kéo dài hơi tàn mà thôi.

- Chương 362 | Đọc truyện tranh