Nàng ta không ngờ, hắn vì trả ân cứu mạng, vì Vân Nhược Linh, ngay cả tính mạng cũng không cần.
Trái tim của nàng ta giống như bị người ta dùng dao hung hăng đâm vào, đâm hàng trăm ngàn nhát, máu chảy đầm đìa.
Sở Diệp Hàn không thích giọng điệu của Nam Cung Nguyệt lúc này, hắn lạnh lùng nhìn nàng: "Ý của nàng là, nàng cứu bổn vương một lần, có thể khống chế cuộc sống của bổn vương sao? Chẳng lẽ ngay cả sống chết của bổn vương cũng không thể tự mình quyết định?”
“Không, ta không có ý này, rõ ràng chàng đã đáp ứng ta, sẽ cho ta một đứa con, nhưng bây giờ chàng lại đổi ý, thậm chí nguyện dùng tất cả để đổi lấy. Trong lòng ta, hài tử của chúng ta là quan trọng nhất, cả giang sơn cũng không đổi. Ta muốn là con người chàng, không phải sự giàu có và quyền lực của chàng, ta chỉ cần hải tử, không phải bất cứ điều gì khác.”
Nam Cung Nguyệt lạnh lùng nói.
Nàng ta đã hạ quyết tâm, chỉ có hài tử của Sở Diệp Hàn, nàng mới có thể dựa vào Ly Vương phủ.
Không có con nối dõi, nàng có tiền tài quyền thế thì có ích lợi gì? Sớm muộn gì cũng là của người khác.
Thấy Nam Cung Nguyệt cường thế như vậy, Sở Diệp Hàn cũng lạnh lùng nói: "Bổn vương đã cho nàng một cơ hội, nếu như nàng không mang thai, vậy chỉ có thể nói nàng cùng đứa nhỏ này vô duyên. Có một số thứ, không thể cưỡng cầu.”
Hiện tại hắn càng ngày càng chán ghét Nam Cung Nguyệt, chán ghét nàng ta vì mục đích mà không từ thủ đoạn, nếu hắn sớm biết nàng ta là loại người này, lúc trước tuyệt đối sẽ không thuận theo yêu cầu của nàng ta, cưới nàng ta trở về phủ.
Nam Cung Nguyệt không nhịn được, gào thét lên.
Trong mắt nàng ta ngấn nước mắt, khuôn mặt vặn vẹo đáng sợ, vặn vẹo vì không có được tình yêu.
"Lúc trước nàng cứu bổn vương, bổn vương sai người đưa hậu lễ, còn nói nàng có thể ra ba điều kiện với bổn vương, chỉ cần bổn vương có thể làm được, đều sẽ không từ chối. Bổn vương vì báo đáp ân cứu mạng của nàng, nguyện ý cho nàng ba điều kiện, bảo vệ nàng cả đời bình an, chính nàng không cần những thứ này. Chính nàng nói với bổn vương, nàng ở Nam Cung phủ rất không tốt, bởi vì là thứ nữ, từ nhỏ đã bị ức hiếp, nàng muốn thoát khỏi nơi ăn thịt người kia, muốn ta cưới nàng làm trắc phi, để ta bảo vệ nàng cả đời. Nàng nói nàng không quan tâm danh phận, chỉ cần có thể ở bên cạnh bổn vương, có một nơi trú ẩn là được. Bổn vương niệm tình ơn cứu mạng của nàng, liền đáp ứng yêu cầu này của nàng, mới cưới nàng về phủ.”
Nói đến đây, vẻ mặt Sở Diệp Hàn lạnh lùng nói: "Bổn vương vốn định chiếu cố nàng thật tốt, sủng nàng yêu nàng, thương nàng, để cho nàng một đời vô ưu. Không nghĩ tới, nàng lại ở sau lưng làm nhiều chuyện hại người như vậy, khi đó, bổn vương nguyện ý thử yêu nàng, bởi vì nàng ôn nhu thiện lương, tri thư đạt lễ, còn cứu bổn vương. Bổn vương lúc ấy liền nghĩ, muốn hưu Vương phi, đời này ở bên nàng, ai cũng không muốn, ai cũng không nhớ, ai cũng không để ý. Nhưng không ngờ, dưới sự dịu dàng thiện lương của nàng, ẩn chứa độc ác tận xương tủy, tri thư đạt lễ của nàng là máu lạnh giết người không chớp mắt, dưới sự nhu tình của nàng là vô tình, tàn nhẫn. Bổn vương chưa bao giờ biết nàng là người như vậy, bổn vương còn chưa kịp yêu nàng, nàng đã làm quá nhiều chuyện, lộ ra quá nhiều sơ hở, nàng làm cho bổn vương thất vọng đến cực điểm.”