Nói đến đây, Sở Diệp Hàn đã say khướt rồi
Hai mắt của hắn đỏ bừng, say đến nỗi không mở ra được, mắt hắn híp lại tiếp tục uống rượu trong tay.
Cứ uống như thế, hắn đột nhiên gục xuống trên bàn, vò rượu trên tay rơi xuống đất cũng không hay biết gì.
Đến cuối cùng, trong miệng hắn vẫn còn lẩm bẩm những chữ như Vương Phi, Nhược Linh.
Ba người kia thấy thế, ai cũng đều thở dài.
Ba người đều rất đau lòng Vương Gia, bộ dạng bây giờ của Vương Gia thật sự là quá đáng thương.
Hắn bây giờ như miếng thịt nhân bánh bao, bị hai miếng bánh bao kẹp chặt ở giữa, trong ngoài không giống người, hiện tại còn gặp phải lựa chọn khó khăn nhất.
Một khi viên phòng với Nguyệt Trắc Phi thì hắn và Vương Phi đã không còn có khả năng nữa.
Ly Vương Phủ không thể không có Vương Phi, nhưng có thể không có Nam Cung Nguyệt.
Một khi Vương Phi đau lòng bỏ đi, vậy thì bọn họ cũng sẽ đau lòng theo.
“Đại ca, làm sao bây giờ, huynh mau nghĩ cách đi.” Mạch Lan nhìn thấy bộ dạng đau lòng khổ sở của Vương Gia, gấp đến dậm chân.
“Không có cách nào, chỉ có thể xử lý theo như cách lúc trước chúng ta bàn bạc với nhau. Vương Gia căn bản không muốn đụng Nam Cung Nguyệt, tại sao chúng ta lại phải miễn cưỡng ngài ấy? Nếu trong lòng ngài ấy muốn Vương Phi, thì chúng ta thành toàn cho ngài ấy!” Mạch Liên uống một hớp rượu, tăng thêm dũng khí cho chính mình.
Vừa rồi bọn họ vì còn phải làm việc, cố ý không uống nhiều, miễn cho việc uống say làm hỏng chuyện.
Hắn ta và Mạch Lan đã nghĩ đến từ sớm, bọn họ không thích nữ nhân âm hiểm Nam Cung Nguyệt này, bọn họ thích Vương Phi rộng lượng phóng khoáng, nếu như đêm nay Vương Gia thật sự muốn sủng hạnh Nam Cung Nguyệt, bọn họ sẽ nghĩ cách chuốc say Vương Gia, phá vỡ mộng đẹp của Nam Cung Nguyệt.
Thật không ngờ, lúc nàng lại nghe được lời từ tận đáy lòng của Vương Gia.
Mạch Liên nhìn hắn ta một chút: “Lão Phong, đúng, ngay từ đầu ta chỉ muốn chuốc say Vương Gia, để ngài ấy không động vào Nam Cung Nguyệt là được. Nhưng bây giờ ta đổi ý rồi, huynh xem Vương Gia khó chụy như thế, trong lòng ngài ấy rất nhớ Vương Phi, nhớ đến thắt lòng. Những lần trước đó, ngài ấy nghỉ lại ở chỗ Vương Phi, nhưng đều không có được gì, chuyện này rất có tính đả kích với phong độ nam nhân, hiện tại ngài ấy căn bản không muốn đụng Nam Cung Nguyệt. Chi bằng chúng ta thừa cơ tác thành cho ngài ấy đi thôi?”
“Thành toàn bằng cách nào?” Phong Khánh Dương hỏi nhỏ.
“Còn có thể làm sao? Chúng ta trước hết phải đưa Vương Gia vào trong, chờ sau khi Nam Cung Nguyệt đi vào, chúng ta lại khiến nàng ta ngất đi, sau đó đi đến Phi Nguyệt Các đem Vương Phi cũng đã bị chúng ta làm cho ngất đi đến đây, cho Vương Gia và Vương Phi ở cùng một chỗ. Đêm tối như thế này, Vương Gia lại uống say, Vương Phi cũng bị choáng váng, chờ sau khi Vương Gia và Vương Phi xong việc, chúng ta lại mang Vương Phi đi, sau đó đổi Nam Cung Nguyệt đến, tạo ra cảnh tượng giả là Vương Gia sủng hạnh Nam Cung Nguyệt. Nhưng thực tế, người Vương Gia đụng là Vương phi, chỉ là họ không biết được mà thôi. Như thế thì, Vương Gia cho rằng ngài ấy và Nam Cung Nguyệt viên phòng, từ đây sẽ không cảm thấy thẹn với Nam Cung Nguyệt nữa. Nam Cung Nguyệt cũng cho rằng Vương Gia đã đụng vào nàng ta, về sau nàng ta cũng sẽ không lấy ơn cứu mạng ra bức Vương Gia viên phòng với nàng ta nữa. Mà Vương Gia lại có được Vương Phi thêm một lần nữa, cũng coi như hoàn thành tâm nguyện của ngài ấy, đây chính là chuyện tốt gộp thành ba, các huynh cảm thấy thế nào?”
Mạch Liên hớn hở nói, nói xong còn dùng tay vuốt mấy sợi râu không tồn tại.