Hắn vừa bước vào điện đã gật đầu trước, sau khi hành lễ trước Hành Nguyên đế, lập tức đứng bên cạnh Vân Nhược Linh, vẻ mặt nghiêm túc mà lạnh lùng, hỏi: “Làm sao vậy?”

“Thất công chúa nguyền rủa Triệu Vương Phi, nói Triệu Vương Phi không sinh ra được hài tử, cho dù sinh ra thì cũng là thai chết, mà không phải thai chết thì cũng bệnh chết, chết non.” Vân Nhược Linh nói.

Triệu Vương cùng đến đây vừa nghe như thế, lập tức cũng tức giận kéo Triệu Vương Phi quỳ xuống, hắn ta hung hăng trừng Thất công chúa một cái, sau đó nói với Hành Nguyên đế: “Phụ hoàng, Thất công chúa lại nguyền rủa hài nhi chưa xuất thế của nhi thần, nàng ta thật quá đáng, xin phụ hoàng nghiêm trị nàng ta, cho hài nhi một công đạo.”

“Các ngươi nói bậy, ta có nguyền rủa hài tử kia bao giờ? Ta chỉ tùy tiện mà nói ra những tình huống nữ nhân mang thai dễ gặp phải mà thôi. Nữ nhân mang thai vốn không dễ, thật sự dễ xảy ra những chuyện đó, ta chỉ có ý tốt nhắc nhở Triệu Vương Phi, muốn nàng chú ý thân thể mà thôi.” Thất công chúa lạnh lùng nói.

Nàng ta có Hoàng hậu chống lưng, nàng ta nghĩ, phụ hoàng nhất định sẽ không trách mình vì chút chuyện nhỏ này đâu.

Hoàng hậu cũng lạnh lùng nói: “Ly Vương phi, còn không phải một chút việc nhỏ hay sao? Ngươi có chuyện gì có thể tự đến gặp Hoàng thượng mà nói, có cần làm lớn chuyện trước mặt nhiều người như vậy hay không? Ngươi không thấy sứ thần ngoại quốc còn ở bên ngoài sao? Hôm nay bọn họ tham gia xong cung yến thì phải về nước, sao ngươi có thể chỉ trích Thất công chúa trước mặt mọi người, đây rõ ràng là muốn người khác xem trò cười của quốc gia chúng ta.”

Sở Diệp Hàn nghe xong thì sải ra một bước chắn trước mặt Vân Nhược Linh, xem ra không có hắn ở đây thì rất có khả năng nàng sẽ bị khi dễ.

Bóng dáng của hắn cực kỳ cao lớn, bả vai dày rộng, vững vàng mà chắn trước mặt Vân Nhược Linh, làm người ta không dám nhìn thẳng.

“Vừa rồi phát sinh tranh chấp ở trong điện, sứ thần bên ngoài đã sớm nghe thấy, nếu không để Hoàng thượng và mọi người biết rõ chân tướng, chỉ sợ mọi người sẽ càng thêm xôn xao. Để tránh sinh ra suy đoán không cần thiết, ảnh hưởng danh dự của hoàng thất Sở quốc, không bằng thoải mái hào phóng nói ra, để Hoàng thượng xử trí người nên xử trí, cũng để sứ thần ngoại quốc biết được Sở quốc là một quốc gia công bằng chính nghĩa, tuyệt đối sẽ không vì người phạm sai là công chúa mà bao che nàng ta.” Sở Diệp Hàn dùng ánh mắt thâm trầm nhìn chằm chằm vào Hoàng hậu, khí thế lẫm liệt mà nói.

Hoàng hậu thấy hắn đứng ra bảo vệ Vân Nhược Linh, tâm thần lập tức run run.

Nói thật, bà ta rất sợ Ly Vương này.

Hành Nguyên đế cũng hung hăng trừng Hoàng hậu một cái, sau đó trừng về hướng Thất công chúa: “Vân Yên, con đụng chạm đến Triệu Vương Phi, còn không mau nhận sai với nàng ta?”

Ông ta cũng muốn chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, để tránh làm tổn hại đến danh dự của hoàng thất.

Ai ngờ Thất công chúa lại không phục: “Phụ hoàng, nhi thần không sai, vì sao phải nhận lỗi? Là Ly Vương phi và Triệu Vương Phi hợp sức ức hiếp con, các nàng là tẩu tử của con, con chỉ có ý tốt nhắc nhở các nàng, các nàng không cảm ơn thì thôi đi, còn trách ngược lại con nữa, đây là thân nhân cái gì? Các nàng rõ ràng đang cố ý hại con.”

“Đúng vậy, Hoàng thượng, mọi người đều là người một nhà, cần gì phải làm lớn chuyện như vậy. Theo thần thiếp thấy, Vân Yên cũng chỉ có ý tốt, chẳng qua bị Triệu Vương Phi hiểu lầm, chuyện này mọi người nói rõ với nhau là được, không cần lại xoắn xuýt rối rắm nữa. Sứ thần bên ngoài còn chờ vào điện, nếu không thì để Vân Yên đứng dậy rồi bỏ qua đi?” Giọng Hoàng hậu trở nên thật mềm mại, mang vẻ mặt dịu dàng mà nói.

- Chương 716 | Đọc truyện tranh