Thật Sự Có Thể Theo Đuổi Được Sao?
Chương 17
Nhiễm Chiếu Miên hít một hơi thật sâu, ngồi xuống đối diện Kỳ Nghiên Hành.
Kỳ Nghiên Hành mở lời: "Ăn nhanh đi, không biết nước chấm này có hợp khẩu vị em không, thử xem."
Nhiễm Chiếu Miên "Ừm" một tiếng, rồi đột nhiên nói: "em đã hất bát nước chấm lên đầu cậu ta, nhưng… nhưng em cũng giúp cậu ta gội đầu sạch sẽ rồi." Cậu cảm thấy dù không nói, nhìn vẻ mặt Kỳ Nghiên Hành chắc hẳn cũng biết chuyện gì đã xảy ra. Nhiễm Chiếu Miên rầu rĩ gục đầu, tự nhủ rằng gặp mặt sẽ quan trọng hơn để tăng hoặc thay đổi ấn tượng. Nhưng có vẻ mọi thứ phản tác dụng, hôm nay thà không gặp còn hơn.
Nghe Nhiễm Chiếu Miên kể, Kỳ Nghiên Hành không nhịn được bật cười. Thấy vẻ mặt cậu, hắn hỏi: "Thế sao vẫn không vui? Vì cậu ta không cảm ơn em sao?"
Nhiễm Chiếu Miên nhếch môi, đột nhiên rất muốn thử. "Nếu em đi ăn với Quan Ngật mà gặp chuyện như vậy thì giải quyết thế nào cho tốt?" Nhiễm Chiếu Miên nghĩ kỹ hơn: "Ví dụ, ngay tại chỗ tranh chấp thì có để lại ấn tượng rất xấu không?"
Kỳ Nghiên Hành rút một tờ khăn giấy lau tay, nhìn Nhiễm Chiếu Miên một lúc. "Vô phương cứu chữa."
Nhiễm Chiếu Miên ngây người: "Vô phương cứu chữa?"
Kỳ Nghiên Hành tự nhiên gật đầu: "Đúng vậy, vô phương cứu chữa."
"Muốn hoàn toàn giữ thể diện, phần lớn sẽ phải ch/ết vì sĩ diện, tự mình chịu đựng sự khinh bỉ. Nhưng một khi giải quyết ngay tại đó, cho dù em có đi khỏi, người ta cũng sẽ nhận ra..." Nói đến đây, hắn dừng lại một chút rồi tiếp tục: "em cũng không hoàn toàn ngây thơ và thuận theo."
Tay Nhiễm Chiếu Miên run lên, miếng thịt trên đũa không gắp được, rơi ngay vào bát.
Thấy biểu cảm của cậu, Kỳ Nghiên Hành lập tức cười, mang theo vài phần thấu hiểu: "Nhưng cũng có thể đổi cách hình dung, em là người có cá tính và sắc sảo." Hắn lại hỏi ngược lại: "Sao em lại hỏi anh câu này?"
Nhiễm Chiếu Miên há miệng, chưa kịp trả lời thì Kỳ Nghiên Hành đã tự mình đưa ra câu trả lời: "Vì em lo lắng phá hỏng hình tượng của mình trong lòng đối phương." Hắn nói tiếp: "Vậy em làm sao xác định hình tượng trước đây của em chính là thứ cậu ta muốn?"
Nhiễm Chiếu Miên bị hỏi đến nghẹn lời.
Kỳ Nghiên Hành thong thả nói: "Cho nên không có đáp án và hành vi chuẩn mực nào cả."
"Ý của anh khi nói 'vô phương cứu chữa' không phải là đường nào cũng là ngõ cụt."
"Mà là phải xem người, sự khác biệt giữa các cá thể quá lớn, cách hành xử của mỗi người không giống nhau, một cử chỉ có thể có hàng ngàn cách hiểu và quan điểm khác nhau."
"em trả đũa ngay lập tức, có người cảm thấy có thù tất báo, cũng sẽ có người thấy quả quyết, thẳng thắn."
"Chỉ cần không phải là cách làm cực đoan, đều không có gì đáng kể." Giọng Kỳ Nghiên Hành tự nhiên, "Ít nhất khi em nói muốn lấy nước chấm, anh đã thở phào nhẹ nhõm."
Nhiễm Chiếu Miên bị hắn chọc cười: "Ok, em hiểu rồi."
"Hiểu cái gì?" Kỳ Nghiên Hành thẳng thừng hỏi: "Khi gặp tình huống bất ngờ, tại sao chỉ tìm vấn đề từ bản thân mình?"
"Các em đang ở cùng một tình huống, và thể hiện không chỉ là cách em xử lý vấn đề, mà còn là của câu ta."
"Nếu em và Quan Ngật đi ăn mà thực sự gặp chuyện này, em cũng có thể đưa ra đánh giá. Em hy vọng cậu ta thể hiện thái độ như thế nào?"
"Đối phương im lặng, em có cảm thấy hèn nhát, lạnh nhạt không? Đối phương nói chuyện giúp em, em có thể cảm thấy muốn tự mình xử lý, không muốn đối phương nhúng tay không?"
"Nếu không phù hợp với kỳ vọng của em, tình cảm của em đương nhiên cũng có thể thay đổi, tăng lên hoặc nhạt đi..."
"Cảm ơn." Nhiễm Chiếu Miên đột nhiên nói.
Kỳ Nghiên Hành dừng lại, nhìn Nhiễm Chiếu Miên. Lúc này cậu dường như mới thực sự bình tĩnh lại, ánh mắt mang theo vài phần ý cười, đôi mắt trong trẻo và sáng ngời.
"em vừa cảm thấy mọi kỳ vọng đều được thỏa mãn."
Bất kể là đối phương dù không biết đầu đuôi câu chuyện, nhưng vẫn vô điều kiện đứng về phía cậu để Triệu Vũ rời đi.
Hay việc cậu vừa nói muốn lấy nước chấm, Kỳ Nghiên Hành đã biết cậu định làm gì, và còn giữ thái độ ủng hộ, sẵn sàng lật ngược tình thế.
Cậu đều rất vui.
Kỳ Nghiên Hành khựng lại, tay cầm đũa treo lơ lửng giữa không trung một lúc lâu không động đậy. Hắn nhìn vào đôi mắt của Nhiễm Chiếu Miên, trong đó là sự mềm mại và dựa dẫm hoàn toàn, không một chút sắc sảo nào. Một cảm xúc rất xa lạ trào dâng.
Kỳ Nghiên Hành đè nén cảm xúc này, cười như không cười nói: "Vẫn là Quan Ngật à?"
Tay Nhiễm Chiếu Miên đang giữ bát siết chặt, ánh mắt đối phương không còn sự bao dung như trước. Cậu nhận thấy một tia xâm lược mang tính dò xét.
"Đương nhiên." Nhiễm Chiếu Miên quay đi chỗ khác, "Ý em là, nếu tương lai gặp phải chuyện tương tự, nếu Quan Ngật có thể bảo vệ em như anh vừa làm, em sẽ vô cùng vui vẻ."
Kỳ Nghiên Hành buông đũa xuống, ánh mắt càng trực tiếp hơn. Theo lý mà nói, đây phải là câu trả lời hợp lý hơn, nhưng lại không khiến người ta vui vẻ như tưởng tượng.
"Có ý gì? Là anh làm thì không đủ vui?"
"Hay là... em mong muốn vốn dĩ Quan Ngật sẽ là người bảo vệ em, và người cùng em ăn cơm hôm nay là cậu ta?"
Giọng đối phương chậm, ngữ điệu cũng bình thường, như thể đang đùa. Nhưng không hiểu sao lại tạo ra một cảm giác áp lực.
Nhiễm Chiếu Miên: "..." Cậu lỡ lời rồi.
"Vui! Đương nhiên là vui!" c** nh* giọng biện minh, "em thực sự không nghĩ vậy!"
Kỳ Nghiên Hành cầm lại đũa, cười khẩy: "Hoảng cái gì, nếu em có ý nghĩ như vậy anh cũng sẽ không nói gì." Dù sao cũng là chọn giữa người mình thích và bạn cùng phòng, chọn người mình thích thì có gì đáng trách, nghĩ vậy là bình thường. Nhưng việc đối phương đang ăn cơm cùng hắn, lại nghĩ đến việc gặp tình huống tương tự với người khác, bắt chước hành động hắn đã làm, cảm giác bị thay thế ấy thực sự khó chịu.
Nhiễm Chiếu Miên: "..." Nghe không giống như không có gì cả.
Chỉ là chủ đề này đối với đối phương đã qua đi, Nhiễm Chiếu Miên đành không tiếp tục bận tâm, tránh để lộ ra vẻ quá để ý.
Một bữa ăn kết thúc, màn đêm bên ngoài đã hoàn toàn buông xuống. Hai người chia tay ở cổng trường.
Nhiễm Chiếu Miên đi về hướng ký túc xá, một tay lấy điện thoại ra, gọi một cuộc. Bên kia nhanh chóng bắt máy, vang lên một giọng nam sinh vui vẻ, hoạt bát: "Alo, Miên Miên? Có chuyện gì sao?"
Nhiễm Chiếu Miên đùa: "Không có chuyện thì không được tìm cậu sao?"
Dư Di mở lời: "Đừng có thế, nói đi."
Sử dụng số điện thoại cá nhân để gọi trực tiếp, phần lớn là việc tương đối gấp. Nhiễm Chiếu Miên cũng không khách sáo, thẳng thắn mở lời: "Hôm nay tôi gặp Triệu Vũ."
Vừa dứt lời, Dư Di đã thốt lên một tiếng chửi thề: "Đánh cậu ta không?!"
"Chỉ xử lý nhẹ nhàng một chút thôi." Nhiễm Chiếu Miên mím môi, "cậu ta nhắc đến Triệu Nhiên Tinh... Gần đây em ấy có khỏe không?"
Dư Di cười lạnh một tiếng: "Sao không hỏi thẳng cậu ta, à, cái thằng bạch nhãn lang đó không trả lời tin nhắn của cậu đúng không?"
"Dư Di." Nhiễm Chiếu Miên khẽ gọi tên cậu ta, giọng trầm xuống.
Dư Di đành chịu, thở dài, bất lực nói: "Bố mẹ tôi lần trước mới đi thăm cậu ta rồi. Thiếu gia thứ hai nhà họ Triệu, còn ai có thể bạc đãi cậu ta được nữa?"
Nghe những lời này, Nhiễm Chiếu Miên thở phào nhẹ nhõm, giọng mềm mại nói: "Thay tôi cảm ơn chú dì nhé."
Nhiễm Minh Chi có ơn với vợ chồng nhà họ Dư. Bà và mẹ Dư Di là bạn thân, còn bố Dư thì là cổ đông của Triệu thị. Trước khi Nhiễm Minh Chi ly hôn, mối quan hệ giữa hai gia đình vẫn luôn tốt đẹp. Lúc trước, Nhiễm Minh Chi không thể đưa Triệu Nhiên Tinh đi cùng, nhưng cũng cố gắng tranh thủ sự bảo đảm lớn nhất cho cậu ta. Trong đó, vợ chồng nhà họ Dư được ủy thác để quan tâm đến cuộc sống của Triệu Nhiên Tinh. Dù không thể can thiệp quá sâu, nhưng ít nhất cũng khiến người ta phải kiêng dè, không dám làm gì cậu ta.
Dư Di nhẹ "Hừ" một tiếng: "Còn khách sáo với tôi hả." Từ khi sinh ra họ đã chơi cùng nhau, ngay cả sau này Nhiễm Minh Chi đưa Nhiễm Chiếu Miên rời khỏi nhà họ Triệu, mối quan hệ của hai người cũng không hề nhạt đi. Bạn bè của Nhiễm Chiếu Miên tuy nhiều, nhưng thân thiết nhất chỉ có hai người: một là Quan Ngật, và người còn lại chính là Dư Di.
"Đừng nói mấy chuyện xui xẻo đó nữa, khi nào ra ngoài chơi?"
Nhiễm Chiếu Miên nghĩ nghĩ, hoạt động trong câu lạc bộ hình như sắp tới rồi, phải dành thời gian cho nó. "Không chắc, có thời gian rồi nói."
Dư Di phàn nàn: "Dạo này cậu bận cái gì mà không có thời gian gặp tôi vậy?"
"Đừng có thế, huấn luyện quân sự xong chúng ta chẳng phải đã gặp nhau rồi sao?" Lần đi quán bar xem trai đẹp múa thoát y đó, chính là Dư Di đã gọi cậu ra ngoài.
"Đã hơn một tháng rồi kể từ lần cuối gặp mặt! Cậu không phải đang yêu đấy chứ?"
"..." Khoảng dừng này, thực sự khiến Dư Di nghe ra điều gì đó không bình thường. Cậu ta tăng âm lượng: "Thật sự đang yêu á?!"
"Không có!" Nhiễm Chiếu Miên lấy chìa khóa mở cửa ký túc xá, "Trong điện thoại không tiện nói, lần sau gặp mặt rồi nói nhé."
"Được thôi." Nghe vậy, Dư Di cũng không dây dưa nữa.
Hai người trò chuyện thêm vài câu mới cúp điện thoại. Nhiễm Chiếu Miên ngửi ngửi mùi trên người mình, vừa ăn lẩu xong, cậu như bị ám vào mùi đó. Thế là cậu lập tức thu dọn quần áo và đi vào phòng tắm để tắm rửa.
Nước chảy, Nhiễm Chiếu Miên đang nghĩ về kế hoạch ngày mai thì trước mắt đột nhiên tối sầm. "Không phải chứ! Đèn phòng tắm không phải mới thay sao? Lại hỏng hả?" Nhưng ngay sau đó, tiếng reo hò của các sinh viên trong khu ký túc xá cắt ngang suy nghĩ của cậu, cậu mới nhận ra, là cả tòa nhà đã mất điện. Không biết có phải phòng nào sử dụng thiết bị điện không đúng quy định không.
Nghĩ không phải đèn hỏng, Nhiễm Chiếu Miên thở phào nhẹ nhõm, thông thường trong trường hợp này, sẽ có thợ đến xử lý nhanh thôi. Nước vẫn dùng được là được, cậu tiếp tục thoa sữa tắm lên người. Không nhìn thấy gì, thính giác trở nên đặc biệt nhạy bén. Sau khoảnh khắc sôi động đó, khu ký túc xá dần dần trở nên yên tĩnh. Yên tĩnh đến mức Nhiễm Chiếu Miên chỉ có thể nghe thấy tiếng nước chảy xào xạc trong phòng tắm.
Tim Nhiễm Chiếu Miên đập nhanh hơn một cách chậm chạp. Cậu thực ra không phải là người nhút nhát, chỉ là hồi nhỏ mắt cậu từng bị thương một lần, lúc đó gần như một tuần không thể nhìn bình thường. Thời gian cũng không quá dài, không đến mức để lại bóng ma gì. Nhưng đột nhiên không nhìn thấy gì cả, vẫn sẽ có chút bất an. Quan trọng hơn, đêm nay cậu ngủ một mình trong phòng.
Ban ngày, Chu Húc Đông cứ nhất quyết nói đùa trong nhóm chat, cố ý dọa cậu và Triệu Trạch. Nào là nhớ lúc tắm phải chú ý xem nước chảy ra có chuyển màu đỏ không, vòi hoa sen có biến thành một khuôn mặt không.
Nhiễm Chiếu Miên: "..." Cứu mạng, cậu hiện tại không dám ngẩng đầu. Bóng tối khiến con người sợ hãi chính là vì nó sẽ sinh ra vô số tưởng tượng. Chu Húc Đông còn nói gì nữa? Lúc ngồi trước bàn thì đừng ngẩng đầu lên, không chừng trên ván giường có thứ gì đó bò ra, lúc ngủ còn sẽ ngủ tựa lưng vào cậu.
Đồ ngốc! Đừng nghĩ nữa!!
...Xong rồi, căn bản không dừng lại được. Nhiễm Chiếu Miên cảm thấy đêm nay mình ngủ cũng sẽ sợ cái màn giường bị thứ gì đó vén lên. Chu Húc Đông! tôi gi/ết anh!!
Nhiễm Chiếu Miên càng nghĩ càng sợ, dường như có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đập. Cậu vội vàng rửa sạch người, không kịp lau khô, vội vàng khoác áo choàng tắm và bay ra khỏi phòng tắm ngay lập tức. Cậu hiện tại khẩn cấp cần điện thoại, khẩn cấp cần ánh đèn.
Kết quả, vừa ra khỏi phòng tắm vào đến trong phòng, cậu liền nhìn thấy một bóng đen. Tim Nhiễm Chiếu Miên suýt chút nữa nhảy ra ngoài, giọng nói nghẹn ở cổ họng, rồi cậu nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên trước:
"Nhiễm Chiếu Miên?"
Nhiễm Chiếu Miên chỉ cảm thấy trái tim đang lơ lửng của mình lập tức rơi xuống đúng chỗ.
Kỳ Nghiên Hành vừa gọi tên cậu, một bóng đen đã nhào tới, cả người ướt sũng chen vào lòng hắn. Hắn vươn tay đỡ lấy cậu, ngay sau đó cảm giác cổ mình bị một cánh tay mềm mại vòng lấy, đối phương đang bám vào người hắn để leo lên.
"..." Bóng tối khuếch đại tất cả âm thanh, Kỳ Nghiên Hành chỉ có thể nghe thấy tiếng th* d*c gấp gáp, căng thẳng của đối phương, sau đó vì không có điểm tựa nên cậu trượt xuống. Hắn theo bản năng đưa lòng bàn tay ra đỡ, vừa vặn ôm trọn một khối mềm mại này.
Cơ thể Kỳ Nghiên Hành cứng đờ, lập tức buông tay, lòng bàn tay hướng ra ngoài, như thể đầu hàng.
Hắn vừa mới chạm phải cái gì?! Hắn không phải! Hắn không có!