Bên lề đường xe cộ tấp nập, tôi đứng cạnh Cố Hoài Thư, đợi anh tỉnh táo lại.

Ánh đèn đường kéo dài bóng của chúng tôi, anh nhẹ nhàng ngồi bệt xuống đất, chẳng màng đến bộ vest đắt tiền dính bụi bẩn, cuối cùng chậm rãi tựa lưng vào chân tôi.

Tôi "chậc" một tiếng rồi dời mắt đi.

Nhìn anh ngồi xổm, vốn dĩ tôi còn định chơi trò nhảy cừu, giờ thì hỏng bét.

Cứ thế đứng bên lề đường nửa tiếng đồng hồ, chân tôi sắp tê dại luôn rồi.

Gió lạnh tạt vào mặt, Cố Hoài Thư cuối cùng cũng tỉnh táo được vài phần.

Anh chậm rãi đứng dậy, tôi dìu anh ngồi xuống chiếc ghế dài gần đó.

Người này thuận thế tựa vào vai tôi, cùng tôi ngắm nhìn xe cộ lướt qua trước mắt.

"Bùi Lâm."

Cố Hoài Thư đột nhiên khẽ gọi tên tôi: "Tại sao em không thích tôi?"

"Tôi chưa bao giờ nói là không thích anh."

"Vậy em..."

Anh ngẩng đầu, ấm ức lườm tôi một cái.

"Là em chưa bao giờ nói thích tôi."

Tôi chạm mắt anh, gằn từng chữ: "Là ngay từ đầu anh nói muốn tôi giúp anh đối phó với gia đình, là anh nói có người trong lòng, muốn tôi giúp anh tham mưu. Anh chưa bao giờ nói thích tôi, vậy sao có thể yêu cầu tôi đáp lại."

Những lần thử lòng không ngừng nghỉ, thứ nhận được đương nhiên chỉ là những lời mập mờ.

Đã là yêu nhau thì phải là sự xích lại gần nhau của hai trái tim, cách một lớp màn che, sao có thể chạm đến nội tâm chân thực.

Cố Hoài Thư cụp mắt, im lặng hồi lâu mới nhỏ giọng lẩm bẩm.

"Xin lỗi, tôi cứ ngỡ em không thích tôi, em lúc nào cũng bận rộn, bận làm đủ thứ việc làm thêm."

"Bởi vì đó chính là tôi mà."

Tôi đứng dậy, dang rộng hai tay xoay một vòng.

"Tôi chính là người như vậy, thích làm những công việc khác nhau, học những kỹ năng khác nhau, giao thiệp với những người khác nhau. Tôi thích làm những việc thú vị, cuộc đời tôi là cánh đồng hoang, linh hồn tôi tự do và lãng mạn."

Một công việc không thích nữa tôi sẽ đổi cái tiếp theo.

Một người không thích nữa tôi cũng sẽ đổi người tiếp theo.

Không gò bó, tùy tâm sở d.ụ.c.

Tôi sống thành dáng vẻ mà mình mong muốn.

Cố Hoài Thư ngước mặt nhìn tôi, đột nhiên mỉm cười.

"Em nói đúng, người tôi thích cũng chính là một em như thế."

Tôi tiến lên phía trước, nhẹ nhàng nâng mặt anh lên.

Khuôn mặt Cố Hoài Thư rất đẹp, sống mũi cao thẳng, lông mày và đôi mắt đẹp như tranh vẽ.

"Tuy nhiên, công việc hiện tại là công việc tôi làm lâu nhất."

Tôi cúi người, không ngừng áp sát, hơi thở Cố Hoài Thư khựng lại.

Giây tiếp theo, nụ hôn của tôi rơi trên trán anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Bởi vì ông chủ hiện tại là người đẹp trai nhất em từng gặp."

Chỉ là một nụ hôn chuồn chuồn lướt nước, tôi nhanh ch.óng buông Cố Hoài Thư ra, nhưng anh cứ đứng ngây ra đó.

Cho đến khi tài xế theo định vị tôi gửi tìm đến, đỗ xe bên lề đường.

"Được rồi, tài xế của anh đến đón rồi, em đi đây."

Tôi vẫy tay chào anh, băng qua đường, lại nghe thấy anh gọi tên mình phía sau.

Tiếng gọi xuyên qua con đường, nương theo tiếng gió lọt vào tai tôi.

"Bùi Lâm!"

Tôi nhìn theo tiếng gọi, gió lạnh đêm khuya làm rối mái tóc anh, anh đứng trong gió với dáng người cao ráo.

Người qua đường đều bị anh thu hút, vô thức bước chậm lại.

Anh nhìn tôi từ xa, lớn tiếng nói, tiếng gió rít qua tai tôi, mang theo lời tỏ tình của anh.

"Anh thích em, anh có thể theo đuổi em không?"

Tiếng gió dần lặng, lần này, tôi nghe thấy một âm thanh rõ ràng hơn.

Là tiếng tim tôi đập.

Tôi vô thức bật cười, Cố Hoài Thư đứng ở đầu bên kia cũng cười với tôi.

"Ngày đầu tiên theo đuổi, anh có thể đưa em về nhà không?"

Tôi suy nghĩ một chút, vẫn lắc đầu từ chối.

"Tại sao?"

Anh nhìn tôi, vẻ mặt có chút ấm ức.

Tôi hắng giọng, đứng cách con đường hét lớn với anh.

"Bởi vì... tim em đập nhanh quá rồi!"

Ngày thứ hai theo đuổi, Cố Hoài Thư đến công ty đúng giờ, còn đặt một phần bữa sáng trên chỗ ngồi của tôi.

Tôi đến công ty sát giờ làm, vừa vặn nhìn thấy sữa và bánh sandwich bỗng dưng xuất hiện trên bàn. Cố Hoài Thư đang ngồi trong văn phòng gọi điện thoại, thấy tôi nhìn qua thì vẫy vẫy tay.

Ngày thứ ba theo đuổi, Cố Hoài Thư đưa tôi về nhà, bên lề đường còn mua một bó hoa tặng tôi.

Nghe thấy một bó hoa đơn sơ mà hét giá 128 tệ, tôi biết ngay cái tên lắm tiền mà ngốc nghếch này lại bị c.h.é.m đẹp rồi.

Ngày thứ bảy theo đuổi, để anh trải nghiệm nỗi khổ nhân gian, tôi dẫn anh đi làm thêm.

Đây là công việc tôi yêu thích dạo gần đây: vẽ mặt cho các bạn nhỏ ở công viên.

Nhưng cuối cùng, vì Cố Hoài Thư tranh luận với một cậu nhóc xem Tiga hay Gaia là Ultraman mạnh hơn, cậu nhóc tranh luận không lại nên nằm lăn ra đất khóc lóc đến mức say nắng, chúng tôi phải đền hai trăm tệ, kết thúc một ngày làm việc lỗ chổng vó.

Trên đường về, Cố Hoài Thư ra sức "quảng cáo" với tôi rằng Tiga là siêu nhân Ultraman mạnh nhất thế giới này.

Ngày thứ mười lăm theo đuổi tôi, dì Cố mời chúng tôi đến nhà dùng bữa. Lần này, Cố Hoài Thư hỏi tôi rất nghiêm túc xem tôi có muốn đi hay không.

Ngày thứ hai mươi, Cố Hoài Thư gửi cho tôi một tấm ảnh "gợi cảm". Dù là ánh sáng hay góc độ đều được canh chỉnh vô cùng tinh tế.

"Đây là bức ảnh chỉ thuộc về riêng em thôi đấy."

Tôi lập tức lưu lại vào bộ sưu tập, bảo anh sau này hãy gửi nhiều hơn nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thiên Vị Mỗi Mình Em - Chương 8 | Đọc truyện chữ