Nàng còn nghĩ lần này lại là thích khách, lại phải đợi rất lâu, mấy phút sau, không ngờ bọn người của Sở Diệp Hàn đã xử lí gọn bọn thích khách.
Mạch Lan kế bên nói: “Ta e trước khi ám sát, không ngờ tới rằng chúng ta lại ở chỗ bí mật bảo vệ cho Vương gia, vì vậy mới dẫn hơi ít người trốn vào đồng hoang. Có điều nương nương không biết rằng người của Vương gia từng bị ám sát rất nhiều lần trong một năm vì vậy nên đã quen với nó rồi.”
Không phải Vương gia lợi hại sao, sớm đã đoán được xảy ra chuyện bên cạnh lại còn dẫn theo rất nhiều cao thủ.
Vương gia trước nay luôn là người tính toán, lên kế hoạch tỉ mỉ. Nếu không thì thù địch tứ phía, không sống nổi đến ngày hôm nay.
Mấy cái tên tiểu lâu la như vừa rồi bọn họ còn chẳng thèm để ý đến.
Vân Nhược Linh há hốc miệng ngạc nhiên, “Một năm Vương gia các người phải trải qua bao nhiêu vụ ám sát? Bao nhiêu lần vậy?”
“Ít thì vài lần nhiều thì mười mấy lần, tùy tình hình.” Mạch Lan nói.
“Mười mấy lần? Không phải là mỗi tháng đều sẽ bị ám sát một lần chứ? Nếu như ta ở cùng với hắn không phải là ta cũng sẽ bị liên lụy sao?”
Hóa ra làm Ly Vương phi cũng không đẹp đẽ gì mấy, trái lại còn nguy hiểm như thế.
Vân Nhược Linh nói xong quay đầu lại muốn chạy trốn.
Hắn có thể sống đến tận bây giờ, đúng tật là không dễ dàng gì.
Mạch Lan kéo đầu ngón tay: “Để thuộc hạ liệt kê cho người rõ, hoàng thượng, hoàng hậu, đảng Tấn Vương, đảng thích khách nước Đông Lâm, đảng thám tử Thiên Thịnh quốc, đảng sát thủ nước Tuyết Nguyệt, vẫn còn Tiên Ti, Bắc Mạn, Nam Man, Nam Di Đẳng gì đó. Những quốc gia đó muốn làm giảm đi sức mạnh của Sở Quốc, tất cả đều muốn ám sát Vương gia của chúng ta. Nhưng mà nương nương người không cần bận tâm, trước mặt của Vương gia bọn họ chẳng là gì cả. Mỗi lần bọn họ hành khách, cuối cùng cũng trốn đi hết nhưng chẳng bỏ cuộc. Bại trận lại đến, đến rồi lại bại, cứ lặp đi lặp lại mãi. Khắp nơi, sát thủ đều có thể ám sát Vương gia, chỉ sợ rằng sau khi đánh cùng Vương gia một trận, khi trở về thì bọn chúng chỉ thở thôi cũng chẳng được. Ngoài ra còn giúp bọn chúng có tiếng hơn trong giang hồ, đôi lúc có một vài tên sát thủ vì muốn vang danh thiên hạ, đều sẽ hành thích Vương gia.”
“Trời! Vậy ta thân là Vương phi chẳng phải cũng rất nguy hiểm sao?” Vân Nhược Linh càng thêm sợ hãi, nàng chẳng muốn làm Vương phi một chút nào nữa.
“Nương nương đừng sợ, có chúng tôi bảo vệ Vương gia. Với lại, Vương gia võ công cao cường, một đoàn người cũng không thể tiến lại gần ngài ấy. Nếu như không có Vương gia, các thế lực ngoài kia cũng đã sớm giải tán rồi. Có Vương gia ở đây, họ mới có thể thường xuyên có được nhiệm vụ đi ám sát ngài ấy. Vì thế có thể nói Vương gia nuôi sống toàn bộ các tổ chức sát thủ đó. Vì vậy người nên cảm thấy may mắn mới đúng.” Mạch Lan nói xong rồi lộ ra nụ cười.