Nàng ta thật sự hận không thể giết chết Vân Nhược Linh.
Tấn vương vừa nghe, đã rõ đầu đuôi câu chuyện.
Hắn ta túm cổ áo Tô Thường Tiếu, kéo nàng ta đến nơi không có người, trợn mắt hung dữ nhìn nàng ta: "Hóa ra là nàng tự chủ trương, bị người ta trêu chọc nên mới làm hại bản vương cũng bị người khác cười nhạo, vốn dĩ phụ hoàng đã rất thất vọng về bản vương, nàng còn giở trò mờ ám phía sau, kết quả làm mất hết mặt mũi của Tấn vương phủ, liên lụy đến bản vương, nàng thực sự là đáng đời!"
"Trách ta sao? Ta vốn dĩ đã chuẩn bị tốt, để hoàng thượng tha thứ cho chúng ta, ta chỉ không cẩn thận bị tiện nhân kia lừa mà thôi. Người không trách nàng ta mà lại chạy tới trách ta sao? Ta cũng là người ta bị hại, ta vô tội, ngài nhìn mặt của ta mà xem!" Tô Thường Tiếu thẹn quá thành giận nói.
Vốn dĩ nàng ta vốn đã mất hết mặt mũi, bây giờ còn bị Tấn vương quát lớn, trong lòng nàng ta càng tức giận.
"Nàng, nàng thực sự quá ngu xuẩn, trúng bẫy của con tiện nhân kia. Bây giờ đã như vậy ta cũng không còn cách nào khác, xem ra chúng ta phải nghĩ một cách diệt trừ nữ nhân này, nếu không sẽ có rất nhiều tai họa." Ánh mắt Tấn vương lóe lên một ánh sáng lạnh, hắn ta hung ác nói.
"Ta cũng có ý đó, không diệt trừ Vân Nhược Linh thì ta ngủ không được." Tô Thường Tiếu cắn răng, đau đến nhe răng trợn mắt nói.
"Bây giờ người ghét bỏ ta làn người mất mặt? Lúc trước khi người xin cưới trước mặt cha ta, sao người không nghĩ như vậy đi?" Nói đến nói đi, thì lúc trước mục đích Tấn vương cưới nàng, là vì vừa ý quyền thế của Tô gia, muốn mượn Tô gia để thượng vị.
Tấn vương cười lạnh, ánh mắt rất vô tình: "Khi đó nàng vứt bỏ Sở Diệp Hàn, lao vào vòng tay của bản vương, không phải là vừa ý quyền thế của bản vương sao? Nàng vừa ý bản vương là nhi tử của hoàng hậu, còn là hoàng trưởng tử nên mới đồng ý gả cho bản vương. Nếu như bản vương không có mẫu tộc như vậy, không có nơi nương tựa như Sở Diệp Hàn thì nàng sẽ gả cho bản vương sao? Khi đó nàng tiếp cận bản vương, mục đích đã không thuần rồi, bây giờ còn ở đây giả vờ ngây thơ làm gì? Nữ nhân vì quyền thế và địa vị, mà có thể vứt bỏ thanh mai trúc mã, nàng vô tội à?"
Bị Tấn vương nói trúng tâm sự, cơ thể Tô Thường Tiếu run lên, nàng ta không dám tin nhìn hắn ta: "Thì ra trong lòng người nghĩ ta như vậy, thì ra người vẫn luôn mang lòng khúc mắc với ta, thiệt thòi lúc đầu ta còn tưởng rằng người thật sự yêu ta nên mới đồng ý cưới ta. Không ngờ, người chưa từng yêu ta, người chịu cưới ta là vì vừa ý quyền thế của Tô gia ư? Người và ta cũng vì nhu cầu của mình thôi, người đừng nói mình cao thượng đến như thế."
"Ha ha ha, cuối cùng thì nàng chịu nói ra lời thật lòng. Thì ra nàng và thành hôn cũng chỉ vì nhu cầu của bản thân mà thôi. Trong lòng nàng vẫn không bỏ Sở Diệp Hàn xuống được, đúng không? Nàng biết vì sao bản vương phải uống rượu giải sầu không? Cũng vì ánh mắt của nàng vẫn luôn dừng trên người Sở Diệp Hàn! Nàng đã là người của bản vương mà vẫn còn nhớ đến hắn, nàng xem bản vương là cái gì?" Tấn vương giận dữ hét.