Đây chính là nụ hôn đầu tiên của hắn, cư nhiên cứ như vậy không còn, tức chết hắn ta rồi.
"Ngươi mới ghê tởm, là ngươi không biết xấu hổ, tự tiện xông vào chỗ ở của ta, ngươi mới cố ý, đây chính là nụ hôn đầu tiên của ta, ngươi, ngươi là đăng đồ tử, ngươi đi chết đi."
Trưởng công chúa thấy Tô Thất Thiếu nói nàng ghê tởm, chút thiện cảm đối với hắn ta trong nháy mắt không còn.
Nàng tức giận giơ tay lên tát vào mặt Tô Thất Thiếu.
Chỉ nghe một tiếng ba, khuôn mặt tuấn tú như hoa của Tô Thất Thiếu bị nàng tát một cái.
Hắn ta tức giận đến mức khuôn mặt vặn vẹo, giận dữ quát: "Ngươi dám đánh bổn thế tử? Ngươi là đồ hổ cái, ngươi phải biết đây cũng là nụ hôn đầu tiên của bổn thế tử, nhất định là bà cô già như ngươi không gả đi được, muốn chiếm tiện nghi của bổn thế tử mới cố ý ngã lên, còn khinh bạc bổn thế tử.”
“Ngươi là đồ hỗn đản, ngươi dám mắng bổn cung như vậy, ngươi có tin bổn cung giết ngươi hay không?”
Lần này Tô Thất Thiếu đã phá vỡ hoàn toàn thiện cảm của trưởng công chúa, nàng từng cảm thấy tuy nam nhân này quần là áo lượt nhưng rất tài hoa, nàng rất ngưỡng mộ hắn ta.
Hôm nay tiếp xúc gần, nàng mới thấy được bộ mặt thật của hắn ta.
Tô Thất Thiếu quá đáng ghét, cư nhiên mắng một nữ nhân như vậy, nàng hận không thể giết hắn ta, đồng thời hối hận mình lúc trước lại thích hắn ta.
Tô Thất Thiếu ôm mặt đau đớn, giận dữ trừng mắt nhìn nàng: "Ngươi muốn giết bổn thế tử? Ngươi có võ công không? Chỉ bằng chút sức lực này của ngươi, bổn thế tử còn chưa để vào mắt.”
"Ngươi, giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, không ngờ Tô Thất Thiếu ngươi vẫn là người như vậy, bổn cung trước đây có mắt như mù, thậm chí...thậm chí sẽ cảm thấy ngươi không giống với vẻ bề ngoài. Không ngờ là bổn cung sai rồi, thì ra ngươi là một nhị thế tổ không có tài cán gì, ngông cuồng càn rỡ.”
Trưởng công chúa tức giận nói.
Tô Thất Thiếu cười lạnh, khinh miệt liếc nàng: "Hổ cái chính là hổ cái, trách không được ai cũng sợ ngươi, không dám cưới ngươi, loại tính tình này thì ai chịu được ngươi, bổn thế tử thấy ngươi muốn gả ra ngoài cũng khó.”
"Ngươi nói ai là hổ cái?"
Nghe từ hổ cái, trưởng công chúa tức giận dậm chân.
"Có người thứ ba ở đây không? Trưởng công chúa, tính cách của ngươi không được, sao chỉ số thông minh cũng thấp nhiều thế?”
Hắn sợ tới mức thân thể bật lên giữa không trung, đưa tay lên trán làm tư thế tôn ngộ không dò thám yêu tinh, lúc này mới đắc ý nói: "Ngươi còn nói ngươi không phải là hổ cái, nam nhân tốt không đấu với nữ nhân, bổn thế tử không thèm so đo với ngươi, bổn thế tử khuyên ngươi một câu, nữ nhân không nên quá thô lỗ, động tác không nên quá lỗ mãng, cẩn thận không gả đi được.”
“Cút. Bổn cung không gả đi được liên quan gì đến ngươi? Ngươi lo cho mình trước đi, loại không có tài cán, cả ngày lêu lổng rảnh rỗi, đấu gà đá chó như ngươi mới không có nữ nhân nào dám gả cho ngươi. Nữ nhân nào gả cho ngươi thật sự là xui xẻo tám kiếp.”
Trưởng công chúa cắn răng, giận dữ quát.
Tô Thất Thiếu dùng khinh công, thân thể màu đỏ nhảy lên vách tường cao, hắn ta nhíu mày nhìn trưởng công chúa cười rất đê tiện: "Không biết là ai, vừa rồi nghe được bổn thế tử bày tỏ, mặt đỏ lên, thân thể cũng run rẩy, còn nũng nịu nói muốn tha thứ cho bổn thế tử. Đáng tiếc, ngươi không phải là món ăn của bổn thế tử, quá hung dữ.”