Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát

Chương 66: Cơn Thịnh Nộ Của Bao Cát

"Ngươi... phải... chết!"

Tiếng gầm của Trần Trường Sinh nghe như tiếng kim loại ma sát vào nhau, chói tai và đầy nộ khí.

Ma Tử nhếch mép cười khinh bỉ. Dù sát khí của tên nhóc này có lạ lùng đến đâu, thì Trúc Cơ vẫn chỉ là Trúc Cơ.

"Muốn giết ta? Ngươi nghĩ mình là ai? Ngươi chỉ là một cái bao cát biết đi thôi!"

Ma Tử phất tay. Sương mù máu trong trận pháp lập tức ngưng tụ thành hàng trăm thanh huyết đao sắc lẹm, xoay tròn vù vù như một cơn bão, lao thẳng vào Trần Trường Sinh.

Phập! Phập! Phập!

Âm thanh lưỡi đao chém vào thịt nghe rợn người.

Bình thường, khi bị tấn công, phản xạ đầu tiên của Trần Trường Sinh là co rúm lại, ôm đầu che mặt và la oai oái. Đó là bản năng sinh tồn của một kẻ sợ đau.

Nhưng lần này, hắn không hề né tránh.

Hắn mở to đôi mắt đỏ ngầu, đón nhận cơn mưa huyết đao bằng lồng ngực trần trụi của mình. Những thanh đao chém nát lớp da đồng, để lộ ra cơ bắp đỏ lòm bên dưới. Máu từ chiêu của Ma Tử văng tung toé

Nhưng điều đó không làm bước chân của hắn không hề dừng lại.

"Cái gì?" Nụ cười trên môi Ma Tử tắt ngấm.

Hắn thấy những vết máu vừa chảy ra từ chiêu thức của mình đã bốc hơi thành sương đỏ, hòa lẫn với sát khí quanh người Trần Trường Sinh.

Trần Trường Sinh lao đến như một con trâu điên. Mục tiêu của hắn không phải là Ma Tử, mà là một trong những lá cờ mắt trận đang cắm dưới đất.

"Chặn hắn lại!" Ma Tử quát lớn, cảm thấy bất an.

Mặt đất rung chuyển. Những bàn tay xương xẩu từ dưới lòng đất trồi lên, nắm chặt lấy mắt cá chân Trần Trường Sinh.

"CÚT!!!"

Trần Trường Sinh gầm lên, dậm chân mạnh xuống đất.

Rầm!

Lực chấn động kinh hoàng truyền xuống lòng đất, nghiền nát những bàn tay xương thành bột phấn. Hắn tiếp tục lao tới, dùng cái đầu cứng như thép của mình húc thẳng vào lá cờ trận pháp.

OÀNH!

Lá cờ tà ác, vốn được luyện chế từ xương người và máu chó mực, bị cú húc đầu của hắn làm cho gãy đôi.

"Phụt!" Ma Tử bị phản phệ, phun ra một ngụm máu đen. Sắc mặt hắn trở nên dữ tợn.

"Tên điên này! Ngươi muốn chết chung sao?"

Trận pháp bị phá một góc, áp lực lên Lâm Phong và Tuyết Nguyệt giảm đi đôi chút. Nhưng đổi lại, toàn bộ uy lực của sát trận giờ đây dồn hết lên người Trần Trường Sinh.

Những sợi xích đỏ rực buông tha hai người kia, quay sang quấn chặt lấy tứ chi và cổ của Trần Trường Sinh, kéo căng hắn ra giữa không trung. Ngọn lửa hỏa độc từ xích thiêu đốt da thịt hắn cháy xèo xèo.

"AAAAAAAA!!!"

Trần Trường Sinh ngửa mặt lên trời gào thét. Đau. Đau thấu xương tủy. Đau như bị lột da sống.

Nhưng trong cơn đau tột cùng đó, hình ảnh Lâm Phong nằm bất động và Tuyết Nguyệt thoi thóp lại hiện lên rõ mồn một.

"Sư phụ còn tính toán chi li làm gì..."

"Mạng của con là do người cứu..."

Những câu nói cười đùa lúc nãy văng vẳng bên tai hắn.

Hắn nhớ lại cảm giác cô độc mười mấy năm qua. Hắn nhớ những đêm nằm một mình nhìn lên trời sao, tự hỏi tại sao mình lại sống dai như vậy, sống để làm gì khi không có ai bên cạnh? Bây giờ hắn đã có câu trả lời.

Hắn sống dai, là để làm tấm khiên cho những người này.

"Ta... sẽ... không... để... các... ngươi... chết!!!"

Trần Trường Sinh nghiến nát hàm răng. Từ sâu trong lồng ngực hắn, nơi trái tim đang đập điên cuồng, một luồng sức mạnh mới lạ bùng nổ.

Đó là Ý Chí.

"Bất Diệt Thánh Thể...AH AH!!!"

KENG!

Một tiếng nổ kim loại vang lên từ trong cơ thể hắn.

Những sợi xích trói chặt hắn bỗng nhiên bị kéo căng hết cỡ. Cơ bắp của Trần Trường Sinh phồng lên, to lên gấp đôi. Lớp da đỏ rực của hắn bắt đầu xuất hiện những hoa văn màu trắng, chạy dọc theo sống lưng và lan ra hai cánh tay.

RẮC!

Sợi xích trói tay phải đứt tung.

RẮC!

Sợi xích trói tay trái vỡ vụn.

Trần Trường Sinh rơi xuống đất, tạo thành một hố sâu. Hắn từ từ đứng dậy, toàn thân bốc lên một ngọn lửa màu vàng kim rực rỡ, thiêu đốt sạch sẽ đám sương mù máu xung quanh.

Ma Tử lùi lại ba bước, đôi mắt sau mặt nạ hiện lên vẻ kinh hoàng tột độ.

"Đây... đây là sức mạnh gì? Ngươi không phải là Trúc Cơ!"

Trần Trường Sinh không trả lời. Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây đã có thêm một vòng tròn vàng kim ở giữa đồng tử. Hắn nhìn Ma Tử, như một vị thần chiến tranh nhìn một con sâu cái kiến.

Hắn giơ nắm đấm lên. Một cú đấm thẳng và trực diện, chứa đựng toàn bộ nỗi đau, sự phẫn nộ và ý chí bảo vệ của hắn.

"Chết đi!"

Hắn đấm vào hư không.

Không khí trước mặt nắm đấm nén lại, tạo thành một hình nắm đấm trong suốt khổng lồ, lao đi với tốc độ xé gió, nghiền nát tất cả những lá cờ trận pháp còn lại trên đường đi, nhắm thẳng vào lồng ngực Ma Tử.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát - Chương 66 | Đọc truyện chữ