Không sai, lúc này nam tử tuyệt mỹ mặc một bộ hồng y yêu diễm, tư thế phong tao, đuôi mắt khẽ nháy, nam tử tuyệt mỹ đang gấp gáp chạy quanh Ly Vương phủ, chính là Tô Thất Thiếu.

Từ lần gặp Vân Nhược Linh trong cung, biết được nàng chính là thiên tiên hắn ta muốn tìm, hắn ta càng ăn không ngon ngủ không yên.

Sau khi hắn ta phát hiện thân phận thật sự của nàng, hắn ta càng không quên được nàng, nhưng bên ngoài hắn ta không thể chạm được vào nàng, cho nên quyết định đến Ly Vương phủ tìm nàng.

Đáng tiếc, hắn không thuộc đường của Ly Vương phủ, lẻn vào liền lạc đường.

Đúng lúc này, đột nhiên hắn ta chạy đến bên ngoài một tòa gác mái, nhìn trên gác mái viết ba chữ "Vân Hiên Các", nhất thời tà mị nhếch môi.

Vân Hiên Các này có một chữ vân, xem ra đây chính là nơi Tiểu Vân Nhi ở.

Hắn ta tiêu sái đứng yên, vươn ngón tay ngọc miểu, mượn ánh trăng, vén tóc mình lên, mặt mày đều cười, đi vào Vân Hiên Các.

Đi vào trong hắn ta mới phát hiện chỗ này không có thị vệ canh gác, có điều vừa hay tiện cho hắn ta đi tìm Tiểu Vân Nhi.

Đột nhiên, hắn ta ngẩng đầu nhìn thấy một bóng lưng ôn nhu màu hồng nhạt dưới gốc cây hòe lớn.

Nếu không phải trên mái này treo rất nhiều đèn lồng, có ánh đèn chiếu lên người nữ nhân, thiếu chút nữa hắn ta cho rằng đây là quỷ.

Hắn ta định thần nhìn lại, bóng lưng gầy gò ôn nhu, thân hình yểu điệu, cực kỳ giống bóng lưng Tiểu Vân Nhi, hơn nữa, chỉ cần nhìn từ bóng lưng, có thể thấy nữ tử này ăn mặc xa hoa, đoan trang cao quý, trên đầu đeo trang sức hoa lệ, ăn mặc như vậy ngoại trừ Ly Vương phi, còn có ai?

Hắn ta liền kết luận, nữ tử này là Tiểu Vân Nhi.

Không biết ban đêm nàng không ngủ, một mình đứng dưới gốc cây làm gì.

Hắn ta nhìn thấy bóng lưng nàng rất tiêu sái, đang ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, còn nhẹ nhàng thở dài một hơi, trái tim hắn nhất thời trùng xuống.

Đây từng là nam nhân nàng mơ ước lại không dám đến gần, nàng nghe ra là hắn, cho nên không phản kháng, thân thể run rẩy một chút, tiếp tục đứng yên tại chỗ.

Chỉ là, giữa bọn họ cũng không quá thân thiết, sao hắn lại gọi nàng là "Tiểu Vũ Nhi"?

Thấy "Vân Nhược Linh" không phản kháng, Tô Thất Thiếu liền thở phào nhẹ nhõm, có phải nàng cũng không chán ghét hắn?

Hắn ta lập tức nói: "Tiểu Vân Nhi, từ lần chúng ta gặp nhau ở trong cung, ta liền yêu nàng sâu đậm. Nàng là nữ nhân đầu tiên Tô Thất Thiếu ta yêu. Vì nàng, ta ăn không ngon ngủ không yên, ta biết đến tìm nàng như vậy quá mức đường đột, nhưng ta thật sự chịu không nổi nỗi nhớ nàng của ta. Ta biết rõ lúc này tới tìm nàng là trái với luân thường đạo lý, nhưng ta thật sự chỉ muốn nhìn nàng một chút, xem nàng ở Ly Vương phủ có tốt hay không, xem có ai khi dễ nàng hay không. Trước đây, ta đã làm rất nhiều điều có lỗi với nàng, ta ỷ vào quyền lực của cha trêu chọc rất nhiều người. Trong đó người bị ta trêu chọc nhiều nhất chính là nàng, hiện tại ta cảm thấy áy náy, tự trách, tối nay ta tới là đê trịnh trọng xin lỗi nàng.”

- Chương 672 | Đọc truyện tranh