Thiên Hạ Đệ Nhất Bao Cát
Chương 45: Thanh Tâm Thảo
Mười ngày sau cuộc trốn chạy khỏi Đan Dương Thành.
Hành trình của cả ba đã biến thành một chuỗi ngày dài lê thê và đầy gian khổ. Để tránh sự truy lùng có thể đến từ Vạn Độc Tông, Hắc Sát Giáo, và vô số thế lực khác đang thèm muốn cái danh "Nhân Hình Đan Lô", họ không dám đi vào bất kỳ thành trì lớn nào, chỉ có thể men theo những con đường mòn hẻo lánh, băng qua những khu rừng rậm không có dấu chân người.
Trần Trường Sinh thật sự đã quá mệt mỏi, hắn không thể tích cốc, ngày nào cũng phải ăn đủ ba bữa. Lương khô đã sớm hết, hắn phải tự mình đi săn bắt, vặt lông, nhóm lửa, một quá trình vô cùng vất vả và tốn thời gian. Hắn không thể thiền định thay cho giấc ngủ, mỗi đêm đều phải tìm một chỗ khô ráo để ngả lưng, nhưng giấc ngủ giữa rừng sâu luôn chập chờn, không yên giấc, vì thỉnh thoảng lại có một con côn trùng nào đó bò qua mặt, hoặc một con yêu thú cấp thấp bị mùi thịt nướng hấp dẫn mò đến.
Quan trọng nhất, cơ thể hắn lúc nào cũng trong trạng thái ê ẩm. Hậu quả của việc bị ném vào lò lửa, bị Thiên Kiếp song sinh bổ trúng, bị Kim Đan kỳ đánh cho bay tới bay lui... dù không để lại vết thương, nhưng những cơn đau âm ỉ vẫn còn đó, dai dẳng như giòi trong xương. Mỗi một bước đi, hắn đều cảm thấy như có hàng ngàn cây kim đang châm chích vào lòng bàn chân.
"Haizz..."
Đây đã là tiếng thở dài thứ một trăm lẻ tám của Trần Trường Sinh trong buổi sáng hôm nay. Hắn ngồi trên một tảng đá, gặm một củ khoai lang nướng cháy đen, vẻ mặt đầy chán chường và mệt mỏi.
Lâm Phong và Tuyết Nguyệt ngồi cách đó không xa, đã sớm quen với bộ dạng này của hắn. Họ vừa mới kết thúc một buổi thiền định, tinh thần sảng khoái, linh lực dồi dào, hoàn toàn trái ngược với kẻ đang ngồi kia.
"Lương khô của chúng ta sắp hết rồi," Tuyết Nguyệt lạnh lùng nói. "Nước uống cũng không còn nhiều. Phía trước khoảng một ngày đường có một trấn nhỏ tên là Lục Thủy Trấn, là nơi giao thương của các đoàn thương nhân đi về phía Thánh Kiếm Sơn. Chúng ta cần phải đến đó để bổ sung vật tư."
Trần Trường Sinh nghe thấy hai chữ "trấn nhỏ", đôi mắt lờ đờ của hắn lập tức sáng lên một chút.
"Đi! Đi ngay!" Hắn đứng bật dậy, tinh thần phấn chấn hẳn lên.
Lục Thủy Trấn tuy nhỏ, nhưng lại vô cùng náo nhiệt. Vì là trạm dừng chân quan trọng trên con đường thương mại, nơi đây tụ tập đủ loại người: thương nhân, lính đánh thuê, tán tu... Tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng rao hàng, tiếng xe ngựa lọc cọc, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng sống động.
Bộ ba tìm đến một tửu lầu lớn nhất trong trấn để lấp đầy cái bụng rỗng của Trần Trường Sinh trước. Tửu lầu đông nghịt người, không khí nóng hừng hực và sặc mùi rượu. Họ khó khăn lắm mới tìm được một cái bàn trống ở trong góc.
Trong khi Trần Trường Sinh đang cắm đầu vào thực đơn, thì những câu chuyện phiếm của các tu sĩ ở những bàn xung quanh đã lọt vào tai của Lâm Phong và Tuyết Nguyệt.
"Các ngươi nghe gì chưa? Dạo này giang hồ đang đồn ầm lên về một loại linh thảo kỳ diệu mới xuất hiện đấy!" một gã đàn ông to béo, mặt mày đỏ gay vì rượu, nói với giọng điệu thần bí.
"Linh thảo gì? Lại là Huyết Linh Chi ngàn năm hay Tử Dương Quả vạn năm gì đó à? Mấy thứ đó nghe nhàm rồi," một người khác chép miệng.
"Không, không!" Gã to béo lắc đầu quầy quậy. "Loại linh thảo này vô cùng đặc biệt! Nó không có tác dụng tăng tu vi, cũng không thể chữa trị ngoại thương!"
"Hả? Vô dụng vậy mà cũng gọi là kỳ diệu?"
"Ấy, các ngươi không biết rồi!" Gã to béo đắc ý nói. "Nó tên là 'Thanh Tâm Thảo', nghe nói là kỳ trân của trời đất, trăm năm mới xuất hiện một lần. Nó chỉ có một công dụng duy nhất, nhưng lại là công dụng mà bất cứ tu sĩ nào cũng phải thèm muốn đó là thanh lọc cơ thể, gột rửa thần hồn, làm cho người dùng... giảm đi mọi cảm giác đau đớn!"
"Cái gì?" Cả bàn rượu lập tức xôn xao.
Đối với tu sĩ, đặc biệt là Luyện Thể tu sĩ, việc chịu đựng đau đớn trong quá trình tu luyện là chuyện thường ngày. Nếu thật sự có một loại linh thảo có thể giảm bớt sự tra tấn này, đó tuyệt đối là một tin tức kinh thiên động địa.
"Chuyện này là thật sao?"
"Thiên chân vạn xác!" Gã to béo vỗ ngực. "Ta có một người huynh đệ là lính đánh thuê, chính đội của hắn đã phát hiện ra nó ở một thung lũng tên là Thanh Tâm Cốc, gần dãy núi của Thánh Kiếm Sơn. Hắn nói loại cỏ đó toàn thân màu xanh biếc như ngọc, tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ, chỉ cần ngửi thấy thôi đã thấy tâm thần thanh thản, mọi đau nhức đều vơi đi một nửa! Nhưng đáng tiếc, thung lũng đó có một con yêu thú Trúc Cơ hậu kỳ canh giữ, đội của hắn không thể vào sâu được, chỉ có thể đứng nhìn từ xa."
Câu chuyện này, giống như một hòn đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng, nhanh chóng trở thành chủ đề bàn tán nóng hổi nhất trong cả tửu lầu.
Lâm Phong và Tuyết Nguyệt nghe xong, không hẹn mà cùng nhíu mày.
"Thanh Tâm Cốc? Gần Thánh Kiếm Sơn?" Lâm Phong lẩm bẩm, trong mắt lộ vẻ nghi hoặc. Y là đệ tử của Thánh Kiếm Sơn, nhưng chưa bao giờ nghe nói đến một nơi như vậy. Hơn nữa, một loại linh thảo chỉ có tác dụng giảm đau, nghe thật quá mức kỳ lạ.
"Là một cái bẫy," Tuyết Nguyệt nói thẳng, giọng điệu vô cùng chắc chắn. "Tin đồn này xuất hiện quá đột ngột, lại quá chi tiết. Địa điểm lại ở gần Thánh Kiếm Sơn, rõ ràng là muốn nhắm vào ngươi, khiến ngươi lơ là cảnh giác. Đây chắc chắn là do kẻ địch của chúng ta tung ra."
Lâm Phong cũng gật đầu đồng ý. "Ta cũng nghĩ vậy. Chuyện này quá mức trùng hợp. Chúng ta tuyệt đối không thể mắc lừa."
Hai người đã nhanh chóng nhìn ra được sơ hở. Nhưng họ đã quên mất, trong đội của họ, có một người không bao giờ hành động theo lý lẽ thông thường.
Xiên thịt nướng, gà quay, vịt nướng... tất cả những món ăn ngon trong đầu Trường Sinh đều biến mất tăm.
Hắn đã phải chịu đựng sự đau đớn này bao nhiêu năm rồi? Mười mấy năm! Từ khi sinh ra, cuộc đời hắn đã gắn liền với hai chữ "đau đớn". Bị đánh, bị nung, bị cắn, bị sét đánh... Hắn đã từng mơ, dù chỉ một ngày, một giờ, một khắc thôi, được sống mà không phải cảm nhận cái cảm giác tra tấn dai dẳng này.
Và bây giờ, hy vọng đã xuất hiện. Một loại linh thảo có thể thực hiện được ước mơ lớn nhất đời hắn!
Đôi mắt vốn đang lờ đờ của Trần Trường Sinh, trong nháy mắt, đã bùng lên một ngọn lửa so với lúc hắn nhìn thấy "Nhân Hình Đan Lô" còn sáng hơn vạn lần. Hắn quay phắt sang, hai tay nắm chặt lấy vai của Lâm Phong, lắc mạnh.
"Ngươi nghe thấy không? Ngươi nghe thấy không?" hắn hét lên, giọng nói run rẩy vì kích động. "Giảm đau đó! Một loại cỏ có thể làm người ta hết đau đó!"
Lâm Phong bị lắc đến chóng mặt. "Sư... Sư phụ, ngài bình tĩnh đã! Đó rất có thể là một cái bẫy!"
"Bẫy thì sao?" Trần Trường Sinh gầm lên, hai mắt đỏ ngầu. "Dù có là Long Tàng Hổ Huyệt, ta cũng phải đi! Ta không thể chịu đựng được nữa rồi!"
Sự uất ức, sự đau khổ bị dồn nén suốt bao nhiêu năm nay dường như đã bùng nổ trong khoảnh khắc này.
"Đây là cơ duyên! Là ông trời thấy ta quá đau khổ, nên đã ban cho ta một cơ hội! Đây là cơ duyên trời ban của ta!"
Tuyết Nguyệt nhìn thấy bộ dạng gần như điên cuồng của hắn, trong lòng không khỏi chấn động. Nàng biết hắn rất sợ đau, nhưng không ngờ nỗi sợ đó lại sâu sắc đến mức này. Nàng cố gắng giữ bình tĩnh, nói:
"Ngươi tỉnh táo lại đi! Ngươi nghĩ xem, tại sao tin đồn này lại xuất hiện đúng vào lúc này? Tại sao lại ở gần Thánh Kiếm Sơn? Mọi thứ đều quá trùng hợp, rõ ràng là đang nhắm vào chúng ta!"
"Ta không quan tâm!" Trần Trường Sinh gạt tay nàng ra. "Dù chỉ có một phần vạn hy vọng, ta cũng phải thử! Hai người các ngươi không đi, ta sẽ tự đi một mình!"
Nói rồi, hắn đứng bật dậy, định bỏ đi ngay lập tức.
"Sư phụ, đừng!" Lâm Phong vội vàng giữ hắn lại. Y nhìn vẻ mặt kiên quyết đến mức cố chấp của "Sư phụ", rồi lại nhìn ánh mắt lo lắng của Tuyết Nguyệt, trong lòng vô cùng khó xử.
Y biết đây là một cái bẫy. Nhưng y cũng không thể nào bỏ mặc Sư phụ một mình đi vào chỗ chết được. Hơn nữa... trong đầu y lại bắt đầu nảy sinh một suy nghĩ quen thuộc.
Lẽ nào... đây lại là một thử thách khác của Sư phụ? Ngài ấy cố tình tỏ ra mất lý trí, chính là để xem đạo tâm của mình và Tuyết Nguyệt có đủ kiên định để đi theo ngài vào chỗ nguy hiểm hay không? Hay là, ngài ấy biết đó là bẫy, nhưng vẫn quyết tâm đi, bởi vì ngài ấy tự tin vào thực lực tuyệt đối của mình, muốn "tương kế tựu kế", dụ rắn ra khỏi hang? Bộ não của Lâm Phong lại bắt đầu hoạt động hết công suất.
Cuối cùng, sau một hồi giằng co, y cắn răng một cái, đưa ra quyết định.
"Được! Sư phụ đã quyết, đệ tử không dám không theo!" Y quay sang nhìn Tuyết Nguyệt. "Tuyết Nguyệt tiên tử, ý của cô?"
Tuyết Nguyệt nhìn hai thầy trò trước mặt, một người thì cố chấp đến điên cuồng, một người thì sùng bái đến mù quáng. Nàng chỉ cảm thấy một cơn đau đầu ập đến. Nàng còn có thể làm gì khác được sao?
Nàng thở dài một hơi, một cái thở dài chứa đựng sự bất lực vô hạn.
"Ta đi cùng."
Nhưng để đến được Thanh Tâm Cốc, họ phải đi qua một nơi không thể tránh khỏi.
Đó chính là sơn môn của một trong những kiếm đạo thánh địa lớn nhất Trung Châu Đại Lục.
Thánh Kiếm Sơn.
Hành trình của cả ba đã biến thành một chuỗi ngày dài lê thê và đầy gian khổ. Để tránh sự truy lùng có thể đến từ Vạn Độc Tông, Hắc Sát Giáo, và vô số thế lực khác đang thèm muốn cái danh "Nhân Hình Đan Lô", họ không dám đi vào bất kỳ thành trì lớn nào, chỉ có thể men theo những con đường mòn hẻo lánh, băng qua những khu rừng rậm không có dấu chân người.
Trần Trường Sinh thật sự đã quá mệt mỏi, hắn không thể tích cốc, ngày nào cũng phải ăn đủ ba bữa. Lương khô đã sớm hết, hắn phải tự mình đi săn bắt, vặt lông, nhóm lửa, một quá trình vô cùng vất vả và tốn thời gian. Hắn không thể thiền định thay cho giấc ngủ, mỗi đêm đều phải tìm một chỗ khô ráo để ngả lưng, nhưng giấc ngủ giữa rừng sâu luôn chập chờn, không yên giấc, vì thỉnh thoảng lại có một con côn trùng nào đó bò qua mặt, hoặc một con yêu thú cấp thấp bị mùi thịt nướng hấp dẫn mò đến.
Quan trọng nhất, cơ thể hắn lúc nào cũng trong trạng thái ê ẩm. Hậu quả của việc bị ném vào lò lửa, bị Thiên Kiếp song sinh bổ trúng, bị Kim Đan kỳ đánh cho bay tới bay lui... dù không để lại vết thương, nhưng những cơn đau âm ỉ vẫn còn đó, dai dẳng như giòi trong xương. Mỗi một bước đi, hắn đều cảm thấy như có hàng ngàn cây kim đang châm chích vào lòng bàn chân.
"Haizz..."
Đây đã là tiếng thở dài thứ một trăm lẻ tám của Trần Trường Sinh trong buổi sáng hôm nay. Hắn ngồi trên một tảng đá, gặm một củ khoai lang nướng cháy đen, vẻ mặt đầy chán chường và mệt mỏi.
Lâm Phong và Tuyết Nguyệt ngồi cách đó không xa, đã sớm quen với bộ dạng này của hắn. Họ vừa mới kết thúc một buổi thiền định, tinh thần sảng khoái, linh lực dồi dào, hoàn toàn trái ngược với kẻ đang ngồi kia.
"Lương khô của chúng ta sắp hết rồi," Tuyết Nguyệt lạnh lùng nói. "Nước uống cũng không còn nhiều. Phía trước khoảng một ngày đường có một trấn nhỏ tên là Lục Thủy Trấn, là nơi giao thương của các đoàn thương nhân đi về phía Thánh Kiếm Sơn. Chúng ta cần phải đến đó để bổ sung vật tư."
Trần Trường Sinh nghe thấy hai chữ "trấn nhỏ", đôi mắt lờ đờ của hắn lập tức sáng lên một chút.
"Đi! Đi ngay!" Hắn đứng bật dậy, tinh thần phấn chấn hẳn lên.
Lục Thủy Trấn tuy nhỏ, nhưng lại vô cùng náo nhiệt. Vì là trạm dừng chân quan trọng trên con đường thương mại, nơi đây tụ tập đủ loại người: thương nhân, lính đánh thuê, tán tu... Tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng rao hàng, tiếng xe ngựa lọc cọc, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng sống động.
Bộ ba tìm đến một tửu lầu lớn nhất trong trấn để lấp đầy cái bụng rỗng của Trần Trường Sinh trước. Tửu lầu đông nghịt người, không khí nóng hừng hực và sặc mùi rượu. Họ khó khăn lắm mới tìm được một cái bàn trống ở trong góc.
Trong khi Trần Trường Sinh đang cắm đầu vào thực đơn, thì những câu chuyện phiếm của các tu sĩ ở những bàn xung quanh đã lọt vào tai của Lâm Phong và Tuyết Nguyệt.
"Các ngươi nghe gì chưa? Dạo này giang hồ đang đồn ầm lên về một loại linh thảo kỳ diệu mới xuất hiện đấy!" một gã đàn ông to béo, mặt mày đỏ gay vì rượu, nói với giọng điệu thần bí.
"Linh thảo gì? Lại là Huyết Linh Chi ngàn năm hay Tử Dương Quả vạn năm gì đó à? Mấy thứ đó nghe nhàm rồi," một người khác chép miệng.
"Không, không!" Gã to béo lắc đầu quầy quậy. "Loại linh thảo này vô cùng đặc biệt! Nó không có tác dụng tăng tu vi, cũng không thể chữa trị ngoại thương!"
"Hả? Vô dụng vậy mà cũng gọi là kỳ diệu?"
"Ấy, các ngươi không biết rồi!" Gã to béo đắc ý nói. "Nó tên là 'Thanh Tâm Thảo', nghe nói là kỳ trân của trời đất, trăm năm mới xuất hiện một lần. Nó chỉ có một công dụng duy nhất, nhưng lại là công dụng mà bất cứ tu sĩ nào cũng phải thèm muốn đó là thanh lọc cơ thể, gột rửa thần hồn, làm cho người dùng... giảm đi mọi cảm giác đau đớn!"
"Cái gì?" Cả bàn rượu lập tức xôn xao.
Đối với tu sĩ, đặc biệt là Luyện Thể tu sĩ, việc chịu đựng đau đớn trong quá trình tu luyện là chuyện thường ngày. Nếu thật sự có một loại linh thảo có thể giảm bớt sự tra tấn này, đó tuyệt đối là một tin tức kinh thiên động địa.
"Chuyện này là thật sao?"
"Thiên chân vạn xác!" Gã to béo vỗ ngực. "Ta có một người huynh đệ là lính đánh thuê, chính đội của hắn đã phát hiện ra nó ở một thung lũng tên là Thanh Tâm Cốc, gần dãy núi của Thánh Kiếm Sơn. Hắn nói loại cỏ đó toàn thân màu xanh biếc như ngọc, tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ, chỉ cần ngửi thấy thôi đã thấy tâm thần thanh thản, mọi đau nhức đều vơi đi một nửa! Nhưng đáng tiếc, thung lũng đó có một con yêu thú Trúc Cơ hậu kỳ canh giữ, đội của hắn không thể vào sâu được, chỉ có thể đứng nhìn từ xa."
Câu chuyện này, giống như một hòn đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng, nhanh chóng trở thành chủ đề bàn tán nóng hổi nhất trong cả tửu lầu.
Lâm Phong và Tuyết Nguyệt nghe xong, không hẹn mà cùng nhíu mày.
"Thanh Tâm Cốc? Gần Thánh Kiếm Sơn?" Lâm Phong lẩm bẩm, trong mắt lộ vẻ nghi hoặc. Y là đệ tử của Thánh Kiếm Sơn, nhưng chưa bao giờ nghe nói đến một nơi như vậy. Hơn nữa, một loại linh thảo chỉ có tác dụng giảm đau, nghe thật quá mức kỳ lạ.
"Là một cái bẫy," Tuyết Nguyệt nói thẳng, giọng điệu vô cùng chắc chắn. "Tin đồn này xuất hiện quá đột ngột, lại quá chi tiết. Địa điểm lại ở gần Thánh Kiếm Sơn, rõ ràng là muốn nhắm vào ngươi, khiến ngươi lơ là cảnh giác. Đây chắc chắn là do kẻ địch của chúng ta tung ra."
Lâm Phong cũng gật đầu đồng ý. "Ta cũng nghĩ vậy. Chuyện này quá mức trùng hợp. Chúng ta tuyệt đối không thể mắc lừa."
Hai người đã nhanh chóng nhìn ra được sơ hở. Nhưng họ đã quên mất, trong đội của họ, có một người không bao giờ hành động theo lý lẽ thông thường.
Xiên thịt nướng, gà quay, vịt nướng... tất cả những món ăn ngon trong đầu Trường Sinh đều biến mất tăm.
Hắn đã phải chịu đựng sự đau đớn này bao nhiêu năm rồi? Mười mấy năm! Từ khi sinh ra, cuộc đời hắn đã gắn liền với hai chữ "đau đớn". Bị đánh, bị nung, bị cắn, bị sét đánh... Hắn đã từng mơ, dù chỉ một ngày, một giờ, một khắc thôi, được sống mà không phải cảm nhận cái cảm giác tra tấn dai dẳng này.
Và bây giờ, hy vọng đã xuất hiện. Một loại linh thảo có thể thực hiện được ước mơ lớn nhất đời hắn!
Đôi mắt vốn đang lờ đờ của Trần Trường Sinh, trong nháy mắt, đã bùng lên một ngọn lửa so với lúc hắn nhìn thấy "Nhân Hình Đan Lô" còn sáng hơn vạn lần. Hắn quay phắt sang, hai tay nắm chặt lấy vai của Lâm Phong, lắc mạnh.
"Ngươi nghe thấy không? Ngươi nghe thấy không?" hắn hét lên, giọng nói run rẩy vì kích động. "Giảm đau đó! Một loại cỏ có thể làm người ta hết đau đó!"
Lâm Phong bị lắc đến chóng mặt. "Sư... Sư phụ, ngài bình tĩnh đã! Đó rất có thể là một cái bẫy!"
"Bẫy thì sao?" Trần Trường Sinh gầm lên, hai mắt đỏ ngầu. "Dù có là Long Tàng Hổ Huyệt, ta cũng phải đi! Ta không thể chịu đựng được nữa rồi!"
Sự uất ức, sự đau khổ bị dồn nén suốt bao nhiêu năm nay dường như đã bùng nổ trong khoảnh khắc này.
"Đây là cơ duyên! Là ông trời thấy ta quá đau khổ, nên đã ban cho ta một cơ hội! Đây là cơ duyên trời ban của ta!"
Tuyết Nguyệt nhìn thấy bộ dạng gần như điên cuồng của hắn, trong lòng không khỏi chấn động. Nàng biết hắn rất sợ đau, nhưng không ngờ nỗi sợ đó lại sâu sắc đến mức này. Nàng cố gắng giữ bình tĩnh, nói:
"Ngươi tỉnh táo lại đi! Ngươi nghĩ xem, tại sao tin đồn này lại xuất hiện đúng vào lúc này? Tại sao lại ở gần Thánh Kiếm Sơn? Mọi thứ đều quá trùng hợp, rõ ràng là đang nhắm vào chúng ta!"
"Ta không quan tâm!" Trần Trường Sinh gạt tay nàng ra. "Dù chỉ có một phần vạn hy vọng, ta cũng phải thử! Hai người các ngươi không đi, ta sẽ tự đi một mình!"
Nói rồi, hắn đứng bật dậy, định bỏ đi ngay lập tức.
"Sư phụ, đừng!" Lâm Phong vội vàng giữ hắn lại. Y nhìn vẻ mặt kiên quyết đến mức cố chấp của "Sư phụ", rồi lại nhìn ánh mắt lo lắng của Tuyết Nguyệt, trong lòng vô cùng khó xử.
Y biết đây là một cái bẫy. Nhưng y cũng không thể nào bỏ mặc Sư phụ một mình đi vào chỗ chết được. Hơn nữa... trong đầu y lại bắt đầu nảy sinh một suy nghĩ quen thuộc.
Lẽ nào... đây lại là một thử thách khác của Sư phụ? Ngài ấy cố tình tỏ ra mất lý trí, chính là để xem đạo tâm của mình và Tuyết Nguyệt có đủ kiên định để đi theo ngài vào chỗ nguy hiểm hay không? Hay là, ngài ấy biết đó là bẫy, nhưng vẫn quyết tâm đi, bởi vì ngài ấy tự tin vào thực lực tuyệt đối của mình, muốn "tương kế tựu kế", dụ rắn ra khỏi hang? Bộ não của Lâm Phong lại bắt đầu hoạt động hết công suất.
Cuối cùng, sau một hồi giằng co, y cắn răng một cái, đưa ra quyết định.
"Được! Sư phụ đã quyết, đệ tử không dám không theo!" Y quay sang nhìn Tuyết Nguyệt. "Tuyết Nguyệt tiên tử, ý của cô?"
Tuyết Nguyệt nhìn hai thầy trò trước mặt, một người thì cố chấp đến điên cuồng, một người thì sùng bái đến mù quáng. Nàng chỉ cảm thấy một cơn đau đầu ập đến. Nàng còn có thể làm gì khác được sao?
Nàng thở dài một hơi, một cái thở dài chứa đựng sự bất lực vô hạn.
"Ta đi cùng."
Nhưng để đến được Thanh Tâm Cốc, họ phải đi qua một nơi không thể tránh khỏi.
Đó chính là sơn môn của một trong những kiếm đạo thánh địa lớn nhất Trung Châu Đại Lục.
Thánh Kiếm Sơn.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận