Chẳng lẽ là do nàng có thể thấy Tô Thất Thiếu trong bữa tiệc này cho nên mới có cảm giác cao hứng vui vẻ như vậy sao?
Vân Nhược Linh vừa cười vừa nói: “Điều đó là đương nhiên, tiệc hoàng cung vừa có nhiều đồ ăn ngon lại mang không khí vui vẻ, hơn nữa còn có thể thưởng thức múa hát, mỹ nam mỹ nữ nhiều như thế, có ai mà không thích?”
“Thưởng thức mỹ nam? Bổn vương không đẹp à?” Sở Diệp Hàn lý sự, nữ nhân này có lá gan ghê gớm thật, còn dám thưởng thức nam nhân khác ngay trước mặt hắn.
Mạch Liên đứng bên cạnh cũng nháy nháy mắt cho Vân Nhược Linh, sao Vương phi lại can đảm thế, chẳng lẽ nàng ấy không biết Vương gia là chúa thùng giấm sao?
“Mạch Liên, mắt ngươi mắc chứng co giật hả?” Vân Nhược Linh liếc Mạch Liên một cái, sau đó dẫn Thu Nhi đi ra ngoài.
Mạch Liên hơi giật giật khóe miệng, rõ ràng là Vương phi không nhìn ra sự nhắc nhở của hắn.
Hắn đang muốn nhắc nhở Vương phi cần phải chú ý khi nói chuyện với chúa thùng giấm, nhưng không ngờ Vương phi hoàn toàn không hề tiếp nhận phần tình cảm tốt đẹp này.
“Chúa thùng… Vương gia, xe ngựa đã sắp xếp xong xuôi rồi, chúng ta có đi ngay bây giờ luôn không? Hay có cần gọi trưởng công chúa không?” Mạch Liên hỏi.
Sở Diệp Hàn không hài lòng trừng mắt, liếc Mạch Liên một cái, đang định mở miệng nói chuyện thì đột nhiên có một tiểu nha đầu đứng bên ngoài nói vọng vào: “Vương gia, Vương phi, không hay rồi, trưởng công chúa đang tranh cãi ầm ĩ với công công trong cung tới, các ngài mau đi xem một chút đi.”
Sở Diệp Hàn nheo lại đôi mắt sắc bén, mặt mày có thể coi như khá bình tĩnh: “Xảy ra chuyện gì?”
Chờ mấy người vừa mới bước vào phía bên ngoài của Vân Hiên các, đã nghe ra giọng nói đầy tức giận của trưởng công chúa vọng từ bên trong ra. “Hay cho một tiếng công công nhà ngươi, bổn cung bệnh thành ra thế này mà ngươi còn ở đây nói lời châm chọc, bổn cung thật sự bị bệnh đấy, còn ngươi dựa vào cái gì mà dám nói bổn cung đang giả vờ?”
Từ bên trong lại vọng ra một thanh âm sắc bén cay nghiệt khác, nghe chậm rãi từ tốn: “Công chúa, nếu như người thật sự bị bệnh thì vẫn có thể tiến cung với lão nô, cho ngự y khám và chữa bệnh cho người. Nhưng mà lão nô cũng không tin lắm, nhìn mặt mày của người vẫn rất hồng hào, lúc mắng chửi cũng rất có khí thế, hoàn toàn không hề giống như đang có bệnh, nếu đến lúc ngự y không khám ra bệnh cho người thì người định giải thích thế nào với Hoàng thượng. Hơn nữa, người sinh bệnh không sớm không muộn lại đúng ngay lúc lão nô tới đón người mà có, chuyện này cũng trùng hợp quá đi mất.”
“Nực cười, ngươi chỉ là một thái giám, cũng chẳng phải là ngự y, làm sao ngươi biết bổn cung không hề có bệnh? Nói tóm lại là hôm nay bổn cung nhất định sẽ không theo ngươi về cung, ngươi về trình báo với Hoàng thượng, nói bổn cung bị bệnh, chờ đến khi khỏi rồi sẽ về sau.”
“Chuyện này không thể phụ thuộc vào người được, công chúa. Bây giờ gia chủ đã thay người, không phải là lúc công chúa có thể muốn làm gì thì làm, điêu ngoa hay bốc đồng được nữa. Năm đó người là trưởng công chúa cao quý trên vạn người dưới một người, nhưng bây giờ hẳn là người cũng phải nhận thức được thân phận của mình chứ, người không còn là vị trưởng công chúa cao cao tại thượng kia nữa. Lão nô khuyên người nên biết bây giờ là lúc nào rồi, đừng ép lão nô kêu người trói công chúa mang về, đến lúc đó người chỉ có rước thêm nhục nhã mà thôi.” Từ công công đảo con mắt cá chết của mình, cười lạnh nói.