Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 137: THAM DÒ!

"Nữ nhân này, có lẽ nên thử một chút nhỉ?"

Y Thiên bất ngờ lật tay, một luồng Sát Khí đỏ thẫm tụ lại nơi đầu ngón tay dị dạng, bắn ra như một mũi huyết tên phá không.

Lãnh Vô Tình như không như có đột ngột đứng lại, nàng không hề quay người, nhưng cây trường thương dài hơn cơ thể nàng lại xoay ngược một vòng tròn hoàn hảo phía sau lưng.

KENG! Tiếng va chạm với kình lực vang lên đanh gọn, thổi bay toàn bộ tuyết trắng trong phạm vi mười thước.

Lãnh Vô Tình lúc này mới chậm rãi xoay người lại, mái tóc đỏ rực của nàng tung bay trong gió lạnh, che khuất một phần gương mặt thanh tú nhưng lãnh đạm như băng nghìn năm. Đôi mắt nàng không chút gợn sóng nhìn vào chiếc mặt nạ trắng của Y Thiên, đầu thương xanh biếc vẫn còn rung lên nhẹ nhàng sau cú va chạm.

Nàng không nói lời nào, chỉ khẽ nhích mũi chân, mặt băng dưới chân nàng liền nứt ra thành sáu cánh hoa, toả ra một luồng hàn khí đủ để đông cứng cả linh hồn.

Y Thiên nhếch môi sau lớp mặt nạ, hắn cảm nhận được luồng khí tức bức người của nàng ta đang toả ra không hề tầm thường. Hắn khẽ vận động Huyết Ma Dịch, khiến luồng khí tức bạo ngược quanh người càng thêm nồng đậm.

"Ngươi… không giống bọn chúng." Lãnh Vô Tình cuối cùng cũng mở miệng, giọng nói nàng lạnh lùng và khô khốc.

Cây trường thương trong tay nàng phát ra lam quang chói mắt, nàng không hề phòng thủ mà lao thẳng về phía Y Thiên với một tốc độ không tưởng.

Y Thiên gầm lớn một tiếng, cánh tay trái dị dạng bỗng chốc to ra một vòng, đón đỡ lấy cú đâm ngàn cân của nàng, tạo ra một đợt sóng xung kích khiến những Băng Trụ xung quanh vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.

Ngay khi Y Thiên định sử dụng Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi đã đồng hoá vào cùng với Huyết Ma Dịch sử dụng để bộc phá tốc độ, tạo thành một sát chiêu cấp tốc.

Thế mà lại quên đi rằng nàng đến đây đâu phải một mình. Nàng đến đây với một khối liên kết hoàn hảo đến mức khiến người ta phải rùng mình. Tám đệ tử Băng Tuyệt Cốc di chuyển nhịp nhàng như một, linh lực từ họ tuôn ra, đan xen vào nhau tạo thành một trận đồ bát quái lấp lánh, biến thành một lớp mai rùa kim cương vững chắc.

TƯNG!

Một tiếng gảy cầm bỗng vang lên dữ dội từ phía sau. Một nữ nhân mỏng manh trong đội hình Băng Tuyệt Cốc khẽ nheo đôi mắt dài đầy vẻ khiêu khích, đôi môi đỏ mọng khẽ mỉm cười với hắn.

"Thiên Tuyết Cầm vang lên, bất cứ anh hùng nào cũng phải ngã xuống. Trước vẻ đẹp của nó, được nhìn bằng tai."

àng ta xoay người giữa không trung, vạt áo lụa mỏng bay lướt qua mặt băng, đôi tay thanh mảnh lướt trên dây cước như múa:

"Nhân Thi Ca - Đệ Nhất Hồi!"

Thiên Tuyết Cầm không hề rít gào, mà chỉ giải phóng từng đợt sóng âm thanh mảnh, u uẩn như tiếng khóc thầm. Huyết Ma Dịch đang cuộn trào của Y Thiên bỗng dưng khựng lại, rung lên bần bật theo tần số của tiếng cầm khiến cơ thể cứng đờ trong tích tắc.

Đồng tử Y Thiên co rút lại, trong lòng dâng lên một luồng khí lạnh:

"Ả ta làm sao biết được Huyết Ma Dịch bị khắc chế bởi tần số lớn?"

"Nhất thương đoạt mạng!" Lãnh Vô Tình gầm thét, nhân lúc đối phương khựng lại, mũi thương trong tay nàng hoá thành một đầu băng long uy mãnh, nhe nanh múa vuốt cắn xé thẳng vào lồng ngực Y Thiên.

"Ngươi nói ta không giống với bọn chúng. Bọn chúng là ai?" Y Thiên khẽ cười, nhưng máu đã sớm từ miệng hắn chảy đầy ra, dọc theo đường cạnh của khuôn mặt nạ mà nhiễu xuống.

Mũi trường thương xanh biếc xuyên thấu lồng ngực Y Thiên, mang theo lực đạo ngàn cân đóng đinh hắn xuống mặt băng lạnh lẽo.

Băng tinh từ miệng vết thương lan nhanh như một đám vi khuẩn khát máu, đóng băng toàn bộ huyết mạch, không cho Huyết Ma Dịch có một kẽ hở nào để luân chuyển. Lãnh Vô Tình đứng đó, bàn tay trắng muốt bóp chặt lấy cổ hắn, đôi mắt nàng ánh lên vẻ lạnh lùng của một đao phủ:

"Bọn chúng ấy à. Chính là lũ tà tu ở phía Cực Nam Xích Viêm Hoàng Triều, đã bị bọn ta giết không ít. Bọn hắn cũng sử dụng máu là công pháp chính, không cần đến thứ Khí Linh nhưng lại có thực lực rất vượt trội."

"Ta thấy cũng rất giống ta đấy chứ, ngươi nói thử xem là khác chỗ nào?"

Lãnh Vô Tình khó hiểu nhìn hắn.

"Việc này ngươi thật sự không biết sao?"

"Không biết."

"Thú vị. Dù sao ngươi cũng sắp chết dưới mũi thương của ta. Giúp ngươi giải đáp một câu, ta quả thực không thiệt gì."

Trường thương đâm càng lúc càng sâu vào bên trong người hắn, một tay nàng bóp lấy cổ của hắn như thể nắm lấy một con chó, dáng vẻ bề trên nói xuống:

"Đó chính là ngươi cùng bọn tà tu kia không đồng dạng. Ta thấy ngươi không hề có dáng vẻ độc ác như bọn chúng. Nhưng lại toàn thân toả ra mùi Sát Khí, Oán Khí, Ma Khí, Hận Khí,... cực kì nồng đậm, nếu như đem so với bọn chúng, bọn chúng cho dù có chết cũng không muốn tin rằng có sự tồn tại như ngươi."

Y Thiên trong cơn đau thắt lại bỗng bật cười, tiếng cười rung chuyển cả không gian, máu từ miệng phun ra đỏ thẫm cả lớp mặt nạ. Hắn không hề sợ hãi, ánh mắt lóe lên tia sáng quỷ dị nhìn thẳng vào đồng tử Lãnh Vô Tình:

"Chỉ vậy thôi?"

Bất chấp bàn tay đang siết chặt cổ mình, Y Thiên vung tay, Thiên Bình Kiếm hiện ra từ hư không với luồng tử khí bao quanh.

Trong ánh mắt kinh hoàng tột độ của chín đệ tử Băng Tuyệt Cốc, hắn không đâm nàng ta, mà dứt khoát đưa lưỡi kiếm sắc lạnh cắt phăng đầu của chính mình. Máu bắn tung tóe, đầu lìa khỏi cổ, thân thể bị đóng băng ngã rạp xuống như một khối đá vụn.

Lãnh Vô Tình đứng hình, bàn tay vẫn còn giữ chặt cái đầu lìa cổ của Y Thiên, nhưng bên trong lòng bàn tay nàng không phải là cảm giác lạnh lẽo của xác chết mà là một sự rung động kinh người.

Máu từ cổ Y Thiên không phun ra theo kiểu bình thường, mà chúng bắt đầu nhảy múa, bốc hơi thành những sợi tơ đỏ rực đan xen với những tia lôi điện màu tím sẫm của Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi.

Một tiếng nổ "BÙM" xé toạc màng nhĩ vang lên, khối băng tinh bọc lấy cơ thể hắn vỡ vụn thành hàng vạn mảnh nhỏ, bắn ngược về phía các đệ tử Băng Tuyệt Cốc khiến trận hình bát quái một phen chao đảo.

Một nam nhân trong đó bước lên, trên tay cầm đôi lục lạc màu băng lạnh. Đó chính là Huyền Băng của Băng Tuyệt Cốc, một nam nhân mang sức mạnh phụ trợ to lớn nhất của cả đội hình, nếu không muốn nói là phải có hắn mới có đội hình.

"Huyền Băng, lui xuống cho ta. Chỉ cần mỗi Tuyết Yêu Nhi là được rồi, cầm của nàng ta có thể khắc chế thứ máu có sinh mệnh này. Còn ngươi hãy bình tĩnh giữ sức đi, đừng tự tiện." Lãnh Vô Tình quát lớn, một chút cũng không muốn uổng phí sức lực cho tên Y Thiên từ đâu đến như này.

Vũng máu dưới mặt băng như có sinh mệnh, chúng cuộn trào rồi bốc cao lên thành một cột huyết trụ, che khuất tầm nhìn của tất cả mọi người trong chớp mắt.

Lãnh Vô Tình kinh hoàng buông tay, nhưng cái đầu trong tay nàng đã tan biến thành một làn khói đỏ, rồi ngay lập tức, một thân thể mới vẹn nguyên hiện ra từ trong cột máu với luồng Sát Khí còn nồng đậm hơn gấp bội.

Y Thiên vặn cổ rắc rắc, đôi mắt đỏ ngầu sau lớp mặt nạ khóa chặt lấy nàng, giọng nói hắn vang lên lạnh lẽo:

"Thì ra Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi cũng có thể chơi như này."

Trước khi Lãnh Vô Tình kịp định thần lại từ cảnh tượng quái đản vừa rồi, thân ảnh Y Thiên đã biến mất không một dấu vết, chỉ để lại những tàn ảnh đỏ sẫm mờ ảo.

Nàng loay hoay xoay người, trường thương vung lên phòng thủ nhưng chỉ thấy không khí trống rỗng, một luồng tử khí sắc lạnh bất ngờ áp sát ngay sau gáy khiến lông tơ toàn thân nàng dựng đứng.

Bản năng sinh tồn của một thiên tài đã cứu nàng một mạng, nàng gập người về phía trước một góc độ không tưởng, vừa vặn để một lưỡi kiếm mang theo ngũ hành linh lực sượt qua đỉnh đầu.

KENG!

Thanh Thiên Bình Kiếm đập mạnh vào cán thương khi Lãnh Vô Tình kịp thời vung vũ khí ra sau lưng chống đỡ, một lực đạo khổng lồ chấn động khiến đôi bàn tay trắng muốt của nàng tê dại, máu từ kẽ tay rỉ ra.

Ánh mắt nàng tràn đầy vẻ kinh ngạc nhìn nam nhân trước mặt.

"Thứ tốc độ này... ngươi rốt cuộc là thứ tồn tại gì?" Nàng thét lên, lần đầu tiên sự tự tin của đệ nhất nhân Kim Đan Cảnh bị lung lay dữ dội.

"Thật ra cô cũng không mạnh quá đâu, đệ nhất nhân dưới Nguyên Anh mà ta đã từng gặp mới thực sự đúng. Tên của hắn là Long Ngạo Thiên."

Không để nàng kịp định hình, một kiếm nữa chém xuống, đường kiếm mang theo kiếm ý sát phạt nồng nặc, dung hợp hoàn hảo với linh lực ngũ hành và Sát Khí nồng nặc.

Sức mạnh từ cú chém đẩy lùi Lãnh Vô Tình lướt đi trên mặt băng hàng chục trượng, tạo thành hai rãnh sâu hoắm dưới chân nàng.

Tuy nhiên, sự sỉ nhục này đã đánh thức bản tính kiêu ngạo tột cùng của nữ nhân tóc đỏ, đôi mắt nàng bỗng chốc trở nên sắc lạnh, biến thành hai hố sâu băng giá không đáy.

"Ngươi nói cái gì mà Long Ngạo Thiên là đệ nhất nhân dưới Nguyên Anh. Tên khỉ khô chỉ biết tu luyện đó sao? Thật nực cười mà, tên đó đứng trước mặt ta còn không dám thở mạnh. Nếu ngươi cứ đinh ninh như vậy thì để bây giờ ta sẽ cho ngươi biết thực lực và bản lực khác nhau chỗ nào."

"Khác nhau chỗ nào?" Y Thiên khẽ cười châm chọc, ánh mắt nhìn nàng như thể nhìn một nữ nhân điên đang cuồng quấy.

Thiên Bình Kiếm lại lần nữa nâng lên.

Ánh mắt của bảy thành viên còn lại của đội hình đã trở nên cảnh giác, chỉ trực chờ đường kiếm này xuất ra thì liền ập vào hỗ trợ.

Lãnh Vô Tình vốn là một nữ nhân cao lãnh, huống chi lúc này là trận chiến của nàng với một tên khốn Luyện Khí Kỳ, dựa vào sự trợ giúp của Tuyết Yêu Nhi đã là giới hạn tự tôn của nàng. Nếu còn có ai xen vào nữa, có lẽ nàng sẽ lập tức nổi điên mà nghiền nát của Cửu U Băng Nguyên ra lập tức.

"Đủ rồi!" Lãnh Vô Tình gầm lên, thanh âm của nàng làm rung chuyển cả những Băng Trụ xa nhất trong rừng ngọc, mái tóc đỏ bùng lên như một ngọn lửa giữa đêm đông.

Nàng không lùi lại nữa, mà bắt đầu múa thương, thanh trường thương trong tay nàng xoay tròn điên cuồng tạo thành một vòng xoáy bạc trắng bao phủ lấy toàn thân.

Mỗi vòng xoay đều kéo theo hàn khí từ lòng đất vọt lên, ngưng kết thành hàng vạn tinh thể băng sắc nhọn bay lơ lửng xung quanh nàng.

"Băng Tuyệt Thương Đệ Tam Thức - Băng Vũ Thức!"

Từ trên bầu trời, những đám mây lam quang đột ngột tụ lại, hơn chín mươi chín mũi băng nhỏ nhắn nhưng chứa đựng sức mạnh kinh người bắt đầu hình thành, hướng thẳng mũi nhọn về phía Y Thiên.

Chúng không rơi xuống theo kiểu tự do, mà dưới sự điều khiển của đường thương, chúng lao đi với quỹ đạo biến ảo khôn lường, mỗi một mũi băng đều mang theo thực lực tương đương một tu sĩ Trúc Cơ Hậu Kỳ bộc phá.

Không gian xung quanh Y Thiên bị khóa chặt, mưa băng trút xuống như muốn băm vằn mục tiêu thành trăm mảnh.

Tiếng gảy cầm từ Thiên Tuyết Cầm lúc này bỗng trở nên gắt gỏng và dồn dập hơn bao giờ hết, mỗi nốt nhạc vang lên như một nhát dao đâm vào huyết quản của Y Thiên.

Sóng âm thanh lãnh điên cuồng tấn công vào tần số rung động của Huyết Ma Dịch, khiến dòng máu đang vận chuyển của hắn bị khựng lại, khả năng tự phục hồi vốn là niềm tự hào giờ đây trở nên chậm chạp như sên bò.

Y Thiên gồng mình chống đỡ, Thiên Bình Kiếm vẽ nên những vòng tròn tử khí để gạt đi cơn mưa băng, nhưng số lượng quá lớn khiến hắn bắt đầu thấm mệt.

Máu lại một lần nữa thấm đẫm hắc y của hắn, nhưng lần này chúng bị đóng băng ngay khi vừa chạm vào không khí, khiến các khớp xương của hắn trở nên khô cứng và nặng nề.

Lãnh Vô Tình nhìn thấy thời cơ, nàng kết thúc điệu múa thương bằng một cú đâm thẳng tắp, mũi thương hóa thành một luồng sáng xanh cực hạn xuyên qua cơn mưa băng, nhắm thẳng vào vị trí đan điền của đối phương.

Y Thiên dường như đã kiệt sức, hắn đứng im nhìn mũi thương tiến đến, sinh cơ trong người bắt đầu tiêu tán dưới cái lạnh tuyệt đối.

Một tiếng "phập" khô khốc vang lên, toàn thân Y Thiên bị đóng băng hoàn toàn trong một khối băng tinh khổng lồ, cao tới ba trượng, lấp lánh như một ngôi mộ pha lê giữa rừng ngọc.

Bên trong khối băng, đôi mắt hắn vẫn mở trừng trừng nhưng đã mất đi ánh sáng, hơi thở đứt đoạn hoàn toàn, linh hồn dường như đã bị hàn độc của Băng Vũ Thức nghiền nát.

Chín đệ tử Băng Tuyệt Cốc đồng loạt thở phào, Lãnh Vô Tình thu thương, nhìn cái xác đóng băng của gã nam nhân điên cuồng kia với một chút tôn trọng hiếm hoi.

Sau cuộc giao tranh ngắn ngủi, chín đệ tử Băng Tuyệt Cốc đã tiến thêm một khoảng không ngắn với sức mạnh bạo lực cực kì của Lãnh Vô Tình với thanh Băng Tuyệt Thương có thể chém ngang cả trời.

"Y Thiên, chàng định giả vờ đến bao giờ vậy. Đòn lúc nãy thực sự không mạnh đến mức vậy đâu."

Y Thiên hừ lạnh một tiếng, giọng yêu chiều nói:

"Nàng không hiểu đâu, Đoá Đoá. Ta làm vậy cũng để an toàn hơn chút, dù sao thì thực lực của nàng ta ở đâu, Băng Tuyệt Cốc mức nào cũng đã tham dò được. Cần gì phải bộc lộ thêm sức mạnh của bản thân. Nếu lúc này ngay lúc nàng ta bất ngờ, ta đã có thể nhân cơ hội tung ra một Nhất Kiếm Phá Vạn Giới thì đã khiến nàng ta đầu lìa khỏi cổ rồi."

Đoá Đoá có chút không hiểu mấy lời này của Y Thiên, ngơ ngác hỏi:

"Vậy tại sao chàng lại không làm?"

"Bởi vì ta nhìn vào trên cổ nàng ta, có một sợi dây chuyền hình bông tuyết. Năng lượng nó tỏa ra rất thuần khiết và dạt dào. Có thể ở trong nơi mà hàn khí có thể giết người mà còn có thể dùng hàn khí uy hiếp của ta thì thực sự không phải món đồ bình thường đâu. Nàng ta có món hộ mệnh cấp cao như vậy trên người, nếu đòn đó không giết được nàng ta, thì sau này cũng vậy."

"Ta hiểu rồi. Mà thôi chàng cũng chuẩn bị đi, sắp có người quen của chàng tới rồi đấy."

Nghe thấy hai từ "người quen" Y Thiên liền hiểu ra đó là ai, lại ở trong giọng điệu có chút ghen tuông của Đoá Đoá, thực sự không nhầm được. Đành thở dài một hơi, nói:

"Được rồi, ta sẽ chú ý. Nàng đừng nói như vậy được không hả?"

"Hông biết, tự chàng suy tính đi."