Cho nên hắn ra thừa dịp nàng ta không hề đề phòng, rót thuốc Đàm Nhi đưa vào trong trà.

Nam Cung Nguyệt lúc này đúng là cũng đang rất khát, cơ thể nàng ta cũng rất nóng, đầu óc không tỉnh táo, nàng ta bất chấp những việc khác, giật lấy chén trà, uống ừng ực.

Nàng ta làm sao biết được trong trà này đã bị Giang Hằng rót vào thứ thuốc dùng để đối phó với Vân Nhược Linh.

Không ngờ rằng, thuốc này cuối cùng lại dùng trên người nàng ta.

Vừa uống xong trà, nàng ta cảm thấy cơ thể lại càng nóng hơn lúc nãy, trong cơ thể nàng ta như có một đống lửa đang thiêu đốt, dường như sắp nổ tung.

Lần này, nàng ta mới cảm nhận được, vị trà này có gì đó không đúng, có chút chát, dường như đã bị rót thuốc bột.

Nàng ta đột nhiên bừng tỉnh nhìn về phía Giang Hằng: “Ngươi thả gì vào trong trà?”

Giang Hằng cười lạnh: “Ngươi phát giác ra được? Ta thả mê thần lộ, không phải ngươi bảo Đàm Nhi lấy ra để cho ta đối phó với Ly Vương Phi hay sao.”

“Cái gì? Cái thứ nam nhân đê tiện này!” Nam Cung Nguyệt nổi giận gầm lên, ném chén trà trong tay về phía Giang Hằng, giận dữ nói: “Ta bảo ngươi dùng để đối phó với Vân Nhược Linh, thế mà ngươi lại dùng để đối phó với ta, tên nam nhân thối tha này, kẻ thù của ngươi không phải Vân Nhược Linh hay sao?”

Lần này, nàng ta tin chắc rằng mình là bị Giang Hằng bắt đến.

Bởi vì hắn ta lúc trước đã từng có tiền án bắt Lâm Lang, hơn nữa hắn ta lại nổi danh ăn chơi, thường xuyên làm loại chuyện cướp đoạt nữ nhân của người khác như thế này.

Giang Hằng nhìn thấy da thịt của Nam Cung Nguyệt như ẩn như hiện, cơ thể đã sớm có phản ứng, hắn ta căn bản không nhịn được, bước dài về phía trước, đẩy ngã nàng ta lên giường, sau đó hung hăng đè nàng lại: “Thời gian cấp bách, lão tử không tìm được Vân Nhược Linh, chỉ có thể bắt ngươi để giải tỏa. Lão tử bị nhốt lâu như thế, lâu lắm rồi không chạm qua nữ nhân, mồng ba lại phải bị nhốt về, lão tử chỉ có thể thừa dịp họm nay để chơi đùa một chút, nếu không lão tử không thể nào chống đỡ nổi hai tháng trong tù.”

Hắn ta là một kẻ không có nữ nhân thì không vui.

Khoảng thời gian trong tù, không những muốn chịu đánh, mà còn không có nữ nhân, chuyện này khiến hắn ta sống không bằng chết.

Đêm nay, mục tiêu thứ nhất của hắn ta là Vân Nhược Linh, nhưng hắn ta đi vài vòng trong Vương phủ, căn bản không tìm được Phi Nguyệt Các, cũng thôi không tìm nữa.

Nghe được Giang Hằng nói như thế, Nam Cung Nguyệt dọa đến nỗi lùi về phía sau, nàng ta rõ ràng biết võ công, chuyện này không mấy ai biết, nhưng hiện tại cả người nàng ta không còn chút sức lực nào, căn bản không sử dụng ra được võ công.

“Ngươi muốn làm gì? Ta thế nhưng là sủng phi của Ly Vương, ngươi mau tránh ra.” Nam Cung Nguyệt vừa lùa về sau vừa gầm thét.

“Nguyệt Nhi, không phải Đàm Nhi đã nói ngươi muốn viên phòng với Sở Diệp Hàn sao, vậy tại sao ngươi lại ở đây? Chẳng lẽ hắn đi tìm Ly Vương Phi, cho nên mới để ngươi một mình lẻ loi ở đây?” Giang Hằng cười hề hề, vươn tay bắt lại Nam Cung Nguyệt.

Nam Cung Nguyệt bị dọa đến giật mình, thân thể run lẩy bẩy: “Ngươi thả ta ra, ngươi đừng giả vờ, Vương Gia đang ở tẩm điện sát bên cạnh, rõ ràng là ngươi đánh ngất ta, bắt ta đi, ngươi đừng có ở đây diễn trò, Giang Hằng, ngươi quá to gan, mặc dù Vương Gia uống sau, thế nhưng cũng sẽ không cho phép loại người như người làm nhục nữ nhân của ngài ấy. Chờ ngài ấy tỉnh lại, ngài ấy nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi, ta khuyên ngươi mau chóng thả ta ra, ta có thể bỏ qua chuyện cũ, không nói ra.”

- Chương 609 | Đọc truyện tranh