Thu Nhi và Tiểu Lam bên cạnh nghe xong, đã giận đến nỗi cả người phát run, các nàng thật muốn xé nát nữ nhân không biết xấu hổ này ra.
“À? Có thật không? Xem ra ngươi tối qua đúng thật là rất hạnh phúc, haiz, đã rất lâu rồi ta không được xem sách đen, ở đây một cuốn sách cũng không có, hay là ngươi kể chi tiết một chút cho ta nghe đi?” Vân Nhược Linh móc móc tai, nói.
Nam Cung Nguyệt sững người: “Vương Phi, tỷ có ý gì, tỷ xem ta như người kể chuyện sao?”
Hơn nữa còn là sách đen, như thế này cũng làm người ta nhục nhã quá rồi.
“Không có, Vương Gia tối qua không phải đã sủng hạnh ngươi sao? Nhìn ngươi hưng phấn như thế, chúng ta cũng muốn cảm nhận thử sự hưng phấn của ngươi, cùng vui vẻ với ngươi.” Vân Nhược Linh cười nói.
Miệng Nam Cung Nguyệt hơi há ra, im lặng mà nhìn Vân Nhược Linh: “Vương Phi, tỷ lúc trước yêu Vương Gia như thế, chẳng lẽ tỷ không có một chút đau buồn nào sao?”
“Tại sao ta phải buồn, hắn như thế nào, ta cũng không phải chưa cảm nhận qua. Ta cảm nhận qua, không thích nữa, ngán rồi, nên không muốn cùng hắn giày vò nữa. Ngươi khoan hãy nói, có ngươi thật sự là may mắn, nếu không có ngươi làm ấm giường cho hắn, giúp hắn giải tỏa, hắn mỗi ngày đều sẽ tới tìm ta, thât sự là phiền chết.” Vân Nhược Linh vẻ mặt phiền chán, nói.
Thu Nhi nghe nói xong, không khỏi liếc mắt nhìn: “Nguyệt Trắc Phi, người suy nghĩ nhiều rồi chăng? Vương Gia nhiều lần muốn nghỉ ở Phi Nguyệt Các, đều bị Vương Phi của chúng ta từ chối, thế nhưng Vương Gia yêu Vương Phi nhà chúng ta, Vương Phi từ chối một lần, ngài ấy lại đến một lần, chưa từng nản lòng, chỉ ước gì ngày ngày được nghỉ ngơi ở Phi Nguyệt Các. Không giống như nữ nhân nào đó, đã thành thân với Vương Gia hai ba tháng mà còn chưa viên phòng, mỗi ngày đều phải dùng các loại thủ đoạn để cầu Vương Gia viên phòng, nhưng mãi chưa thành công. Kết quả hôm qua dùng ơn cứu mạng để dọa Vương Gia, thật vất vả mới được viên phòng với Vương Gia, thế mà còn dám đến đây khoe khoang, ai cho người mặt mũi như thế?”
Tiểu Lam cũng nói: “À, có người thật đúng sự nghĩ mình là cây hành? Cho dù Vương Gia sủng người thì thế nào, đó cũng là nam nhân mà Vương Phi chúng ta không thèm, mới đưa cho ngươi, Vương Phi của chúng ta không thèm.”
Đàm Nhi nghe xong, lập tức xông lên trước, tức giận nói: “Các ngươi cho rằng mình là ai, các chủ tử đang nói chuyện với nhau, lại đến phiên các ngươi xen vào? Chẳng lẽ hạ nhân ở Phi Nguyệt Các đều không có giáo dục như thế?”
Thu Nhi cười lạnh: “Ngươi không phải cũng đang chen miệng vào sao? Ta là đại nha hoàn ở Phi Nguyệt Các, ta nói chuyện thay Vương Phi thì thế nào? Nha đầu nhị đẳng như ngươi còn không có tư cách nói chuyện ở đây.”