Nếu đã quyết định ăn quỵt, Quản Trạch Nguyên cũng thản nhiên, lạnh lùng cười nói: “Mày là cái thá gì? Cái thứ rác rưởi chưa từng nghe qua tên như mày, lại dám kêu Quản Trạch Nguyên tao quỳ xuống xin lỗi chúng mày? Ai chứng minh trận đấu của tao với mày? Chúng mày dám vu khống tao à? Hai trăm vạn cũng đừng mơ có!”
“Ha ha, xem ra, cậu chủ quan không định quỳ xuống xin lỗi rồi.” Tiêu Sách lạnh lùng cười nói.
“Quỳ con mẹ mày…”
Quản Trạch Nguyên chưa nói xong, đã thấy Tiêu Sách đột nhiên di chuyển.
Quản Trạch Nguyên hoàn toàn không nghĩ tới trong hoàn cảnh như vậy, Tiêu Sách lại dám chủ động ra tay, anh ta nhất thời không phản ứng kịp, trong nháy mắt đã bị một cước của Tiêu Sách đá vào ngực, dội ngược về phía sau.
Quản Trạch Nguyên mang theo nhiều người như vậy, cũng không phải chuyện mà cậu và Phương Bác có thể ứng phó được, nhưng lần này cậu không lùi bước, mà lạnh lùng nhìn Quản Trạch Nguyên.
Bởi vì cậu biết rằng, Tiêu Sách nhất định sẽ ra tay!
Khi Tiêu Sách xuống xe, nhìn thấy Quản Trạch Nguyên đem theo nhiều người như vậy, bao vây Cố Minh và Phương Bác. sau khi thua cuộc không những không xin lỗi, ngược lại còn ra vẻ kiểu căng. khóe miệng anh nhếch lên. “Cậu chủ quan, thực hiện lời hứa đi chc, tổng cộng là bốn trăm vạn, cộng thêm quỳ xuống xin lỗi.” Tiêu Sách bước tới, thân nhiên lặp lại lời Cổ Minh nói khi này một lần nữa, với biểu cảm bình tĩnh, không quan tâm đến đám xã hội đẹn đang đứng bên cạnh Quản Trạch Nguyên.
Khi Quản Trạch Nguyên nghe thấy những lời này, lạnh lùng hừ một tiếng.