Vân Nhược Linh chưa từng gặp qua nữ tử dị vực xinh đẹp như vậy ở Sở quốc, xem búi tóc và cách ăn mặc của nàng ta, hẳn là một vị cung phi nào đó.
Nữ tử đi tới thì liếc nhìn đánh giá Vân Nhược Linh một cái, nhưng mà, ánh mắt của nàng ta cũng không cao ngạo, không khinh thường giống như những người khác, ngược lại còn lộ ra một nụ cười thiện ý với Vân Nhược Linh: “Chào ngươi, ngươi là Ly Vương phi đúng không? Ta là bạn của Vương gia, ta tên là Tuyết Thiên Hương, người trong cung gọi ta là Tuyết phi.”
Trong đầu Vân Nhược Linh thật sự không có nhân vật này.
Nàng nhìn Sở Diệp Hàn một cái, vội vàng nói: “Tuyết phi à, chào ngươi, nếu ngươi đã là bạn của Vương gia, vậy các ngươi cứ trò chuyện đi, ta không quấy rầy các ngươi.”
Nói xong thì nàng xoay người muốn đi.
Tuyết phi lại lập tức gọi nàng lại: “Ly Vương phi, giữa ta và Vương gia không có gì để nói cả, chỉ là vừa rồi ta đi ra giải sầu, đúng lúc gặp phải các ngươi, cho nên lại đây chào hỏi một tiếng thôi, ngươi đừng để ý.”
Sở Diệp Hàn dùng ánh mắt thâm thúy mà liếc nhìn Tuyết Thiên Hương một cái, nói: “Tuyết phi, bổn vương và Vương phi còn có việc, chúng ta đi trước.”
“Lần sau đừng làm như vậy, trong cung này có vô số tai mắt, chúng ta làm vậy sẽ liên lụy đến Vương gia. Chúng ta là quân cờ, ám vệ mà Vương gia huấn luyện, thân phận của chúng ta là làm việc thay cho ngài ấy, Tuyết phi, ngươi chớ suy nghĩ đến những chuyện viển vông đó. Huống chi, Vương gia đã có Vương phi, ngươi nên nhớ kỹ thân phận của mình, không nên nghĩ, cũng không cần nghĩ nhiều.” A Mễ Na khuyên nhủ.
“Ta biết, thân phận ta như vậy thì sao có thể xứng đôi với Vương gia? Ta chỉ muốn gặp ngài ấy, cùng ngài ấy chào hỏi một câu cũng không được sao? Ta chỉ muốn xem Vương phi của ngài ấy trông như thế nào, đối xử với ngài ấy có được không mà thôi.” Tuyết Thiên Hương bị A Mễ Na nói như vậy, khuôn mặt nhỏ lập tức mất tự nhiên mà trắng ra.
“Ngươi thấy được chưa? Vương gia nắm tay Vương phi, chứng tỏ là đối xử với nàng ta khá tốt, không giống với lời đồn bên ngoai. Hiện tại ngươi đã là sủng phi của Hoàng thượng, chuyện ngươi phải làm là nỗ lực bắt lấy trái tim Hoàng thượng, thay Vương gia hoàn thành đại sự. Vương gia luôn đỉnh thiên lập địa, nói chuyện giữ lời, lúc trước ngài ấy cứu chúng ta ra từ đám dân lưu lạc, bồi dưỡng và huấn luyện chúng ta, cho nên chúng ta mới có hôm nay, ta và ngươi nhất định phải làm việc thay cho ngài ấy, trợ giúp ngài ấy đạt thành đại nghiệp. Tương lai, chúng ta sẽ không thiếu lợi ích đâu.” A Mễ Na sợ Tuyết Thiên Hương sinh ra ý phản bội Vương gia vì chuyện ngài ấy cưới Vương phi, cho nên muốn khuyên bảo nàng ta.
Nàng ta biết, Tuyết Thiên Hương vẫn luôn thích Vương gia, chỉ là ngại với thân phận ám vệ, chưa từng tỏ lòng với Vương gia mà thôi.