Hôm nay chỉ là vì lấy hắn để chặn lại miệng người, Hoàng thượng muốn nói cho thế nhân, Sở gia không có ai mang theo điềm xấu, không có quái thai, hắn sẽ khỏi bệnh.
Hắn tin là, chờ cung yến vừa kết thúc, Hoàng thượng sẽ phái người đưa hắn về phủ Hiền Vương rồi giam cầm, không cho hắn bước ra khỏi vương phủ nửa bước, để tránh khiến người ta sinh nghi đối với bệnh tình của hắn.
Đây là phụ thân thân sinh của hắn, thật là đáng buồn, đáng tiếc thay.
Vân Nhược Linh đồng tình nhìn Hiền Vương một cái. Sắc mặt hắn tái nhợt đến cực điểm, trên mặt còn thấm ra mồ hôi, căn bản không thích hợp lâu ngồi và trúng gió, hiện giờ rõ ràng đang cố chịu ốm đau, Hành Nguyên đế còn nói dối không biết chớp mắt bảo bệnh tình của hắn đã khỏi. Ông ta thật sự không xem nhi tử này là người, chỉ coi hắn là một quân cờ để củng cố giang sơn mà thôi.
Lúc này, một nữ tử mặc cung trang màu tím ngồi bên cạnh Hoàng hậu bỗng ngẩng đầu, đưa mắt ra hiệu với Hoàng hậu, sau đó lạnh lùng liếc nhìn Tuyết Thiên Hương một cái rồi nói với Hoàng thượng: “Hoàng thượng, thần thiếp nghe nói gần đây người lại thu một mỹ nhân, thần thiếp đã sớm muốn gặp Tuyết muội muội, nhưng tiếc rằng, Hoàng thượng bảo vệ nàng ấy quá tốt, làm các tỷ tỷ chúng thiếp muốn gặp cũng không gặp được. Hôm nay, chúng thần thiếp rốt cuộc cũng may mắn thấy được nàng, mà đúng như lời đồn, Tuyết muội muội thật là tuyệt sắc thiên hương, khuynh quốc khuynh thành, thật là một mỹ nhân hiếm có.”
Người nói là Thục phi, là mẫu phi của Nhị hoàng tử Duệ Vương Sở Nhược Trần, một trong bốn phi tử.
Nàng ta vừa nói xong, Huệ phi – mẫu phi của Tứ hoàng tử Yến Vương Sở Lăng Hiên – ngồi bên cạnh cũng cười nói: “Đúng vậy, Tuyết muội muội thật sự rất xinh đẹp, chỉ là, mỹ nhân như thế hẳn phải tinh thông tài nghệ mới đúng, tỷ tỷ thật muốn mở rộng tầm mắt.”
Hoàng hậu bên cạnh lạnh lùng nói: “Phi tần trong cung đều là tài mạo song toàn, tài nghệ đều cao, bổn cung tin rằng Tuyết phi cũng như thế, bằng không sao có thể xứng với Hoàng thượng chứ?”
“Tuyết phi muội muội là người dị tộc, nghe nói người dị tộc đều am hiểu khiêu vũ, đặc biệt là Phi Tiên vũ, Tuyết muội muội thông tuệ ưu tú như thế, nhất định biết múa Phi Tiên vũ đúng không?” Thục phi âm trầm cười nói.
Tuyết Thiên Hương lập tức sửng sốt, sắc mặt có chút mất tự nhiên mà trắng đi.
Tuyết Thiên Hương cho rằng, lúc Thục phi làm khó dễ thì hoàng đế sẽ bảo vệ nàng ta, không ngờ hoàng đế vẫn không mở miệng, mà còn đanh mặt, làm người ta không cân nhắc ra được dụng ý.
Lúc này, mẫu phi của Triệu Vương là Đức phi cười nói: “Thục phi tỷ tỷ nói đùa, ai nói là người dị tộc nhất định đều biết múa Phi Tiên vũ? Phi Tiên vũ cũng không đơn giản, cần đến căn bản khinh công nhất định, còn phải học được xoay tròn nhảy lên, không học mười năm, tám năm thì rất khó có hiệu quả.”
Huệ phi nói: “Đúng là Phi Tiên vũ này khó, trước kia trong cung có một sủng phi Mị Thái phi, nàng ta chính là người dị tộc, múa Phi Tiên vũ tuyệt nhất, nàng ta dám nói mình đứng thứ hai thì không ai dám nhận thứ nhất, người từng nhìn thấy nàng ta khiêu vũ, đều bị vũ kỹ đó thuyết phục, nhưng từ nhỏ nàng ta đã bắt đầu luyện múa. Không biết vũ kỹ của Tuyết phi muội muội như thế nào? Ta hy vọng mình có cơ hội được ngắm nhìn vẻ đẹp của Phi Tiên vũ một lần nữa.”
Ánh mắt Tuyết Thiên Hương lơ đãng đảo qua Sở Diệp Hàn, giống như đang tìm kiếm ý kiến của hắn.