"Ngươi ghen à?"

Hắn tiến về phía Vân Nhược Linh, một đôi mắt đào hoa sáng rực nhìn nàng, hai má hơi đỏ, trên người còn có mùi rượu nhàn nhạt.

"Ai ghen hả? Có người giúp ta làm hết nghĩa vụ của Vương phi, ta cầu còn không được."

Vân Nhược Linh vội vàng lui về phía sau một bước, không muốn cách Sở Diệp Hàn quá gần.

Sở Diệp Hàn cười nhạt, chơi đùa y rượu trong tay: "Nói như vậy, ngươi cũng thừa nhận ngươi có nghĩa vụ của Ly vương phi?”

"Ta và ngươi sớm muộn gì cũng hoà ly, ngươi không cần nghĩ nhiều."

Vân Nhược Linh đến gần Sở Diệp Hàn, nhỏ giọng nói.

Sở Diệp Hàn hung hăng cắn răng, cũng tiến về phía Vân Nhược Linh, khóe miệng nhếch lên một nụ cười, giọng nói trầm khàn: "Chỉ cần ngươi còn sống một ngày thì đừng tưởng bay khỏi lòng bàn tay của bổn vương, Ly vương phủ này sẽ là nhà của ngươi cả đời, ngươi đừng nghĩ đến việc chạy trốn.”

"Nơi này không khác gì cái lồng giam cả đời của ta, ý của ngươi là nếu ta chết ta có thể rời khỏi nơi này?"

Vân Nhược Linh cười lạnh.

“Chết cũng đừng nghĩ, cho dù ngươi chết ngươi cũng không thể rời khỏi Ly vương phủ, bổn vương tuyệt đối sẽ không buông tay.”

Trong mắt Sở Diệp Hàn hiện lên một tia lãnh ý.

nàng càng muốn trốn khỏi hắn, hắn càng không buông tay.

“Lời này của Vương gia chẳng lẽ là ngài đã yêu ta, cho nên mới không muốn buông tay?”

Vân Nhược Linh trào phúng nhìn chằm chằm Sở Diệp Hàn, nàng cũng không quên, nàng vốn là con gái của kẻ thù của hắn.

Hắn hận nàng tận xương, chẳng qua gần đây giống như trúng gió, đột nhiên bắt đầu quan tâm đến nàng, khiến nàng không kịp thích ứng mà thôi.

Nàng vẫn tự biết rõ bản bản thân.

Nàng không tin sự quan tâm của hắn xuất phát từ sự chân thành.

Sở Diệp Hàn bị Vân Nhược Linh hỏi khiến hắn khựng lại, hắn tự hỏi mình, hắn yêu nàng?

Hắn không biết đáp án, hắn chỉ biết, sẽ không tự chủ muốn được đến gần nàng, có được nàng, giam cầm nàng, không để nàng rời đi.

Nhìn thấy ánh mắt Sở Diệp Hàn thu liễm xuống, Vân Nhược Linh cười lạnh trong lòng, quả nhiên là hắn đang diễn kịch.

Nguyệt ma ma lắc đầu: "Đang ăn, còn chưa ăn xong. Lão nô thấy Vương phi làm rất nhiều thịt nướng, có thịt ba chỉ da giòn, vịt quay, gà nướng, thỏ nướng, còn có rất nhiều món ăn khác, lão nô thấy Vương gia cùng Mạch Liên bọn họ, ăn rất vui vẻ, uống rất thỏa mãn. Lão nô ngửi thấy mùi vị đó cũng rất thơm, thèm đến mức làm cho người ta chảy nước miếng, thật đúng là tuyệt thế mỹ vị, nếu vương phi cũng gọi công chúa cùng phu nhân đến ăn thì tốt rồi.”

Nguyệt ma ma nói xong liền nháy mắt với Nam Cung Nguyệt.

Từ sau khi bà ta nhận bạc của Nam Cung Nguyệt, sớm đã trở thành người của nàng ta, tự nhiên muốn thay nàng ta khiêu khích quan hệ giữa trưởng công chúa và Vương phi.

Nam Cung Nguyệt cũng sửng sốt: "Tỷ tỷ làm nhiều món ngon như vậy, sao gọi hạ nhân cùng ăn mà lại không gọi hoàng tỷ và ta? Có phải là bởi vì chuyện trước đó khiến tỷ tỷ chán ghét ta, liên luỵ đến hoàng tỷ. Nếu thật sự như vậy, ta thật khó để bào chữa.”

- Chương 670 | Đọc truyện tranh