Thiên Vị Mỗi Mình Em
Chương 4
"A Viện à, cô con dâu này của bà được đấy, vừa thông minh vừa khéo léo, sau này nhớ năng dẫn con bé đi chơi với bọn tôi nhé."
"Cô Bùi này, thật ra nhà tôi còn một cậu con trai cũng khá lắm, sau này nếu cô có chia tay Hoài Thư thì cứ cân nhắc nhà tôi nhé."
Thái dương Cố Hoài Thư giật liên hồi, anh vội vàng kéo tuột tôi đi. Trên đường về, mặt anh lầm lì đáng sợ, tôi ngồi bên cạnh ướm lời:
"Anh Cố, hay là số tiền này... tôi chia cho anh một trăm nhé?"
Anh hít một hơi thật sâu rồi hỏi tôi: "Em thiếu tiền đến thế sao?"
Nghe vậy, tôi rơi vào im lặng, không nói gì thêm. Trong lúc chờ đèn đỏ, anh quay sang nhìn tôi, có chút do dự:
"Sao thế, nhà em có chuyện gì à?"
"Cũng không có gì, thật ra nhà tôi còn một đứa em trai đang đi học, bệnh của bố tôi thì mãi không khỏi, mẹ tôi tâm trạng lại không ổn định... Hồi tôi học đại học, đều là nhờ bán bò trong nhà mới có tiền..."
Hiếm khi thấy Cố Hoài Thư lộ ra vẻ xót xa, anh đưa tôi đến tận dưới lầu nhà tôi. Lúc tôi định rời đi, anh gọi giật lại:
"Sau này lương của em tăng gấp đôi. Trong nhà còn khó khăn gì cứ nói với tôi, đừng khách sáo."
"Cảm ơn sếp Cố."
Tôi cảm động đến mức nước mắt lưng tròng. Vừa vào thang máy, tôi đã nhận được tin nhắn mẹ gửi tới:
"Mẹ thật sự chịu thua bố con rồi. Đã bảo bao nhiêu lần là bớt ra ngoài hóng gió thôi, cái bệnh khô mắt của ông ấy có chữa được đâu, cứ hễ gió thổi vào là khóc, người ngoài không biết lại tưởng mẹ bắt nạt ông ấy."
"Trong nhà cả nghìn con bò, hơn tám trăm con cừu, một tay mẹ quản hết! Bảy giờ sáng đã gào mồm đòi ăn, mẹ khởi nghiệp mà sao cực như đi làm thuê thế này! Ngày nào oán khí cũng nặng hơn cả Sadako, đến Tà Kiếm Tiên cũng phải gọi mẹ là đại ca!"
"Đúng rồi, em trai con bảo tuần trước nó đạt giải thi toán quốc tế, tiền thưởng chia cho con một nửa, nó chuyển vào thẻ rồi đấy, nhớ kiểm tra nhé, bớt thức khuya thôi."
Tôi nhìn tin nhắn mà không nhịn được cười toe toét, đưa tay lau nước mắt ngay trong thang máy. Cố Hoài Thư cũng thú vị thật đấy, bản thân anh nắm giữ khối tài sản hàng chục tỷ mà chẳng phải vẫn đang còng lưng kiếm tiền đó sao. Nhưng dù sao cũng cảm ơn sếp Cố, lương tháng của tôi cuối cùng cũng tăng rồi.
Thứ Hai đi làm, tôi đặc biệt mang theo một chiếc sandwich để cảm ơn anh. Cố Hoài Thư nhìn tôi với vẻ mặt đầy oán trách:
"Sau đó tôi gửi tin nhắn cho em, sao em không trả lời?"
"Xin lỗi anh, tin nhắn nhiều quá nên tôi không thấy."
WeChat của tôi hiện thông báo 99+, toàn là của các quý bà gửi tới.
"Cô giáo Bùi ơi, chàng trai này thế nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Cô giáo Bùi, con gái tôi ưng cậu này, cô xem giúp tôi với."
Tôi bận rộn trả lời tin nhắn, một cái cuối tuần kiếm gọn 8000 tệ.
"Em..."
Cố Hoài Thư tức đến mức không thốt nên lời, cuối cùng chỉ biết ngồi một mình trên ghế hờn dỗi. Đến trưa anh cũng chẳng buồn ăn cơm.
Với tư cách là thư ký, đương nhiên tôi phải lo cái lo của sếp, thế là tôi bắt đầu đứng bên cạnh khuyên nhủ:
"Sếp ơi (nhồm nhoàm), có thực mới vực được đạo (nhồm nhoàm), sức khỏe mới là vốn quý của (nhồm nhoàm) cách mạng..."
"Cô không thể vừa ăn vừa an ủi tôi được à?"
Tôi đang bưng một bát malatang, mùi thơm khiến yết hầu Cố Hoài Thư chuyển động, giây tiếp theo, tôi nghe thấy tiếng bụng anh đ.á.n.h trống. Cuối cùng, Cố Hoài Thư đã bại trận dưới tay "thần malatang".
"Thôi được rồi, gọi cho tôi một suất trưa đi, giống hệt phần của em là được."
Tôi nhanh ch.óng chạy về chỗ ngồi, lôi ra phần đã chuẩn bị sẵn từ trước.
"Sếp, thật ra tôi đã gọi hai suất rồi."
Cố Hoài Thư ngẩn người, tôi mở hộp malatang đặt trước mặt anh, còn chu đáo tách sẵn đũa đưa tận tay. Hương thơm của thức ăn không ngừng xộc vào mũi, Cố Hoài Thư nhìn phần malatang vẫn còn bốc khói nghi ngút của mình, không nhịn được mà khẽ cười.
"Coi như em còn chút lương tâm."
"Đương nhiên rồi, thư ký vàng mà, lúc nào cũng phải nghĩ cho sếp chứ."
Dù sao cũng được tăng lương rồi, dịch vụ cũng phải nâng cấp theo! Cố Hoài Thư hừ nhẹ một tiếng, có vẻ tâm trạng đang rất tốt.
"Tôi không có đói đâu nhé, chỉ là thấy tấm lòng của em, không ăn thì lãng phí thôi."
"Ơ, không phải đâu sếp, thật ra tôi có thể ăn hết cả hai suất mà."
Dù sao năm xưa tôi cũng từng tham gia thử thách đại chiến dạ dày, còn làm cả blogger review ẩm thực nữa đấy. Khinh thường ai cơ chứ? Cố Hoài Thư tắt ngấm nụ cười, đôi đũa đ.â.m mạnh vào viên thịt trong bát malatang rồi bỏ tọt vào bát tôi, giọng nói trở nên nghiến răng nghiến lợi:
"Ăn đi, đồ tham ăn này!"
Ăn xong, tâm trạng Cố Hoài Thư tốt lên hẳn. Tôi đặc biệt nhắn tin cho mấy vị quản lý sáng nay vừa bị mắng khi báo cáo công việc. Bây giờ chính là thời điểm vàng để báo cáo đấy. Mấy người đó rất biết điều mà gửi hồng bao cho tôi. Tôi nhận hồng bao, lòng đầy mãn nguyện. Chẳng trách thái giám tổng quản ngày xưa ai nấy đều giàu nứt đố đổ vách, đúng là một vị trí hái ra tiền mà.
"Cô Bùi này, thật ra nhà tôi còn một cậu con trai cũng khá lắm, sau này nếu cô có chia tay Hoài Thư thì cứ cân nhắc nhà tôi nhé."
Thái dương Cố Hoài Thư giật liên hồi, anh vội vàng kéo tuột tôi đi. Trên đường về, mặt anh lầm lì đáng sợ, tôi ngồi bên cạnh ướm lời:
"Anh Cố, hay là số tiền này... tôi chia cho anh một trăm nhé?"
Anh hít một hơi thật sâu rồi hỏi tôi: "Em thiếu tiền đến thế sao?"
Nghe vậy, tôi rơi vào im lặng, không nói gì thêm. Trong lúc chờ đèn đỏ, anh quay sang nhìn tôi, có chút do dự:
"Sao thế, nhà em có chuyện gì à?"
"Cũng không có gì, thật ra nhà tôi còn một đứa em trai đang đi học, bệnh của bố tôi thì mãi không khỏi, mẹ tôi tâm trạng lại không ổn định... Hồi tôi học đại học, đều là nhờ bán bò trong nhà mới có tiền..."
Hiếm khi thấy Cố Hoài Thư lộ ra vẻ xót xa, anh đưa tôi đến tận dưới lầu nhà tôi. Lúc tôi định rời đi, anh gọi giật lại:
"Sau này lương của em tăng gấp đôi. Trong nhà còn khó khăn gì cứ nói với tôi, đừng khách sáo."
"Cảm ơn sếp Cố."
Tôi cảm động đến mức nước mắt lưng tròng. Vừa vào thang máy, tôi đã nhận được tin nhắn mẹ gửi tới:
"Mẹ thật sự chịu thua bố con rồi. Đã bảo bao nhiêu lần là bớt ra ngoài hóng gió thôi, cái bệnh khô mắt của ông ấy có chữa được đâu, cứ hễ gió thổi vào là khóc, người ngoài không biết lại tưởng mẹ bắt nạt ông ấy."
"Trong nhà cả nghìn con bò, hơn tám trăm con cừu, một tay mẹ quản hết! Bảy giờ sáng đã gào mồm đòi ăn, mẹ khởi nghiệp mà sao cực như đi làm thuê thế này! Ngày nào oán khí cũng nặng hơn cả Sadako, đến Tà Kiếm Tiên cũng phải gọi mẹ là đại ca!"
"Đúng rồi, em trai con bảo tuần trước nó đạt giải thi toán quốc tế, tiền thưởng chia cho con một nửa, nó chuyển vào thẻ rồi đấy, nhớ kiểm tra nhé, bớt thức khuya thôi."
Tôi nhìn tin nhắn mà không nhịn được cười toe toét, đưa tay lau nước mắt ngay trong thang máy. Cố Hoài Thư cũng thú vị thật đấy, bản thân anh nắm giữ khối tài sản hàng chục tỷ mà chẳng phải vẫn đang còng lưng kiếm tiền đó sao. Nhưng dù sao cũng cảm ơn sếp Cố, lương tháng của tôi cuối cùng cũng tăng rồi.
Thứ Hai đi làm, tôi đặc biệt mang theo một chiếc sandwich để cảm ơn anh. Cố Hoài Thư nhìn tôi với vẻ mặt đầy oán trách:
"Sau đó tôi gửi tin nhắn cho em, sao em không trả lời?"
"Xin lỗi anh, tin nhắn nhiều quá nên tôi không thấy."
WeChat của tôi hiện thông báo 99+, toàn là của các quý bà gửi tới.
"Cô giáo Bùi ơi, chàng trai này thế nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Cô giáo Bùi, con gái tôi ưng cậu này, cô xem giúp tôi với."
Tôi bận rộn trả lời tin nhắn, một cái cuối tuần kiếm gọn 8000 tệ.
"Em..."
Cố Hoài Thư tức đến mức không thốt nên lời, cuối cùng chỉ biết ngồi một mình trên ghế hờn dỗi. Đến trưa anh cũng chẳng buồn ăn cơm.
Với tư cách là thư ký, đương nhiên tôi phải lo cái lo của sếp, thế là tôi bắt đầu đứng bên cạnh khuyên nhủ:
"Sếp ơi (nhồm nhoàm), có thực mới vực được đạo (nhồm nhoàm), sức khỏe mới là vốn quý của (nhồm nhoàm) cách mạng..."
"Cô không thể vừa ăn vừa an ủi tôi được à?"
Tôi đang bưng một bát malatang, mùi thơm khiến yết hầu Cố Hoài Thư chuyển động, giây tiếp theo, tôi nghe thấy tiếng bụng anh đ.á.n.h trống. Cuối cùng, Cố Hoài Thư đã bại trận dưới tay "thần malatang".
"Thôi được rồi, gọi cho tôi một suất trưa đi, giống hệt phần của em là được."
Tôi nhanh ch.óng chạy về chỗ ngồi, lôi ra phần đã chuẩn bị sẵn từ trước.
"Sếp, thật ra tôi đã gọi hai suất rồi."
Cố Hoài Thư ngẩn người, tôi mở hộp malatang đặt trước mặt anh, còn chu đáo tách sẵn đũa đưa tận tay. Hương thơm của thức ăn không ngừng xộc vào mũi, Cố Hoài Thư nhìn phần malatang vẫn còn bốc khói nghi ngút của mình, không nhịn được mà khẽ cười.
"Coi như em còn chút lương tâm."
"Đương nhiên rồi, thư ký vàng mà, lúc nào cũng phải nghĩ cho sếp chứ."
Dù sao cũng được tăng lương rồi, dịch vụ cũng phải nâng cấp theo! Cố Hoài Thư hừ nhẹ một tiếng, có vẻ tâm trạng đang rất tốt.
"Tôi không có đói đâu nhé, chỉ là thấy tấm lòng của em, không ăn thì lãng phí thôi."
"Ơ, không phải đâu sếp, thật ra tôi có thể ăn hết cả hai suất mà."
Dù sao năm xưa tôi cũng từng tham gia thử thách đại chiến dạ dày, còn làm cả blogger review ẩm thực nữa đấy. Khinh thường ai cơ chứ? Cố Hoài Thư tắt ngấm nụ cười, đôi đũa đ.â.m mạnh vào viên thịt trong bát malatang rồi bỏ tọt vào bát tôi, giọng nói trở nên nghiến răng nghiến lợi:
"Ăn đi, đồ tham ăn này!"
Ăn xong, tâm trạng Cố Hoài Thư tốt lên hẳn. Tôi đặc biệt nhắn tin cho mấy vị quản lý sáng nay vừa bị mắng khi báo cáo công việc. Bây giờ chính là thời điểm vàng để báo cáo đấy. Mấy người đó rất biết điều mà gửi hồng bao cho tôi. Tôi nhận hồng bao, lòng đầy mãn nguyện. Chẳng trách thái giám tổng quản ngày xưa ai nấy đều giàu nứt đố đổ vách, đúng là một vị trí hái ra tiền mà.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận