Nàng một lần nữa cảm động, nếu không vì đầu thai làm Ly Vương Phi, thì nàng sớm đã ôm đùi Hoàng Thượng, sống một đời ung dung tự tại vui vẻ rồi.

Nàng đâu biết rằng, sỡ dĩ Hành Nguyên Đế không tiếc ban thưởng cho nàng, là vì giữ thể diện trước mặt các đại thần.

Vả lại, Hành Nguyên Đế biết rằng, số vàng này, ông ta chỉ tạm thời gửi lại ở Ly Vương phủ mà thôi, ông ta sớm muộn gì cũng sẽ giết Sở Diệp Hàn, thu hồi lại thôi.

Vậy nên mới hào phóng như vậy.

“Tức phụ đa tạ ân điển Hoàng Thượng.” Vân Nhược Linh hành lễ xong, thì chuẩn bị quay về chỗ ngồi.

Lúc này, Phong Vũ ở trước mặt cũng không phục.

Nàng đứng lên vẻ lạnh lùng, ánh mắt dữ tợn nhìn chằm chằm vào Vân Nhược Linh: “Ly Vương Phi, ở đây bổn công chúa còn có một bảo vật, đây ta có một hộp ngọc, trên mặt có dùng khóa làm từ hàn thiết ngàn năm, bên trong hộp ngọc có một viên Dạ Minh Châu thượng hạng của Đông Hải, nếu ngươi có thể mở được khóa này, lấy viên Dạ Minh Châu bên trong ra, thì bổn công chúa sẽ hai tay đem Dạ Minh Châu tặng ngươi, thế nào?”

Vân Nhược Linh vẻ ngạc nhiên, Dạ Minh Châu thượng hạng?

Người đứng cạnh bên lập tức nói: “Ngũ Công Chúa có Dạ Minh Châu à? Viên Dạ Minh Châu tinh xảo này, một trăm năm cũng không tìm ra được nổi ba viên, vậy mà nàng lại đem Dạ Minh Châu ra để cá cược?”

“Nghe nói viên Dạ Minh Châu này là vật phát sáng, nó sẽ phát ra loại ánh sáng huỳnh quang rất đẹp, mỗi đêm nó đều phát ra ánh sáng, có thể sánh bằng với nến, thắp sáng cả căn phòng. Trong vòng trăm bước, có thể nhìn rõ từng sợi tóc, ngậm trong miệng, có thể bảo hộ thi thể không phân hủy. Bảo vật như vậy, thật sự không thể tính được giá cả, là một bảo vật cực kì quý hiếm, chỉ có những người giàu bậc nhất mới có thể sở hữu được.”

Nghe những lời phân giải của các đại thần, Vân Nhược Linh nhướng mày: “Công chúa có ý gì, chẳng lẽ muốn đánh cược với bổn Vương Phi sao?”

“Đương nhiên.” Phong Vũ nói xong, cầm lấy hộp ngọc từ trong tay người hầu.

Trong lúc nàng lấy hộp ngọc để mở, làm cho mọi người một phen kinh hoàng.

Chỉ nhìn thấy hộp ngọc hình vuông là do ngọc bích chế thành, có màu xanh lục, phía trên phát ra ánh sáng màu xanh trong như pha lê, nhìn có vẻ ẩm, vừa nhìn thì đã biết là loại ngọc bích cực quý.

Trước mặt hộp gắn một loại khóa thiết, khóa này hiện lên màu thâm đen, lốm đốm những vết rỉ sắt, đã trải sương gió.

“Chiếc hộp này tôi biết, cái khóa trên đó làm từ hàn thiết ngàn năm, khóa này bên trong vô cùng phức tạp, dù là thợ bẻ khóa bậc nhất, cũng không thể mở được!”

“Đúng, đây là hộp ngọc tuyệt thế, là bảo vật của Thiên Thịnh Quốc, nghe nói đã có vài vạn người từng thử mở khóa, cuối cùng đều là uổng công vô ích. Khóa này, người thợ khéo léo lợi hại nhất, cũng đều không mở được, huống chi là người căn bản không tinh thông mở khóa như Ly Vương Phi.”

“Thiên Thịnh Quốc dùng hộp ngọc này để đánh cược với người khác, thắng được rất nhiều bảo vật, rất nhiều suy nghĩ bên trong là một Minh Châu tuyệt thế, nên dùng gia tài bạc triệu đánh cược với người của Phong Gia, kết quả đều đi đến bước đường táng gia bại sản.”

Táng gia bại sản thì có là gì? Trước kia vua của Đông Lâm Quốc, bởi vì ham muốn viên Dạ Minh Châu, đã dùng một tòa thành trì của mình, đánh cược với vua của Thiên Thịnh Quốc, nói trong vòng ba ngày, trong nước của họ, sẽ có thợ mở được hộp ngọc. Cuối cùng ông ấy đã thua, đừng nói ba ngày, có là ba mươi ngày, cũng sẽ chẳng có ai mở được nó, cho nên vua của Đông Lâm quốc đã thua mất một tòa thành trì!”

Công chúa muốn đánh cược - Chương 577 | Đọc truyện tranh