Sở Diệp Hàn ngồi thẳng lưng, ánh mắt lạnh lùng nhìn Vân Nhược Linh.

Vừa xong hắn luôn quan sát nàng, tác phong hành xử của nàng ấy bây giờ quả thực khonng giống so với ngày trước.

Hắn chỉ cảm thấy, nàng như này rất thú vị, nàng cũng không phải là làm càn.

Hắn hiếu kỳ nhìn nàng, xem nàng có thể đem lại được bất ngờ gì cho hắn.

Hành Nguyên đế nghe thấy lời của Thất công chúa, lập tức tức giận đến tối sầm mặt, ông ta cũng tức giận nhìn Vân Nhược Linh: “Ly vương phi, trẫm đã nói, trẫm không cần ngươi tặng quà gì, ngươi sao lại lại đem một thùng gừng lên điện? Mùi gừng này thật khó ngửi mà, ngươi xách nó lên điện, chẳng lẽ thực sự đang trêu đùa trẫm?”

Bây giờ để sứ giả nhìn thấy, còn ra thể thống gì nữa.

Thể diện của hoàng đế một nước, còn đặt ở đâu nữa.

Đến lúc đó, người của Thiên Thịnh Quốc nhất định sẽ cười nhạo ông.

Lời này của hoàng đế, thể hiện rõ ông rất tức giận, người nghe phía dưới, đều nhìn Vân Nhược Linh cười lạnh nhạt.

Tốt quá rồi, Vân Nhược Linh này muốn đi tìm đường chết, vậy bọn họ sẽ xem kịch vui, đợi nàng bị trừng trị.

Ai ngờ Vân Nhược Linh không những không sợ, mà còn tiến lên phía trước, quỳ xuống đất, nói: “Xin hoàng đế trước tiên bớt giận, tức phụ tặng người thùng gừng này, là có ngụ ý là mong hoàng đế người thống nhất giang sơn, thiên thu vạn đại, lấy lại đất đai, thống trị thiên hạ!”

Lời này vừa nói ra, giống như một cái chùy sắt, hung hăng tiến vào đập nát trái tim mọi người.

Đây là việc mà Hành Nguyên hoàng đế mong đợi nhất.

Ông ta rất mong đợi thống nhất thiên hạ, lấy lại đất đai bị Thiên Thịnh Quốc chiếm doạt, thống nhất thiên hạ đã bi chia cắt từ lâu, nếu ông có thể thống nhất bốn quốc, nhất định là bá chủ thống trị Trung Nguyên.

Bá chủ như vậy, là muốn thiên thu vạn đại, lưu danh muôn đời.

Phong Lăng Thiên nghe được những lời này, tức khắc sắc mặt tối sầm, đập mạnh tay lên bàn, nhưng mà, bởi vì hiện trường âm thanh rất ồn ào, không ai nghe thấy tiếng của hắn đập bàn.

Sắc mặt của hắn trông rất khó coi, trên đầu như có một đám mây đen che phủ.

Hắn ta tựa như con sói đầu đàn hung ác nhìn chằm chằm Vân Nhược Linh, được lắm Ly Vương phi, lại có thể dám nói những lời như này.

Hành Nguyên đế muốn thống nhất giang sơn, vẫn còn xa lắm, phải hỏi trước Thiên Thịnh Quốc bọn họ đồng ý không!

Lá gan của nàng cũng lớn quá rồi, lại dám nói những lời này trước bao nhiêu sứ giả, đây rõ ràng là không để Thiên Thịnh quốc bọn họ và Đông Lâm quốc láng giềng, Tuyết Linh quốc, còn cả Tiên Bi và Bắc Mạc ở trong mắt mà.

Ông vốn là mê tín, nhất thời ông cảm thấy, thùng gừng trên mặt đất này mười phần là tốt đẹp và có giá trị rồi.

Phong Lăng Thiên uống hết ngụm rượu, cười lạnh một tiếng: “Ly Vương phi thật lợi hại, theo như cái này thì, dã tâm của Sở quốc không nhỏ, rõ ràng muốn đem Thiên Thịnh quốc chúng ta đều chiếm lấy.”

Lời này, lập tức gợi ra sự đồng tình của sứ thần bên cạnh, những người khác tức khắc nhìn Vân Nhược Linh với ánh mắt căm giận.

Vân Nhược Linh hướng tới Phong Lăng Thiên cười nhạt: “Thái tử nghĩ nhiều rồi, lời này, ta nghe nói Phong Đế của Qúy quốc từng nói qua, mới dám nói với hoàng đế của chúng ta. Lời này không chỉ Phong Đế từng nói qua, ngay cả quốc vương Đông Lâm quốc và Tuyết Linh quốc, đều nói qua, lời này chính là thay mặt cho đế quân một quốc gia mặc sức tưởng tượng với tương lai, với hi vọng của nước nhà, sao lại bị bóp méo thành muốn chiếm đoạt Qúy quốc vậy? Lời này nhiều quốc vương nói qua như vậy, tại sao hoàng đế của ta không thể nói được? Thống nhất giang sơn này, thu hồi đất đai, chỉ là thống nhất giang sơn của Sở quốc ta, thu hồi đất đai của Sở quốc ta, vậy có gì sai đâu? Xưng bá thiên hạ này, lẽ nào không phải ước mơ của mỗi đế vương? Thiên hạ này to lớn, ranh giới gì nhiều, cũng không riêng chỉ Thiên Thịnh quốc. Ta chỉ là đem mong ước đẹp nhất của ta, tặng cho hoàng đế bọn ta, vẫn mong thái tử không nên dò tâm tư người khác.”

Thống nhất giang sơn - Chương 569 | Đọc truyện tranh