Hoàng cung.

Tuy rằng thân thể Thái Hậu rất tốt, nhưng cũng không phải không biết mệt. Cho nên khi cung yến vừa kết thúc, ngay cả pháo hoa bà ấy cũng không muốn xem, liền quay về Thọ Khang cung nghỉ ngơi.

“Tham kiến Hoàng Thượng.” Bà đang chuẩn bị nghỉ ngơi, lại nghe được giọng nói của Tuyết ma ma.

Lập tức, Hành Nguyên đế thân mặc một bộ long bào màu vàng sáng đã mang theo Liễu công công đi vào.

“Các ngươi đều lui ra đi, trẫm có vài lời muốn nói riêng với Thái Hậu.” Hành Nguyên đế phân phó với Liễu công công.

Liễu công công và Tuyết ma ma nhanh chóng lui xuống, canh giữ ở ngoài điện.

Sau khi bọn hạ nhân đều lui xuống, Thái Hậu nhàn nhạt nhìn về phía Hành Nguyên đế, nói : “Đêm đã khuya mà Hoàng Thượng còn tới tìm ai gia, chắc hẳn là vì chuyện của Trưởng công chúa? Có phải con đang trách ai gia tự chủ trương, để nàng xuất cung?”

Không ai hiểu con hơn mẹ, bị Thái Hậu đoán trúng tâm sự, Hành Nguyên đế cũng không quanh co lòng vòng : “Mẫu hậu, người biết rõ tỷ đệ bọn họ gây ra họa lớn, vì sao người lại để nàng xuất cung? Trưởng công chúa lưu lại trong cung là tốt nhất. Đây cũng là điều tốt nhất với giang sơn của trẫm.”

“Diệu nhi, con là đang sợ sau khi xuất cung, Trưởng công chúa sẽ hợp tác với Diệp Hàn, sẽ uy hiếp đến giang sơn của con phải không? Nhưng mà, giang sơn này còn không phải là nhà của nàng sao?” Thái Hậu thê lương nói.

Hành Nguyên đế vừa nghe, cơ thể tức khắc lay động một chút : “Ngay cả người cũng nói như vậy. Mẫu hậu, có phải người vẫn luôn cho rằng, là trẫm cướp đi giang sơn của hoàng huynh? Trong lòng người, vẫn luôn xem thường trẫm có phải không?”

“Lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, các con đều là thịt trên người của ai gia. Sao ai gia lại xem thường con cho được?”

Hiện tại thiên hạ phồn vinh, đều là nhờ đại nhi tử mà ra, Hành Nguyên đế chẳng qua chỉ sống bằng tiền dành dụm.

Hiện giờ, Sở quốc dưới sự dẫn dắt của Hành Nguyên đế đã từ từ suy bại, chỉ là Hành Nguyên đế bảo thủ, không cảm giác được mà thôi.

Nhưng những lời này, ngay cả người Thái Hậu là bà cũng không dám nói.

Bà rưng rưng nước mắt, gật đầu : “Hiện giờ con đã là cửu ngũ chí tôn, toàn bộ Sở quốc đều là của con, bây giờ lại nói những cái đó..., cũng chỉ uổng công. Chỉ là ai gia không nghĩ tới, tình mẫu tử nhiều năm như vậy, cư nhiên con lại cảm thấy ai gia bất công. Con nhỏ hơn hai tuổi so với đại ca con, từ nhỏ, thân thể con luôn không tốt, đại ca con từ nhỏ đã thích chiếu cố con, ôm con, mang con đi chơi khắp nơi. Trên đời này, đại ca con là người thương con nhất. Ai gia còn nhớ rõ, năm con ba tuổi bị bệnh nặng, phát sốt suốt đêm. Đại ca con cũng gấp đến độ ngủ không yên. Y nghe nói đắp băng lên trán con thì con sẽ hạ sốt. Thế nên ngày mùa đông, y liền lặng lẽ chạy đến bên hồ, muốn đập ra một khối băng để giúp con hạ sốt. Thế nhưng y lại không cẩn thận mà ngã xuống hồ, may mắn thay lúc đó có cung nhân đi ngang qua, vội vàng cứu y. Song, sau khi đã cứu được y lên bờ, bởi vì vậy mà y liền nhiễm phong hàn, đã phát sốt rất lâu.”

- Chương 753 | Đọc truyện tranh