Thiên Tài Độc Phi Không Dễ Trêu Đùa
Chương 792
Nhìn thấy ánh mắt của mọi người, Vân Nhược Linh không nhanh không chậm cười lạnh một tiếng : “Hoàng Thượng, lúc ấy trước khi thần thiếp muốn khiêu vũ, thần thiếp nói với Triệu Vương phi rằng thần thiếp có một loại dược gọi là Bách Hoa Mật, có thể hấp dẫn hồ điệp, có khả năng chuyện này đã bị Tấn Vương phi nghe trộm được. Sau đó, nàng ta tìm cơ hội trộm đi Bách Hoa Mật của thần thiếp, muốn bản thân cũng thu hút được hồ điệp. Thế nhưng trong túi của thần thiếp còn có một loại dược khác, gọi là Dẫn Phong Dược, bình đựng tương tự với Bách Hoa Mật, đều là bình bạch ngọc. Hẳn là lúc nàng ta trộm dược đã không phân rõ, trộm nhầm thành Dẫn Phong Dược, cho nên mới gây ra đại họa. Thần thiếp cũng là sau khi xuất cung mới nhớ tới, lúc ấy thần thiếp kiểm tra túi của mình, phát hiện Dẫn Phong Dược quả thực không còn. Lại liên tưởng đến việc Tấn Vương phi đột nhiên muốn khiêu vũ dẫn trăm điệp. Thế nên thần thiếp liền đoán, nói không chừng nàng ta muốn trộm Bách Hoa Mật, kết quả lại trộm nhầm sang Dẫn Phong Dược.”
“Chuyện này có tính là trộm gà không thành còn mất nắm gạo không?” Sở Diệp Hàn lạnh giọng nói tiếp.
Đám người Trương Phủ doãn vừa nghe xong, cả đám liền nhỏ giọng nghị luận.
“Hóa ra là như vậy, trách không được ta luôn cảm thấy có gì đó rất kỳ quái. Tấn Vương phi không thu hút được hồ điệp, sao đột nhiên lại muốn nhảy dẫn hồ điệp chi vũ, cuối cùng lại đưa tới ong mật.”
“Là nàng trộm dược của Ly Vương phi, hơn nữa còn trộm sai nên mới biến thành như vậy. Việc này là nàng tự làm tự chịu, Ly Vương phi người ta còn không tố nàng tội trộm cắp, nàng cư nhiên còn cắn ngược lại một cái, oán Ly Vương phi hại nàng bị hủy dung. Việc này giống việc lần trước ta thẩm cái án tử kia, người kia ăn trộm, trộm trái cây của hàng xóm cách vách để ăn. Kết quả không cẩn thận bị sặc, cuối cùng người nhà tên ăn trộm kia liền kiện hàng xóm, muốn tìm hàng xóm bồi thường. Hai việc này, đều có hiệu quả như nhau!”
“Như vậy xem ra, Tấn Vương phi cũng không vô tội, lúc trước nàng phạm vào tội ăn cắp, sau lại phạm tội mưu sát. Hai tội này cộng lại, tội lỗi cũng không nhỏ...”
Những người đang nói chuyện, đương nhiên là vài tên quan viên đứng về phía Sở Diệp Hàn.
Bọn họ cư nhiên lại nói, không nên rải muối lên miệng vết thương của Tô Thường Tiếu. Tấn Vương phi thật quý giá nha...
Nàng đột nhiên nhớ tới một câu lời kịch : “Ngươi chỉ mất đi một chân, Tử Lăng mất đi chính là tình yêu!”
“Vương tử phạm pháp, tội như thứ dân, Tấn Vương phi bắt Ly Vương phi, tuy rằng thương tổn chưa toại, nhưng ấn theo luật, ít nhất phải phán ba năm lao ngục. Hơn nữa, Tấn Vương phi là có dự mưu giết người, mưu sát Thân vương phi, tội thêm một bậc, ấn theo luật đương thời phải trảm.” Sở Diệp Hàn đứng ra, trầm giọng nói.
Cảnh Thiên lập tức lên tiếng : “Nhưng thân phận của Tấn Vương phi cũng rất tôn quý, nàng là vợ của người hoàng gia. Nếu như xử lý nặng, đối với quốc gia sợ rằng sẽ có tổn hại. Ly Vương điện hạ, các người và Tấn Vương đều là người một nhà, đều là người thân với nhau, chuyện giữa người thân, hà tất phải động lưỡi dao? Không bằng mọi người đều thối lui một bước, theo thần, để Tấn Vương phi bồi thường chút tiền bạc cho Ly Vương phi, dùng để trấn an. Ngày mai sứ thần ngoại quốc mới khởi hành, nếu để cho bọn họ biết việc này, chẳng phải sẽ cho rằng Sở quốc nội chiến sao. Không thể làm tổn hại mặt mũi của Sở quốc, không bằng chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không?”