Thật Sự Có Thể Theo Đuổi Được Sao?
Chương 3: Tin đồn
Nhiễm Chiếu Miên xuất thần một lát, cho đến khi điện thoại rung lên một tiếng, cậu mới từ từ thu hồi ánh mắt.
Là dì út vừa gửi một tin nhắn đến.
[Dì út: Bảo bối, nếu có việc gì thì cứ tìm Quan Ngật nhé, để nó lo liệu cho con.]
Nhiễm Chiếu Miên trả lời: "Con biết rồi ạ."
Quan Ngật trong lời dì út là con trai của dì ấy, cũng chính là em họ của Nhiễm Chiếu Miên, lớn lên cùng nhau từ nhỏ. Đối phương cũng là sinh viên Đại học S, học khoa Toán.
Mặc dù Quan Ngật nhỏ hơn Nhiễm Chiếu Miên mấy tháng, nhưng đầu óc đối phương từ nhỏ đã rất giỏi, từng nhảy lớp. Đến nỗi hiện tại Nhiễm Chiếu Miên 18 tuổi mới vừa vào đại học, thì Quan Ngật đã là sinh viên năm hai.
Nếu không phải trước đây dì út lo lắng đối phương trưởng thành sớm quá mức sẽ gặp vấn đề, e rằng cậu ta còn nhảy nhiều lớp hơn nữa.
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến. WeChat lập tức bật lên tin nhắn mới của Quan Ngật.
[Quan Ngật: Có chuyện gì không?]
Vừa nhìn đã biết là vừa rồi dì út đã tìm cậu ta. Dưới sự ân cần dạy bảo của dì, cậu ta miễn cưỡng gửi cho cậu một tin nhắn lấy lệ.
[Zzzz: Có chuyện! Bạn cùng phòng của anh đẹp trai quá, anh muốn theo đuổi hắn!]
[Zzzz: Cho em 3 phút, đưa tất cả tư liệu của hắn cho anh.]
[Quan Ngật: ?]
[Quan Ngật: 3 phút, em đi treo biển giúp anh.] (ý nói rao bán thông tin)
Nhiễm Chiếu Miên bật cười, đang chuẩn bị gõ chữ thì tin nhắn bên kia đã gửi đến:
[Quan Ngật: Họ tên, chuyên ngành, lớp.]
[Zzzz: Làm gì? Em thật sự muốn giúp anh hả?]
Nhiễm Chiếu Miên vốn dĩ chỉ thuận miệng nói đùa.
[Quan Ngật: em giúp đỡ cái vị đáng thương kia.]
Nhiễm Chiếu Miên: "......"
Cậu cuối cùng vẫn thành thật gửi đi.
[Zzzz: Kỳ Nghiên Hành, chuyên ngành Kỹ thuật Điện tử Truyền thông, lớp thì không biết.]
Nhiễm Chiếu Miên đang chờ tin nhắn, ai ngờ đối phương lập tức gọi điện đến.
Vừa bắt máy, cậu còn chưa kịp nói gì thì giọng nói trong trẻo của nam sinh bên kia đã vang lên:
"Nhiễm Chiếu Miên, lắc lắc đầu đi, nghe xem có tiếng nước không."
Nhiễm Chiếu Miên: "...... anh muốn mách dì út!"
Tính cách Quan Ngật vốn dĩ đã lạnh nhạt, ngay cả giọng nói cũng mang chút xa cách.
"Làm bạn cùng phòng mà đến thông tin liên hệ còn chưa xin được sao? Đồ ngốc nghếch mau từ bỏ đi, đừng lãng phí thời gian."
Nhiễm Chiếu Miên "Ha" một tiếng, từ từ mở miệng: "em sai rồi, anh~xin~được~rồi~mà~"
Quan Ngật cười lạnh một tiếng: "WeChat công việc? Anh gửi một tin nhắn xem hắn có thèm để ý đến anh không."
Nhiễm Chiếu Miên: "..." Cậu nghĩ nghĩ cảnh tượng vừa rồi, vớt vát nói: "anh cảm thấy hắn sẽ để ý anh, thái độ của hắn đối với anh hình như... cũng tạm ổn?"
Nói rồi, giọng cậu đã mang theo vài phần chần chừ.
Bởi vì cái cảm giác vi diệu này không có chỗ nào để bám víu. "Cảm giác" vốn dĩ khó nói rõ, nói nhiều ngược lại có vẻ hơi tự mình đa tình.
Không nằm ngoài dự đoán của cậu, Quan Ngật mở miệng: "Ảo giác, một trong ba ảo giác lớn của cuộc đời—'Hắn hình như đối với tôi khác lạ'."
Nhiễm Chiếu Miên: "..." Cậu đánh trống lảng: "Các người quen nhau à?"
Lời nói của Quan Ngật vừa rồi, không chỉ là nghe nói về nhân vật Kỳ Nghiên Hành, mà hẳn là đã từng có thời gian ở chung, nên mới hiểu rõ tính nết đối phương một phần.
Quan Ngật cũng không vòng vo: "Ừm."
"Có một vài tiếp xúc, nhưng không thân. Hắn là trưởng hiệp hội Thể thao ngoài trời lần trước."
Còn Quan Ngật là trưởng hiệp hội lần này.
"Ngoài việc giao lưu về chủ đề hoạt động trong nhóm, chưa từng nói chuyện riêng."
Nhiễm Chiếu Miên "ò" một tiếng thật dài đầy suy tư.
Quan Ngật có một dự cảm không lành: "Nếu anh muốn tham gia câu lạc bộ, khi phỏng vấn em sẽ đánh trượt anh."
Nhiễm Chiếu Miên là một "tiểu phiền phức" siêu cấp vô địch, cậu ta không muốn tự chuốc việc vào thân.
Nhiễm Chiếu Miên thì thầm: "...em thật sự rất đáng ghét."
Cậu đang chuẩn bị tiếp tục mở miệng thì nghe thấy tiếng mở cửa.
"Có thời gian anh lại nói tỉ mỉ với em."
Nói xong, không đợi đối phương trả lời, cậu liền cúp điện thoại.
Sự thật chứng minh, lời Kỳ Nghiên Hành nói rằng hắn không thường ở lại ký túc xá là sự thật.
Vì vậy, dẫn đến việc đã 10 ngày từ khi khai giảng đến giờ, Nhiễm Chiếu Miên vẫn không gặp lại đối phương.
Dù ấn tượng Kỳ Nghiên Hành để lại cho Nhiễm Chiếu Miên có sâu đậm đến mấy, nhưng rốt cuộc cũng chỉ gặp mặt một lần, chưa từng ở chung, không biết tính cách.
Cứ như một bức tranh cổ điển lưu truyền, kinh diễm, nhưng cũng chỉ là một mặt phẳng.
Cảm xúc mãnh liệt kích động trong lần gặp mặt đầu tiên cũng dần dần tiêu tan theo thời gian.
Trong đầu Nhiễm Chiếu Miên mỗi ngày đều bị những con người và sự vật mới mẻ hơn chiếm giữ.
Hơn nữa, sau khi bị huấn luyện quân sự hành hạ một phen, cậu hoàn toàn không còn tinh lực dư thừa để nghĩ đến chuyện khác.
Cho đến khi cậu bước ra từ phòng tắm, nhìn thấy thanh niên đang ngồi trên ghế trò chuyện với Chu Húc Đông, cả người cậu sững sờ.
Kỳ Nghiên Hành nghe thấy tiếng động, theo bản năng quay đầu nhìn lại.
Nam sinh vừa rửa mặt xong, mặc bộ đồ ngủ cotton màu nhạt rộng thùng thình, thân hình mảnh khảnh.
Có lẽ là do đã ở trong môi trường cực nóng trong thời gian dài, trên người cậu mang theo hơi nước rất nặng, làn da lộ ra đều phớt hồng nhạt, nhưng đôi mắt lại trong veo.
Tóc vẫn ướt sũng, đều được vuốt ra sau đầu, khuôn mặt không hề che đậy mà bại lộ dưới ánh đèn.
Đó là một khuôn mặt mà dù đèn trần có chiếu thẳng, ánh sáng có sáng đến mấy, cũng không làm tổn hại một nửa phần vẻ đẹp nào, vẫn xinh đẹp, tinh xảo như vậy.
Mấy ngày gần đây đều là thời tiết nóng nực, nhưng đối phương dường như không hề bị đen đi chút nào vì huấn luyện quân sự.
Không tìm thấy chút dấu vết nào của sự tàn phá, vẫn như ngày đầu tiên gặp mặt, trong trẻo và tươi tắn.
Kỳ Nghiên Hành bị giọng Nhiễm Chiếu Miên kéo suy nghĩ trở lại: "Anh khỏe không ạ, sao hôm nay lại về?"
Giọng nói trước sau như một luyến láy nhẹ nhàng.
Kỳ Nghiên Hành còn chưa trả lời, liền nghe thấy đối phương nhỏ giọng tiếp tục nói: "Xem ra ngày mai sẽ mưa."
Dự báo thời tiết ngày mai là trời nắng, tương lai một tuần đều vậy.
Trời mưa tự nhiên là không thể.
Kỳ Nghiên Hành nghĩ nghĩ những lời này: "Ý là mặt trời mọc từ hướng Tây ư?" Hắn thuận miệng nói: "Không hoan nghênh sao?"
Tay Nhiễm Chiếu Miên cầm khăn bông khựng lại, ánh mắt dừng trên khuôn mặt đối phương.
Vì dư âm của cuộc trò chuyện với Chu Húc Đông vừa rồi, khóe môi Kỳ Nghiên Hành vẫn còn vương vài phần ý cười, trong vẻ thanh nhã lại mang theo vài phần ý phong lưu không kiềm chế được.
Nhiễm Chiếu Miên lau đi bọt nước trên mặt, mang theo ý cười nói: "Đương nhiên là ý chào mừng anh quay lại rồi. Còn so sánh thành điềm lành nữa chứ, trời mưa chính là điềm lành! Chúng em huấn luyện quân sự cầu mưa đều cầu đến đi.ên rồi."
Thanh niên nói xong liền trở về bàn mình ngồi xuống, như thể chỉ là thuận miệng nói đùa.
Lại là những lời nịnh bợ, không thể nghĩ sâu xa.
Kỳ Nghiên Hành cười đứng dậy.
Chu Húc Đông hỏi: "Đi nhanh vậy sao?"
"Ừm, tôi có hẹn gặp giáo sư Lý, sắp đến giờ rồi."
"Tối nay có về ở không?"
"Không chắc, tùy tình hình."
Nhiễm Chiếu Miên có chút mất tập trung mà xoa tóc.
Đúng là đến cũng vội vàng, đi cũng vội vàng.
Nhìn thấy khuôn mặt đối phương, một vài ký ức từ sâu trong đại não bị gợi lên.
Cậu có phải đã nói muốn theo đuổi người ta không nhỉ?
"..."
Mặc dù trước đó đã quên, nhưng nhìn thấy khuôn mặt đối phương, cậu có chút ngứa ngáy chân tay.
Cứ như nhìn một người qua tấm kính cửa sổ trong ngày mưa.
Trận mưa này đã rơi suốt 10 ngày, nước mưa đọng đầy trên tấm kính, hơi nước tràn ngập, cho đến cuối cùng hoàn toàn không nhìn rõ.
Nhưng cố tình có người mang đến một lực va chạm giống như một bàn tay đột ngột lau qua mặt kính đó, khiến hình ảnh kia tươi sáng rực rỡ trở lại.
Vì thế Nhiễm Chiếu Miên nhìn thấy càng rõ ràng.
— Chỉ là một lần gặp mặt vội vàng như vậy.
Đang lúc thất thần, một cánh tay cách một khoảng thò ra từ bên cạnh cậu.
Bàn tay khớp xương rõ ràng lướt qua trước mắt, trên xương cổ tay nhô ra lắc lư một sợi chỉ đỏ.
Những gân xanh mang cảm giác mạnh mẽ kéo dài trên làn da trắng lạnh, từ mu bàn tay đến cánh tay.
Ngón tay người đến buông lỏng, một tiếng kêu rất nhẹ, một con ốc vít được đặt trên mặt bàn.
Chưa kịp nhìn rõ mặt ngọc lục bảo đính trên sợi chỉ đỏ trông như thế nào, đối phương đã rút tay về.
"?"
Nhiễm Chiếu Miên ngẩng đầu, liền nhìn thấy đường cằm của thanh niên, vừa lúc bắt gặp đối phương rũ mắt nhìn về phía cậu.
Khung xương bên ngoài đều cực kỳ chuẩn, tỷ lệ gương mặt thật đẹp.
Nhiễm Chiếu Miên chậm rãi chớp mắt một cái, Kỳ Nghiên Hành đã mở miệng: "Vừa nãy mép giường em bị rơi một con ốc vít, hình như là ở thanh chắn, em chú ý một chút."
Nhiễm Chiếu Miên dịch ánh mắt đi: "Em sẽ liên hệ thợ sửa vào ngày mai."
Mấy ngày gần đây ngủ, cậu thật sự cảm giác thanh chắn mép giường có chút lỏng lẻo, lung lay.
Nói xong, đối phương đi đến ban công rửa tay.
Ánh mắt Nhiễm Chiếu Miên dõi theo bóng lưng hắn, cho đến khi đối phương rời khỏi phòng ký túc xá mới có chút thất thần mà thu hồi ánh mắt.
Vẫn là sau khi làm khô tóc, bên cạnh đột nhiên thò qua một người, cậu mới lấy lại tinh thần.
Nhiễm Chiếu Miên vừa nhìn, là bạn cùng phòng Triệu Trạch kéo ghế đến bên cạnh cậu.
Đối phương đã dọa cậu một cú, vừa quay đầu đã thấy một hàm răng trắng bóc bay qua thì cũng khá kinh khủng.
"Cậu sao lại đen như vậy?"
Rõ ràng mới khai giảng đối phương vẫn là một làn da màu lúa mạch, một thanh niên khỏe mạnh rộng rãi, giờ đây đến cả ngũ quan cũng có chút nhìn không rõ.
Triệu Trạch oán trách nhìn cậu một cái. Cậu ta ban đầu ngại kem chống nắng phiền phức, cứ ra mồ hôi là dính nhớp, nên lười không bôi.
Bây giờ đã nhận rõ hiện thực, cả người hoàn toàn ngoan ngoãn.
"Cậu còn kem chống nắng không? Bán cho tôi một tuýp."
Nhiễm Chiếu Miên nhét một tuýp kem chống nắng vào tay cậu ta: "Cậu cứ cầm dùng đi."
Dì út đã chuẩn bị cho cậu rất nhiều, nhưng cậu thực ra rất ít bôi, luôn quên.
"Cảm ơn."
Hai người họ không chỉ ở chung một phòng ký túc xá mà còn học chung một lớp.
Đều là những người trẻ tuổi thích đùa giỡn nên rất dễ dàng thân thiết với nhau.
Giải quyết xong chuyện chính, Triệu Trạch hạ giọng tùy ý trò chuyện với cậu: "Hôm nay là lần đầu tiên tôi thấy anh Nghiên Hành. Anh ấy sao lại lớn lên... lớn lên..."
Nhiễm Chiếu Miên nghiêng vai một chút, khiến cánh tay đang định đặt lên vai cậu của Triệu Trạch bị hụt, hỏi ngược lại:
"Cậu không tò mò lên diễn đàn trường tìm thử sao? Trong đó có cả đống ảnh của anh ấy đấy."
Triệu Trạch phản bác: "Diễn đàn đó còn cả đống ảnh của cậu nữa kìa!"
Chủ yếu là cậu ta mỗi ngày đối mặt với Nhiễm Chiếu Miên, ngưỡng thẩm mỹ bị kéo lên quá cao, nên không coi lời người khác nói là gì.
Hơn nữa, cậu ta tìm ảnh của một người đàn ông làm gì chứ?
Triệu Trạch: "Hôm nay vừa nhìn, quả nhiên danh bất hư truyền." Thần thái của Triệu Trạch khoa trương, thiếu điều múa tay múa chân: "Cậu có phải vẫn chưa biết không?"
Nhiễm Chiếu Miên nhìn cậu ta một cái, lắc đầu.
Cậu thật sự không cố ý dò hỏi. Phần lớn khi muốn tìm hiểu một người, cậu tin tưởng hơn vào việc tự mình tiếp xúc.
Triệu Trạch đã mở miệng.
"Phòng ký túc xá của chúng ta ban đầu là phòng ba người. Cái vị chuyển đi kia nghe nói trước đây theo đuổi anh Nghiên Hành quá điên cuồng, thậm chí còn trộm bàn chải đánh răng và đồ lót của anh ấy, lục thùng rác của anh ấy. Nhưng anh ấy chưa bao giờ đáp lại, trực tiếp dọn ra ngoài."
"Người đó còn từng theo dõi, cuối cùng điên đến quá mức, nhà trường phải can thiệp, trực tiếp cho tạm nghỉ học về nhà."
Nhiễm Chiếu Miên: "......!"
"Trong trường có rất nhiều người theo đuổi anh ấy, nhưng anh ấy chưa từng đồng ý một ai, tất cả đều bị từ chối thẳng thừng, cực kỳ khó tán!"
Nhiễm Chiếu Miên có chút không hiểu: "Không phải đều từ chối sao? Vậy tin đồn phong lưu của anh ấy từ đâu ra?"
Giọng Triệu Trạch hạ thấp hơn một chút: "Không phải còn có người ngoài trường sao? Vòng bạn bè của anh ấy không giống người thường lắm. Nghe nói những người yêu cũ có người mẫu, nghệ sĩ, thậm chí cả minh tinh nữa."
"Cũng đúng..." Triệu Trạch lẩm bẩm nói: "Đều từng lên trang bìa tạp chí thời trang nổi tiếng, khả năng yêu đương với sinh viên bình thường thật sự rất nhỏ."
"Tôi không nói bừa đâu nha, nghe nói là có những người cùng hội với anh ấy trong trường, họ nói chuyện phiếm thì tiết lộ ra."
Nói đến đây, Triệu Trạch không khỏi cảm thán: "Tôi nằm mơ cũng không dám tưởng tượng, cứ tưởng là những người chỉ có thể thấy trên mạng, không thực tế chút nào, vậy mà lại xuất hiện bên cạnh tôi."
Nói xong, cậu ta nhìn về phía Nhiễm Chiếu Miên bên cạnh, thấy đối phương chỉ yên lặng rũ mắt, liền hỏi:
"Nghĩ gì vậy, cậu không ngạc nhiên sao?"
Nhiễm Chiếu Miên cười một cái. Cậu chỉ cảm thấy, những chuyện bát quái này nghe qua là được, những tin đồn thường truyền miệng sẽ biến chất, hơn nữa còn bị thổi phồng lên.
Vì vậy Nhiễm Chiếu Miên không phát biểu ý kiến về chuyện này.
"Ngạc nhiên gì chứ?"
"Thì cảm giác rất ngầu ấy chứ, tôi suýt nữa đã lao đến ôm đùi tự xưng là 'lão nô' rồi!"
Nói rồi, cậu ta nhìn về phía Nhiễm Chiếu Miên bên cạnh, càng nhìn càng cảm thấy không phải khí chất của gia đình bình thường nuôi dưỡng ra được.
"Nói này, cậu cũng là người Bắc Thành..." cậu ta giả vờ sợ sệt ba hoa nói: "Tiểu nhân thất kính rồi, gặp qua trường hợp lớn nên người nhà giàu có tự nhiên sẽ không thấy lạ!"
Nhiễm Chiếu Miên bị cậu ta chọc cười: "Thế nào là 'trường hợp lớn'? Sinh nhật mời ca sĩ Grammy đến hát riêng, muốn xem phim thì mời diễn viên đạt giải Oscar về nhà diễn trực tiếp, bao trọn Disney tổ chức party, sở hữu máy bay riêng và đội du thuyền siêu sang?"
Cậu nói chuyện với tốc độ rất nhanh, ngược lại trông có vài phần nghiêm túc. Triệu Trạch lập tức sững sờ, giọng nói cũng lắp bắp.
"Cậu, cậu nói thật à?"
"Sao? Cậu chưa từng mơ sao?" Nhiễm Chiếu Miên nghiêng đầu một chút, vô tội nói: "Vậy thì ngủ nhiều vào đi."
"Beethoven còn có thể phổ nhạc cho cậu, Shakespeare viết thơ ca ngợi cậu, cái trường hợp này có đủ lớn không?"
Vừa nói, cậu lại tự mình nói đùa.
Cậu trời sinh một vẻ chân thành, gần như mỗi người đều sẽ không tự chủ mà chuyên chú lắng nghe cậu đang nói gì.
Nhưng khi đối phương cười tươi, Triệu Trạch mới phát hiện, Nhiễm Chiếu Miên có một chiếc răng khểnh không rõ ràng lắm.
Chỉ thỉnh thoảng thoáng qua bên môi, người bình thường rất khó nhận ra.
Rõ ràng vẫn là đôi mắt cong cong, ngọn đèn trên đầu dịu dàng bao phủ quanh cậu, nhưng bỗng nhiên trông có vẻ nghịch ngợm hơn.
"Ôi, tôi nói bừa thôi mà, cậu tin thật sao?"
"Nhiễm Chiếu Miên!!" Triệu Trạch lập tức lao đến.
Nhiễm Chiếu Miên cười né tránh tay cậu ta, đột nhiên "Rầm" một tiếng vang lớn. Hai người đều kinh hãi, vội vàng thu tay lại nhìn về phía phòng tắm.
Chu Húc Đông ướt sũng từ trong phòng tắm chạy ra, như vừa rửa mặt dở dang vội vàng mặc quần áo vào.
Trong miệng anh ta lẩm bẩm chửi rủa: "Mẹ kiếp! Đèn phòng tắm nổ tung!"
Nhiễm Chiếu Miên nhìn anh ta từ trên xuống dưới: "Anh không bị thương chứ?"
Chu Húc Đông xua xua tay: "Không sao, anh đi liên hệ thợ sửa chữa đây."
Nhìn thấy người cầm điện thoại rời đi, Nhiễm Chiếu Miên thu hồi ánh mắt, cầm chổi đi vào phòng tắm dọn dẹp mảnh kính vỡ.
Cậu vừa làm vừa thuận miệng nói: "Cậu vừa nói đàn anh như một truyền kỳ vậy, nhưng anh ấy hình như cũng vội vàng chạy đi căn tin ăn rồi đến thư viện."
Triệu Trạch sững sờ, không biết vì sao, trong lòng đột nhiên trở nên bình thản.
Từ một vùng quê nhỏ đến một thành phố lớn, cái cảm giác như có sự chênh lệch quá lớn với mọi người, sự lo lắng và khó xử không hợp với cảnh vật xung quanh bỗng nhiên được xoa dịu.
Cậu ta tung tăng đi đến cùng Nhiễm Chiếu Miên dọn dẹp phòng tắm, giọng điệu nhẹ nhàng nói: "Là vậy đó."
Nhiễm Chiếu Miên cười một cái, vừa lúc Chu Húc Đông đi đến, giải thích: "Thợ nói chiều mai mới đến, tối nay các em phải mò mẫm vào phòng tắm, cẩn thận đừng va chạm."
Hai người đồng ý.
Thấy phòng tắm đã được dọn dẹp sạch sẽ, Chu Húc Đông cảm động, giả vờ lau nước mắt: "Ngủ ngon Miên Miên, A Trạch tốt bụng, anh không uổng công thương hai đứa."
Triệu Trạch "A" một tiếng: "Buồn nôn."
Cậu ta càng làm vậy, Chu Húc Đông càng phải lao đến ôm cậu ta.
Nhiễm Chiếu Miên không tham gia vào "cuộc chiến" của họ, trở về chỗ ngồi của mình.
Thời gian nghỉ ngơi luôn trôi qua thật nhanh, buổi tối ai cũng muốn chơi điện thoại, như thể không nỡ ngủ, sợ ngủ sớm sẽ lãng phí thời gian chơi.
Nhưng ngày mai rốt cuộc vẫn phải huấn luyện quân sự, sau khi thời gian chuyển sang 0 giờ, Nhiễm Chiếu Miên liền đặt điện thoại xuống.
Cậu ngủ rất ngon, chỉ là có yêu cầu về ánh sáng, nên cố ý lắp thêm màn che giường chắn sáng.
Sau khi kéo màn lại, bên trong một màu đen kịt, bị tách biệt thành một không gian nhỏ độc lập vuông vắn, mang lại cảm giác an toàn rất lớn.
Nhiễm Chiếu Miên rất nhanh chìm vào giấc ngủ sâu, chỉ là không biết có phải trước khi ngủ uống nhiều nước hay không, hơn 1 giờ sáng bị khát tỉnh.
Vì thế, cậu mơ mơ màng màng bò xuống giường, như một hồn ma lướt đến cửa phòng tắm.
Vừa đặt tay xuống tay nắm chuẩn bị đẩy cửa, cánh cửa đột nhiên bị người bên trong kéo ra.
Nhiễm Chiếu Miên không kịp phòng bị, đâm sầm vào một vòng tay ấm áp.
Nhiễm Chiếu Miên sững sờ một chút. Rõ ràng đó phải là một mùi hương xa lạ, nhưng như đã từng được lưu giữ ở một nơi nào đó trong ký ức.
Đối phương hẳn là vừa rửa mặt xong, trên người mang theo mùi hương thoang thoảng, sạch sẽ lặng lẽ bao bọc lấy cậu.
Đã sống chung với Triệu Trạch và Chu Húc Đông gần 10 ngày, Nhiễm Chiếu Miên biết, đây không phải mùi hương của họ.
Trong căn phòng ký túc xá này, cũng chỉ còn lại một người cuối cùng.
Lớp mây dày nặng bị gió đêm thổi tan, ánh trăng chiếu rọi vào, khu ban công đen kịt và phòng tắm giao nhau được bao phủ bởi một tầng ánh sáng nhạt.
Nhiễm Chiếu Miên có thể nhìn rõ ngũ quan của người trước mặt.
Là Kỳ Nghiên Hành.