"Vừa rồi Triệu vương phi tặng ngươi ba thẻ bài, ngươi ôm nàng ta một cái. Còn bổn vương tặng ngươi nhiều thẻ bài như vậy mà ngươi không bày tỏ một chút gì sao?" Sở Diệp Hàn không vui nói.
"Thì ra là như vậy? Vậy được rồi, ta cũng ôm ngươi một cái nhé." Vân Nhược Linh không ngờ người này lại chơi xấu trước mặt mọi người như thế.
"Ba thẻ bài ôm một cái, vậy bổn vương có những mười hai thẻ bài, một cái làm sao đủ?" Sở Diệp Hàn đứng thẳng người, lạnh giọng hỏi.
"Ta cho ngươi bốn cái được chưa? Mua bốn tặng một, thêm một cái nữa, năm cái, đủ rồi chứ?" Vân Nhược Linh sợ người khác chú ý đến cuộc nói chuyện giữa hai người nên gấp gáp đến gần Sở Diệp Hàn rồi ôm hắn năm cái.
Sau đó, nàng vội vàng buông ra, đỏ mặt, cúi đầu nhìn chằm chằm xuống mũi chân mình.
Cảnh tượng này hẳn là người khác đã nhìn thấy và chắc chắn có người đang thầm cười nhạo nàng.
"Vậy cũng còn được." Sở Diệp Hàn nói xong, lúc này mới cảm thấy hài lòng nhẹ nhàng cất bước đi.
Sau đó, Hành Nguyên đế cũng tự mình đứng dậy, trịnh trọng quăng thẻ bài của mình vào trong rương của Vân Nhược Linh.
Ngay cả hoàng đế bình chọn cho Vân Nhược Linh thì lúc này nàng chính là người đứng đầu.
Cuối cùng Hành Nguyên đế tuyên bố: "Ly vương phi thông minh khéo léo dịu dàng, tài năng xuất chúng giành được nhiều thẻ bài nhất nên hoàn toàn xứng đáng là người đứng đầu. Từ giờ trở đi, khối ngọc bội bên người trẫm sẽ tặng cho nàng ấy."
Nói xong, ông ta đặt ngọc bội vào mâm trong tay thái giám.
Vân Nhược Linh tạ ơn ông ta rồi nhận lấy ngọc bội.
Về phần người đứng thứ hai và thứ ba là ai, hầu như mọi người đã không quan tâm nữa.
Lúc này, Vân Nhược Linh lại thành tâm điểm chú ý của mọi người.
Nàng ngồi lại vị trí và giả vờ vùi đầu bóc hạt thông. Nàng không muốn trở thành tiêu điểm của triều đình nữa. Nếu không thì phe cánh của hoàng hậu sẽ ghen tị.
Vừa rồi lúc bỏ phiếu, phe cánh của hoàng hậu được bỏ phiếu đứng thứ hai, là một cô cháu gái của hoàng hậu.
Lời vừa nói xong, bốn phía bỗng rộ lên.
Hội nghị sứ thần ngoại giao này thông thường đều gặp những rắc rối như các nước tiến cống không nghe lời, không muốn tiến cống, hoặc là muốn tiến cống ít đi nhưng lại được nhiều quyền lợi, hoặc là nước thù địch khiêu khích để sinh ra nhiễu loạn.
Không ngờ, lần này lại xuất hiện.
Hành Nguyên đế nghe xong, sắc mặt bỗng u ám đến mức có thể nhỏ ra máu: "Mười lăm năm trước, là Đại Ấp ngươi tự nguyện cúi đầu xưng thần và liên tục tiến cống với Sở quốc ta. Đổi lại, Sở quốc ta phải xuất binh bảo vệ an toàn cho Đại Ấp ngươi. Mười mấy năm qua Đại Ấp ngươi không có chiến tranh, cũng không bị nước khác làm phiền và bắt nạt, ít nhiều cũng đều do Sở quốc ta che chở. Thế nào, hiện tại các ngươi không cần Sở quốc ta che chở nữa rồi sao?"