"Mẹ nói đúng đấy! Dù Hứa An Hoa có tốt thế nào đi nữa, hai đứa cũng chưa có thời gian hiểu nhau. Lỡ sau này hối hận thì sao? Khi đó thì muộn rồi!" Lục Trầm cũng cảm thấy em gái mình đang quá vội vã.

Nhưng Lục Dao lại rất kiên quyết. Cậu ấy chính là chàng bạch mã hoàng tử trong lòng cô, là người cô đã tìm kiếm suốt bao nhiêu năm nay. Giờ đã gặp được, cô không muốn bỏ lỡ. Dù tương lai có ra sao, cô cũng sẽ không hối hận.

"Con sẽ không hối hận đâu! Con đã quyết rồi, con muốn cưới anh ấy, không muốn đợi thêm một giây nào nữa!"

Dư Hoa càng nghe càng cảm thấy lo lắng. Bà chưa từng thấy con gái mình cương quyết như thế.

"Sao lại vậy chứ? Vừa gặp một lần đã bị hấp dẫn đến vậy sao?"

Lục Dao khẽ cười, ánh mắt lấp lánh sự hoài niệm:

"Chúng con đã quen nhau từ tám năm trước rồi. Mẹ còn nhớ không? Hồi đó, khi con đi học, vì ham chơi mà bị rơi xuống nước. Có một người đã cứu con lên, lúc về nhà, con ướt như chuột lột còn bị mẹ mắng một trận!"

Dư Hoa nghe vậy liền gật đầu: "Nhớ chứ! Con từng kể có một cậu con trai đã cứu con."

Nói đến đây, bà chợt hiểu ra, kinh ngạc nhìn con gái:

"Khoan đã... chẳng lẽ người đã cứu con ngày đó chính là Hứa An Hoa?"

Lục Dao gật đầu, nụ cười rạng rỡ:

Bây giờ nhìn lại, câu nói ấy quả thực rất đúng với câu chuyện của Lục Dao và Hứa An Hoa.

Mùng 4 Tết, Hứa An Hoa dẫn Lục Dao về ra mắt bố mẹ.

Bố mẹ cậu rất quý cô, đặc biệt sau khi nghe con trai kể về mối duyên từ thời thơ ấu giữa hai người, họ càng tin rằng đây là số trời đã định.

Ông bà nội của Hứa An Hoa lại càng vui mừng hơn. Bà cụ Hứa không chỉ khen Lục Dao xinh đẹp, lanh lợi mà còn vô cùng yêu thích sự hoạt bát, nhanh nhẹn của cô. Cuối cùng, bà cụ còn lấy ra món đồ quý giá nhất trong nhà – một chiếc vòng ngọc truyền từ đời này sang đời khác – trao cho Lục Dao như một biểu tượng chấp nhận cô trở thành một phần của gia đình.

Thập Niên Quân Hôn: Chồng Tôi Là Sĩ Quan Cuồng Mê Vợ - Chương 543 | Đọc truyện chữ