Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát
Chương 50: Xin Nhận Đồ Nhi 1 lạy
Quảng trường luyện võ của ngoại môn Thánh Kiếm Sơn, nơi vốn chỉ là một góc khuất ít người để ý, mấy ngày nay lại trở nên náo nhiệt hơn cả khu chợ sầm uất nhất. Một đám đông mấy chục, thậm chí có lúc lên đến cả trăm đệ tử, xếp thành một hàng dài ngoằng, uốn lượn như một con rồng rắn, tất cả đều đang kiên nhẫn chờ đợi.
Bên cạnh Trần Trường Sinh đang đứng chịu đòn là Tiểu Hắc, nó đang ngồi trên một tảng đá, trước mặt là một cái đĩa gỗ nhỏ đựng đầy linh thạch. Nó ngáp một cái dài, đôi mắt đen láy lờ đờ nhìn đám đông, vẻ mặt đầy chán chường, như thể đang phải làm một công việc vô cùng tẻ nhạt. Thỉnh thoảng, nó lại dùng đuôi gạt một viên linh thạch vào đĩa, động tác vô cùng thành thạo.
Ở một góc xa, dưới một gốc cây liễu, Tuyết Nguyệt đứng đó một mình, một tay đưa lên che đi nửa khuôn mặt, chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống. Nàng không thể tin được mình lại đang ở đây, chứng kiến cảnh tượng hoang đường này.
Tên cao nhân mà Lâm Phong hết lời ca tụng, lại đang công khai kinh doanh thân thể của mình ngay giữa quảng trường Thánh Kiếm Sơn? Còn con rắn đen kỳ quái kia nữa, nó lại có thể làm công việc đếm tiền?
Thế giới này thật sự quá điên rồ.
Đúng lúc này, một sự xôn xao đột nhiên nổ ra từ cuối hàng. Đám đông đang xếp hàng đột nhiên dạt ra hai bên như làn nước rẽ sóng, tạo thành một lối đi. Mọi ánh mắt kinh ngạc, tò mò và cả một chút kính nể đều đổ dồn về phía người vừa đến.
Một bóng người áo trắng, lưng đeo trường kiếm, dáng vẻ kiên định, không nhanh không chậm, bước đi trên con đường vừa được tạo ra.
"Là... là Lâm Phong sư huynh!"
"Trời ạ! Thiên tài Kiếm Tâm Thông Minh đã xuất quan rồi!"
"Huynh ấy đến đây làm gì? Lẽ nào... huynh ấy cũng muốn thử thực lực của cái bao cát kia?"
Không khí lập tức trở nên sôi sục. Tin tức Lâm Phong từ bỏ tư cách đệ tử chân truyền vẫn chưa lan đến khu vực ngoại môn này. Trong mắt họ, y vẫn là niềm tự hào lớn nhất, là mục tiêu phấn đấu của tất cả các đệ tử. Một cuộc đối đầu giữa thiên tài công kích mạnh nhất và thiên tài phòng ngự mạnh nhất, đây chắc chắn sẽ là một trận chiến kinh thiên động địa!
Trần Trường Sinh thấy khách hàng tiềm năng đến, hai mắt lập tức sáng lên. Hắn nhìn Lâm Phong, trong đầu nhanh chóng tính toán.
"Tên này trông có vẻ mạnh lên rất nhiều. Chắc chắn ra tay sẽ rất đau. Phải tăng giá mới được!"
Lâm Phong không nói, không rằng. Y lẳng lặng bước đi, ánh mắt trong suốt như nước hồ thu, vượt qua hàng trăm ánh mắt hiếu kỳ, dừng lại ngay trước mặt Trần Trường Sinh.
Y nhìn Trần Trường Sinh, ánh mắt tỏa ra một sự thành kính và quyết tâm không thể lay chuyển. Y nhìn người thầy trên danh nghĩa của mình, người đã chỉ cho y một con đường Đại Đạo hoàn toàn mới, người mà vì y đã không tiếc thân mình đối mặt với cả Thiên Đạo.
Y hít một hơi thật sâu, dường như đã hạ một quyết tâm trọng đại nhất trong đời.
Rồi, dưới ánh mắt kinh hoàng của hàng trăm đệ tử ngoại môn, dưới cái nhìn sững sờ của các vị trưởng lão vừa mới đuổi theo đến nơi, dưới sự ngơ ngác không thể tả của Tuyết Nguyệt, và trong ánh mắt tò mò cực độ của Trần Trường Sinh, thiên tài kiếm đạo Lâm Phong, niềm tự hào của Thánh Kiếm Sơn, đã làm ra một hành động không ai có thể tưởng tượng nổi.
Y trịnh trọng chỉnh lại vạt áo trắng của mình. Rồi, hai đầu gối từ từ khuỵu xuống, vững vàng quỳ trên nền đất cứng.
Y không nói một lời, chỉ cúi người xuống, dập đầu một cái thật mạnh. Trán của y va vào mặt đất, phát ra một tiếng "cộp" trầm đục, rõ ràng.
Một lạy.
Rồi y lại ngẩng lên, rồi lại dập đầu xuống.
Hai lạy.
Và lần thứ ba.
Sau khi thực hiện xong một đại lễ tam khấu cửu bái hoàn chỉnh nhất, trang trọng nhất, y ngẩng đầu lên. Khuôn mặt tuấn tú của y toát lên một sự kiên định và thành kính vô hạn.
Y cất giọng, âm thanh không lớn, nhưng lại mang theo một sức mạnh vô hình, vang vọng khắp quảng trường, đánh thẳng vào tâm thức của tất cả mọi người có mặt.
"Sư phụ, xin nhận của đồ nhi một lạy!"
Im lặng.
Một sự im lặng chết chóc bao trùm lấy toàn bộ quảng trường.
Gió dường như ngừng thổi. Tiếng chim hót trên cây cũng im bặt. Tiếng hít thở cũng không còn nghe thấy nữa.
Hàng trăm đệ tử đang vây xem, miệng há hốc, cằm như muốn rớt xuống đất. Ngọc bài trong tay một người rơi "loảng xoảng" xuống đất mà cũng không ai hay biết.
Các vị trưởng lão, bao gồm cả Vương trưởng lão vừa mới bị sốc lúc nãy, giờ đây toàn thân cứng đờ như bị hóa đá, râu tóc bạc trắng dựng đứng lên vì kinh hãi.
Và ở trung tâm, Trần Trường Sinh, người vừa được hành một đại lễ, đang đứng đó, hoàn toàn ngơ ngác. Hắn nhìn Lâm Phong đang quỳ trước mặt mình, rồi lại nhìn những người xung quanh đang nhìn mình với ánh mắt như nhìn một con quái vật. Hắn chớp chớp mắt, đầu óc trống rỗng.
Sao tự dưng lại bái sư? Chẳng phải trước giờ hắn vẫn gọi mình là lão đại sao? Hay là hắn bị truyền thừa làm cho tẩu hỏa nhập ma rồi?
Hắn gãi gãi cái đầu rối bù của mình, không biết nên nói gì cho phải, nghĩ đoạn, hắn rồi cúi người xuống, ghé sát vào tai Lâm Phong.
"Ta đói!?"
Vị trưởng lão họ Vương, người đang cố gắng giữ bình tĩnh, nghe thấy câu này, cuối cùng cũng không nhịn được nữa, phun ra một ngụm trà vừa mới uống, ho sặc sụa.
Tuyết Nguyệt đứng ở phía xa, đưa tay lên, che kín cả khuôn mặt xinh đẹp của mình. Nàng không muốn ai nhìn thấy vẻ mặt không thể tin nổi của mình lúc này. Bờ vai mềm mại của nàng run lên bần bật. Nàng thật sự muốn hét lên rằng
"Ta không quen hai tên điên này!"
Và cuối cùng là Tiểu Hắc.
Nó đang ôm cái đĩa gỗ, ban đầu còn đang ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mắt. Nhưng khi nghe thấy câu nói này của chủ, đôi mắt đen láy của nó chớp chớp vài cái. Rồi, nó dường như không thể nhịn được nữa.
Nó buông cái đĩa linh thạch xuống, hai chi trước nhỏ xíu ôm lấy cái bụng no căng của mình, rồi ngã lăn ra đất. Cả thân hình tròn vo của nó cứ run lên bần bật, cái đuôi nhỏ quật lia lịa xuống đất, rõ ràng là đang trong một cơn co giật vì cười.
Thánh Kiếm Sơn, vào ngày hôm đó, đã hoàn toàn rơi vào sự hỗn loạn…
Bên cạnh Trần Trường Sinh đang đứng chịu đòn là Tiểu Hắc, nó đang ngồi trên một tảng đá, trước mặt là một cái đĩa gỗ nhỏ đựng đầy linh thạch. Nó ngáp một cái dài, đôi mắt đen láy lờ đờ nhìn đám đông, vẻ mặt đầy chán chường, như thể đang phải làm một công việc vô cùng tẻ nhạt. Thỉnh thoảng, nó lại dùng đuôi gạt một viên linh thạch vào đĩa, động tác vô cùng thành thạo.
Ở một góc xa, dưới một gốc cây liễu, Tuyết Nguyệt đứng đó một mình, một tay đưa lên che đi nửa khuôn mặt, chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống. Nàng không thể tin được mình lại đang ở đây, chứng kiến cảnh tượng hoang đường này.
Tên cao nhân mà Lâm Phong hết lời ca tụng, lại đang công khai kinh doanh thân thể của mình ngay giữa quảng trường Thánh Kiếm Sơn? Còn con rắn đen kỳ quái kia nữa, nó lại có thể làm công việc đếm tiền?
Thế giới này thật sự quá điên rồ.
Đúng lúc này, một sự xôn xao đột nhiên nổ ra từ cuối hàng. Đám đông đang xếp hàng đột nhiên dạt ra hai bên như làn nước rẽ sóng, tạo thành một lối đi. Mọi ánh mắt kinh ngạc, tò mò và cả một chút kính nể đều đổ dồn về phía người vừa đến.
Một bóng người áo trắng, lưng đeo trường kiếm, dáng vẻ kiên định, không nhanh không chậm, bước đi trên con đường vừa được tạo ra.
"Là... là Lâm Phong sư huynh!"
"Trời ạ! Thiên tài Kiếm Tâm Thông Minh đã xuất quan rồi!"
"Huynh ấy đến đây làm gì? Lẽ nào... huynh ấy cũng muốn thử thực lực của cái bao cát kia?"
Không khí lập tức trở nên sôi sục. Tin tức Lâm Phong từ bỏ tư cách đệ tử chân truyền vẫn chưa lan đến khu vực ngoại môn này. Trong mắt họ, y vẫn là niềm tự hào lớn nhất, là mục tiêu phấn đấu của tất cả các đệ tử. Một cuộc đối đầu giữa thiên tài công kích mạnh nhất và thiên tài phòng ngự mạnh nhất, đây chắc chắn sẽ là một trận chiến kinh thiên động địa!
Trần Trường Sinh thấy khách hàng tiềm năng đến, hai mắt lập tức sáng lên. Hắn nhìn Lâm Phong, trong đầu nhanh chóng tính toán.
"Tên này trông có vẻ mạnh lên rất nhiều. Chắc chắn ra tay sẽ rất đau. Phải tăng giá mới được!"
Lâm Phong không nói, không rằng. Y lẳng lặng bước đi, ánh mắt trong suốt như nước hồ thu, vượt qua hàng trăm ánh mắt hiếu kỳ, dừng lại ngay trước mặt Trần Trường Sinh.
Y nhìn Trần Trường Sinh, ánh mắt tỏa ra một sự thành kính và quyết tâm không thể lay chuyển. Y nhìn người thầy trên danh nghĩa của mình, người đã chỉ cho y một con đường Đại Đạo hoàn toàn mới, người mà vì y đã không tiếc thân mình đối mặt với cả Thiên Đạo.
Y hít một hơi thật sâu, dường như đã hạ một quyết tâm trọng đại nhất trong đời.
Rồi, dưới ánh mắt kinh hoàng của hàng trăm đệ tử ngoại môn, dưới cái nhìn sững sờ của các vị trưởng lão vừa mới đuổi theo đến nơi, dưới sự ngơ ngác không thể tả của Tuyết Nguyệt, và trong ánh mắt tò mò cực độ của Trần Trường Sinh, thiên tài kiếm đạo Lâm Phong, niềm tự hào của Thánh Kiếm Sơn, đã làm ra một hành động không ai có thể tưởng tượng nổi.
Y trịnh trọng chỉnh lại vạt áo trắng của mình. Rồi, hai đầu gối từ từ khuỵu xuống, vững vàng quỳ trên nền đất cứng.
Y không nói một lời, chỉ cúi người xuống, dập đầu một cái thật mạnh. Trán của y va vào mặt đất, phát ra một tiếng "cộp" trầm đục, rõ ràng.
Một lạy.
Rồi y lại ngẩng lên, rồi lại dập đầu xuống.
Hai lạy.
Và lần thứ ba.
Sau khi thực hiện xong một đại lễ tam khấu cửu bái hoàn chỉnh nhất, trang trọng nhất, y ngẩng đầu lên. Khuôn mặt tuấn tú của y toát lên một sự kiên định và thành kính vô hạn.
Y cất giọng, âm thanh không lớn, nhưng lại mang theo một sức mạnh vô hình, vang vọng khắp quảng trường, đánh thẳng vào tâm thức của tất cả mọi người có mặt.
"Sư phụ, xin nhận của đồ nhi một lạy!"
Im lặng.
Một sự im lặng chết chóc bao trùm lấy toàn bộ quảng trường.
Gió dường như ngừng thổi. Tiếng chim hót trên cây cũng im bặt. Tiếng hít thở cũng không còn nghe thấy nữa.
Hàng trăm đệ tử đang vây xem, miệng há hốc, cằm như muốn rớt xuống đất. Ngọc bài trong tay một người rơi "loảng xoảng" xuống đất mà cũng không ai hay biết.
Các vị trưởng lão, bao gồm cả Vương trưởng lão vừa mới bị sốc lúc nãy, giờ đây toàn thân cứng đờ như bị hóa đá, râu tóc bạc trắng dựng đứng lên vì kinh hãi.
Và ở trung tâm, Trần Trường Sinh, người vừa được hành một đại lễ, đang đứng đó, hoàn toàn ngơ ngác. Hắn nhìn Lâm Phong đang quỳ trước mặt mình, rồi lại nhìn những người xung quanh đang nhìn mình với ánh mắt như nhìn một con quái vật. Hắn chớp chớp mắt, đầu óc trống rỗng.
Sao tự dưng lại bái sư? Chẳng phải trước giờ hắn vẫn gọi mình là lão đại sao? Hay là hắn bị truyền thừa làm cho tẩu hỏa nhập ma rồi?
Hắn gãi gãi cái đầu rối bù của mình, không biết nên nói gì cho phải, nghĩ đoạn, hắn rồi cúi người xuống, ghé sát vào tai Lâm Phong.
"Ta đói!?"
Vị trưởng lão họ Vương, người đang cố gắng giữ bình tĩnh, nghe thấy câu này, cuối cùng cũng không nhịn được nữa, phun ra một ngụm trà vừa mới uống, ho sặc sụa.
Tuyết Nguyệt đứng ở phía xa, đưa tay lên, che kín cả khuôn mặt xinh đẹp của mình. Nàng không muốn ai nhìn thấy vẻ mặt không thể tin nổi của mình lúc này. Bờ vai mềm mại của nàng run lên bần bật. Nàng thật sự muốn hét lên rằng
"Ta không quen hai tên điên này!"
Và cuối cùng là Tiểu Hắc.
Nó đang ôm cái đĩa gỗ, ban đầu còn đang ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mắt. Nhưng khi nghe thấy câu nói này của chủ, đôi mắt đen láy của nó chớp chớp vài cái. Rồi, nó dường như không thể nhịn được nữa.
Nó buông cái đĩa linh thạch xuống, hai chi trước nhỏ xíu ôm lấy cái bụng no căng của mình, rồi ngã lăn ra đất. Cả thân hình tròn vo của nó cứ run lên bần bật, cái đuôi nhỏ quật lia lịa xuống đất, rõ ràng là đang trong một cơn co giật vì cười.
Thánh Kiếm Sơn, vào ngày hôm đó, đã hoàn toàn rơi vào sự hỗn loạn…
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận