Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều
Chương 44: Cố ý hại tôi.
Trong lòng Phương Du cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.
Nghĩ đến cảnh lát nữa cô ta bị mọi người vây xem, phát hiện ra phần mông bị “dính máu”, đặc biệt là trước mặt bao nhiêu đồng chí nam thế này, để xem cô ta còn mặt mũi nào mà ở lại buổi khiêu vũ nữa. Đã thế còn muốn nhảy cùng Hoắc Đoàn trưởng ư?
Đúng là nằm mơ!
Cái chuyện xấu hổ nhục nhã này mà truyền về đơn vị, thì cũng đủ để người ta cười nhạo suốt ba năm trời.
Sau đó, Phương Du thản nhiên cất bút máy đi, tiến về phía phòng trang điểm của lễ đường để thay đồ, chuẩn bị cho màn biểu diễn piano sắp tới.
Từ trước đó, mẹ cô ta đã sớm dò la được chuyện Hoắc Đoàn trưởng thích nghe nhạc piano, mà vừa hay trong Câu lạc bộ Quân nhân lại có sẵn đàn. Vì lẽ đó, cô ta, người vốn đã học piano được hai năm, còn đặc biệt tìm giáo viên dạy đàn để luyện riêng một bản nhạc duy nhất. Cô ta còn thuê cả một bộ váy dạ hội trắng chuyên dùng để chơi đàn, mục tiêu là nhằm thu hút sự chú ý của Hoắc Đoàn trưởng, và tạo nên một màn ra mắt gây chấn động tại buổi liên hoan.
Phương Du tràn đầy tự tin vào vị trí quán quân lần này. Với sự chuẩn bị kỹ lưỡng suốt thời gian dài như vậy, cô ta nhất định sẽ nhận được số phiếu bầu cao nhất toàn trường.
Cô ta tin chắc rằng Hoắc Đoàn trưởng cũng sẽ thay đổi ấn tượng về mình.
“Tô Uyển, cháu đến ngày rồi mà không biết sao?” Tô Uyển vừa tìm thấy Bí thư Tưởng để trình bày ý định đăng ký dự thi, thì vừa xoay người lại đã bị bà nhìn thấy vệt đỏ trên váy. Bà vội vàng kéo cô vào một góc, hạ thấp giọng hỏi.
“Dạ không có mà.” Tô Uyển khó hiểu cúi đầu xuống, liền thấy ở vị trí vòng ba xuất hiện một vệt đỏ thẫm cực kỳ bắt mắt.
Trông nó cứ như máu tươi vừa thấm ra, cô dùng ngón tay quệt nhẹ một cái, đầu ngón tay liền dính đầy mực đỏ: “Bí thư Tưởng, đây không phải máu ạ, là mực đỏ.”
Xem chừng là vừa có ai đó lén làm vầy lên, vì vết mực vẫn còn chưa kịp khô.
“Sao lại bị dính thế này? Lại còn ngay cái vị trí này nữa chứ.” Bí thư Tưởng nhìn kỹ lại đúng là mực đỏ, trên mặt hiện rõ vẻ lo lắng. Bà không biết kẻ nào mà lại thiếu đạo đức đến thế.
Bà định đưa Tô Uyển ra ngoài dùng nước giặt sơ qua, nhưng cũng thừa hiểu loại mực đỏ này rất khó giặt sạch, nếu giặt không khéo còn làm vết bẩn loang rộng ra thêm. Nhưng nếu không xử lý, Tô Uyển cũng chẳng thể nào ở lại buổi liên hoan được nữa. Người khác mà nhìn thấy, chắc chắn sẽ nghĩ cô bất cẩn để kỳ kinh nguyệt thấm ra váy.
Mà mực đỏ thường chỉ có giáo viên mới hay dùng để chấm bài và sửa bài tập mà thôi.
Tô Uyển không cần nghĩ cũng biết chắc chắn là do Phương Du làm.
“Thôi được rồi, để dì đi nói với Chính ủy Lưu một tiếng, tìm chiếc áo nào đó cho cháu che tạm rồi cháu về trước đi.” Bí thư Tưởng cũng đoán ra được, chắc hẳn là nữ đồng chí của đơn vị khác, thấy Tô Uyển có diện mạo và vóc dáng quá xinh đẹp, lại cứ nhảy cùng Hoắc Đoàn trưởng mãi nên nảy sinh lòng đố kỵ, muốn dùng cách này để đuổi Tô Uyển đi.
Dứt lời, bà dẫn Tô Uyển vào phòng trang điểm của lễ đường, bảo cô ngồi đợi ở đó một lát.
Phương Du lúc này đã thay xong bộ váy dạ hội trắng tay bồng lộng lẫy, đang ngồi trước gương trang điểm để kẻ mày và tô son. Thấy Tô Uyển bước vào, mắt cô ta không tự chủ được mà liếc về phía vệt đỏ chói mắt sau lưng cô; trông đúng là giống hệt như bị “đến tháng” thấm ra ngoài, thật xấu hổ chết đi được.
Cô ta đắc ý nhếch môi, dùng thỏi son tô thêm một vòng lên môi, còn dùng đầu ngón tay dặm nhẹ chút son để đánh lên má thay phấn hồng. Đáng tiếc là bị phát hiện hơi sớm, chứ nếu để đến lúc đang nhảy giữa sàn mà bị mọi người nhìn thấy thì mới hay làm sao.
“Bí thư Tưởng, không cần đâu ạ, cháu có cách rồi. Dì có thể hỏi mượn các nữ đồng chí khác vài chiếc khăn tay được không ạ?” Tô Uyển nhìn thấy bộ dạng ăn diện lẫy lừng của Phương Du, cứ như chuẩn bị đi diễn văn nghệ đêm giao thừa vậy.
Rõ ràng cô ta cực kỳ coi trọng buổi liên hoan này và đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng. Trên bàn vẫn còn đặt một bản nhạc piano, Tô Uyển lập tức nhớ ngay đến chiếc đàn dương cầm đang đặt trong lễ đường.
Tô Uyển khẽ chớp đôi mắt nước trong trẻo, dịu dàng, rồi ghé sát tai Bí thư Tưởng thì thầm vài câu. Bí thư Tưởng nghe xong liền gật đầu đi ra ngoài.
Phương Du dường như sợ Tô Uyển sẽ hỏi mượn bộ váy mình vừa thay ra, nên vừa đặt thỏi son xuống đã vội vàng gấp gọn chiếc váy đang treo trên ghế, nhét nhanh vào túi vải.
“Đồng chí này, bộ váy trắng tay bồng này của cô đẹp thật đấy, mặc vào trông chẳng khác gì tiên nữ cả.” Tô Uyển tiến lại gần bàn, một tay đặt lên bản nhạc piano, lên tiếng khen ngợi với vẻ đầy kinh ngạc.
“Cô có khen thế nào thì cũng đừng hòng tôi cho mượn đồ.” Phương Du liếc xéo một cái, rồi đắc ý nói. Sau đó cô ta đứng dậy, cầm lấy bản nhạc, ưỡn ngực ngẩng cao đầu bước ra ngoài.
Khóe môi đỏ hồng của Tô Uyển khẽ cong lên một nét cười đầy ẩn ý.
Vừa xuất hiện, diện mạo của Phương Du đã lập tức thu hút mọi ánh nhìn của cả hội trường. Cô ta cầm bản nhạc, mỉm cười rạng rỡ tiến về phía cây đàn piano, vô cùng tận hưởng những ánh mắt ngưỡng mộ đang đổ dồn về phía mình. Cảm giác ấy giống hệt như một minh tinh màn bạc, khiến lòng hư vinh của cô ta được lấp đầy. Đồng thời, cô ta cũng không quên kín đáo liếc nhìn về phía Hoắc Đoàn trưởng đang đứng giữa đám đông.
Thế nhưng cô ta thấy Hoắc Đoàn trưởng hoàn toàn không nhìn mình, trái lại anh đang nhìn đi nơi khác, dường như đang tìm kiếm điều gì đó. Điều này khiến sự tự tin của cô ta không khỏi bị đả kích.
Nhưng không sao, hồi còn học trung cấp, cô ta đã từng tỏa sáng rực rỡ nhờ bản nhạc piano trong đêm văn nghệ mừng năm mới. Cô ta tin rằng sau khi mình đánh xong bản nhạc “Gửi Elise” một cách mượt mà, Hoắc Đoàn trưởng chắc chắn sẽ phải chú ý đến mình thôi.
Cô ta mở nắp đàn, đặt bản nhạc ngay ngắn, rồi dưới sự chứng kiến của mọi người, mười đầu ngón tay cô ta bắt đầu nhảy múa trên những phím đen trắng. Tiếng đàn du dương như dòng suối nhỏ nhẹ nhàng vang lên trong lễ đường.
Đoạn dạo đầu cô ta đã đánh đi đánh lại rất nhiều lần, gần như không cần nhìn nhạc phổ cũng có thể đánh được. Cô ta hoàn toàn đắm chìm vào đó và rất nhanh đã chơi đến đoạn giữa. Thế nhưng, khi cô ta lật sang trang nhạc tiếp theo, âm điệu từ đầu ngón tay đột ngột biến đổi, giống như một cuốn sách đang đọc từ trang 1 bỗng nhảy vọt sang trang 50, phần nội dung ở giữa hoàn toàn biến mất.
Đặc biệt, phần bị thiếu lại chính là cao trào của bản nhạc.
Sắc mặt Phương Du trắng bệch, cô ta vội vàng dừng lại để lật tìm nhạc phổ, nhưng rồi bàng hoàng nhận ra trang nhạc phần cao trào đã không cánh mà bay. Vốn dĩ đây chỉ là một buổi biểu diễn tài năng đơn giản để bộc lộ ưu điểm của bản thân, nhưng Phương Du lại còn thay cả váy dạ hội, ăn diện lộng lẫy như một con công thế kia.
Điều này không tránh khỏi khiến một số người cảm thấy chướng mắt.
“Đã không biết đánh mà sao còn dám lên đó, mất mặt quá đi thôi.”
“Cô ta tưởng chúng ta đều là dân quê, chưa được nghe đàn piano bao giờ chắc… Cái trình độ này mà cũng dám mang ra khoe khoang.”
Nghe những lời mỉa mai, chế giễu cùng những ánh mắt im lặng đầy ẩn ý của các sĩ quan, Phương Du trông chẳng khác nào một con gà rũ, mặt đỏ gay vì xấu hổ, ngượng ngùng đến mức chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống cho xong.
Không có trang nhạc ở giữa, cô ta chẳng thể nào khớp được đoạn sau vào. Nếu cứ gượng ép đánh tiếp thì cũng chỉ càng làm trò cười cho thiên hạ. Rõ ràng hôm qua cô ta còn cầm bản nhạc này luyện tập một lượt, sao giờ lại thiếu đúng trang giữa được chứ?
Cuối cùng, cô ta chỉ biết lủi thủi ôm bản nhạc, cúi gằm mặt đầy bẽ bàng và nhếch nhác chạy biến về phía phòng trang điểm. Đúng là một phen mất mặt đến tận cùng.
Có trò cười của Phương Du làm nền, những tiết mục ngâm thơ và ca hát phía sau đều nhận được những tràng pháo tay nồng nhiệt của mọi người.
Tô Uyển là người thứ năm lên sân khấu. Vệt đỏ phía sau váy đã được cô dùng dây chun buộc túm lại từ mặt trong của lớp vải, sau đó cô khéo léo gấp những chiếc khăn tay thành hình đóa hoa rồi cài vào trong sợi dây chun đó.
Không chỉ che đi được vết mực đỏ, sự sáng tạo độc đáo này còn khiến phía sau lưng cô như thể mọc ra một chiếc đuôi bằng hoa tươi, vô cùng duyên dáng và đáng yêu.
Cô bước ra giữa sàn khiêu vũ và hát chay bài “Ngọt ngào”.
Giọng hát của cô vốn dĩ đã ngọt ngào như rót mật, lại thêm việc cô cố ý mô phỏng theo chất giọng của Đặng Lệ Quân.
Lúm đồng tiền bên má ngọt ngào khó cưỡng, đôi môi đỏ tươi căng mọng như thể bất cứ lúc nào cũng có thể tiết ra mật hoa; những lời ca ngọt ngào, động lòng người cứ thế thốt ra từ làn môi trắng muốt. Điều đó khiến người nghe không tự chủ được mà đắm chìm vào trong, cảm giác như cả làn gió mùa hè hay tiếng ve kêu bên ngoài cũng đều tràn ngập vị ngọt ngào của tình yêu.
Ánh mắt đen thẳm, thâm trầm của Hoắc Kiêu Hàn dừng lại trên người Tô Uyển, tựa như một dòng nước chảy chậm chạp. Đáy mắt vốn luôn tĩnh lặng, sâu thẳm của anh bắt đầu gợn lên từng chút sóng lăn tăn.
Anh cảm thấy giọng nói của cô gái này có chút giống Tô Uyển, nhưng anh biết rõ đây tuyệt đối không thể là cô ấy. Đợi đến lúc buổi giao lưu sắp kết thúc, anh sẽ có thể nhìn rõ dung mạo của cô.
Vừa dứt lời ca, Tô Uyển lập tức nhận được những tràng pháo tay sấm dậy, mọi người thi nhau bỏ phiếu bầu cho cô. Phương Du đang trốn trong phòng trang điểm, nhìn thấy cảnh này qua khe cửa thì gần như phát điên, đặc biệt là khi thấy Hoắc Đoàn trưởng, người vốn chưa từng bỏ phiếu cho ai trước đó, lại đặt lá phiếu của mình vào hòm phiếu dành cho cô gái ấy.
Sự ghen tị và khó chịu lan khắp cơ thể Phương Du, cảm giác như có hàng triệu con kiến đang bò khiến cô ta bứt rứt khôn nguôi, đôi mắt trợn trừng như muốn nứt ra. Để thay đổi cách nhìn của Hoắc Đoàn trưởng về mình và có cơ hội ở bên anh, cô ta đã dốc biết bao tâm huyết, chuẩn bị kỹ lưỡng suốt bấy lâu nay.
Kết quả không những không gây được ấn tượng tốt, mà trái lại còn làm trò cười cho thiên hạ. Chắc chắn là con tiện nhân nhỏ này đã lấy mất trang nhạc ở giữa của cô ta, trong phòng này ngoài nó ra chẳng còn ai bước vào cả.
Nghĩ đến đây, Phương Du nghiến răng nghiến lợi tiến đến phía sau Tô Uyển, thẳng tay giật phăng những chiếc khăn tay trên váy cô xuống. Cô ta muốn tất cả mọi người nhìn thấy vết “máu” trên váy cô, để cô cũng phải bẽ mặt giống như mình.
“Cô làm gì vậy?” Tô Uyển lập tức dùng tay che phía sau lại.
“Chính cô đã lấy mất trang nhạc phần cao trào của tôi!” Phương Du hùng hổ chất vấn, nói xong liền định lao tới xé rách quần áo của Tô Uyển, hận không thể l*t s*ch đồ của cô ngay tại chỗ.
“Bản nhạc nào cơ? Tôi không biết cô đang nói gì cả.” Tô Uyển khẽ chớp hàng lông mi đen dài, vội vàng lùi lại phía sau cho đến khi lưng chạm vào tường, bộ dạng vô cùng vô tội và yếu ớt.
“Cô còn muốn chối à? Lúc đó trong phòng trang điểm chỉ có hai chúng ta, khi cô chưa vào thì bản nhạc của tôi vẫn còn, cô vào rồi thì trang đó biến mất, không phải cô thì là ai?” Phương Du giận dữ nói, cô ta tin chắc rằng trang nhạc đó đang được giấu trên người Tô Uyển.
Chỉ cần tìm thấy trang nhạc, cô ta có thể vạch trần bộ mặt mưu mô của người phụ nữ này cho mọi người thấy. Lúc đó, Hoắc Đoàn trưởng chắc chắn sẽ không thèm đoái hoài đến cô ta nữa. Dứt lời, Phương Du lại lao tới giật quần áo của Tô Uyển, thậm chí gần như muốn tốc cả váy cô lên.
“Đồng chí này, cô làm cái gì vậy? Cô có bằng chứng gì không?” Sự xôn xao bên này nhanh chóng thu hút Bí thư Tưởng. Bà vội vàng gạt tay Phương Du ra, đứng chắn trước mặt Tô Uyển. Hoắc Kiêu Hàn và Chính ủy Lưu cũng rảo bước đi về phía này.
“Đồng chí này, chúng ta vốn chẳng quen biết nhau, vô duyên vô cớ tôi lấy bản nhạc của cô làm gì?” Đôi mắt trong veo của Tô Uyển phủ lên một lớp sương mờ, trông càng thêm vẻ vô tội.
Câu hỏi này lập tức khiến Phương Du nghẹn lời. Gương mặt đỏ bừng của cô ta hơi khựng lại, rồi ngay sau đó, cô ta tuôn ra cái chuyện riêng tư mà vốn dĩ con gái rất ngại nói trước mặt người khác: “Còn chẳng phải vì cô bị ‘đến tháng’ thấm ra người, tôi không chịu cho cô mượn quần áo nên cô mới cố ý hại tôi, muốn tôi phải mất mặt sao!”
Dù biết rõ có các đồng chí nam ở đó, nhưng cô ta vẫn huỵch toẹt chuyện nhạy cảm của phụ nữ ra, nhất là khi Tô Uyển vẫn còn là một thiếu nữ chưa chồng.
Điều này rõ ràng là muốn khiến Tô Uyển phải bẽ mặt.
“Đồng chí Phương, đồ đạc của mình bị mất thì trước tiên cô nên tìm nguyên nhân từ bản thân mình, đừng tùy tiện đổ oan cho người khác.” Hoắc Kiêu Hàn lạnh lùng lên tiếng, giọng nói đầy uy nghiêm.
“Bí thư Tưởng, phiền bà dẫn vài nữ đồng chí giúp đồng chí Phương tìm lại xem, liệu có phải cô ấy tự làm rơi ở đâu đó không.”
Nghe Hoắc Kiêu Hàn bênh vực Tô Uyển như vậy, cảm xúc của Phương Du càng thêm kích động. Cô ta nghiến chặt răng, vốn là tiểu thư được nuông chiều từ nhỏ, làm sao cô ta có thể chịu đựng được nỗi uất ức này.
“Hoắc Đoàn trưởng, chính là cô ta lấy, nếu không tại sao tự nhiên trang nhạc ở giữa lại biến mất? Chính là lúc ở trong phòng trang điểm, cô ta đã che khuất tầm mắt của tôi rồi rút một tờ từ trong tập nhạc ra.”
Cô ta càng nghĩ càng thấy khả năng này là chắc chắn. Vốn dĩ tập nhạc được đặt ngay ngắn trên bàn, nhưng khi con nhỏ rẻ tiền này che khuất tầm mắt cô ta, đến lúc cô ta cầm lại thì tập nhạc đã bị xô lệch. Đó rõ ràng là dấu vết của việc có người đã rút bớt giấy bên trong.
“Tờ nhạc đó chắc chắn đang giấu trên người cô ta!” Nói dứt lời, Phương Du một lần nữa lao về phía Tô Uyển, thề phải tìm cho ra tờ nhạc đó bằng được.
Hoắc Kiêu Hàn sải bước dài chắn ngay trước mặt Tô Uyển. Thân hình cao lớn, vạm vỡ của anh khiến Phương Du hoàn toàn không thể tiếp cận được cô.
Rõ ràng mình mới là người bị hại, vậy mà Hoắc Đoàn trưởng lại bảo vệ Tô Uyển đến mức này, Phương Du gần như phát điên, nhưng chút lý trí còn sót lại bảo cô ta không được làm càn. Thấy người đổ dồn về phía này ngày một đông, cô ta “oà” lên một tiếng khóc nức nở đầy uất ức, một lần nữa kể lể lại sự việc đã xảy ra trong phòng trang điểm.
Chính ủy Lưu thấy tình hình vậy liền tiến lên trấn an cảm xúc của Phương Du, nói rằng sẽ điều tra rõ ràng chuyện này, sau đó quay sang bảo Tô Uyển: “Đồng chí Đình Đình à, để xóa bỏ hiểu lầm, hy vọng cháu có thể phối hợp một chút.”
“Vâng ạ.” Tô Uyển gật đầu, không có bất kỳ ý kiến phản đối nào.
Trong khi đó, Phương Du vẫn nhìn cô chằm chằm đầy ác độc.
Đúng lúc này, Bí thư Tưởng cùng hai nữ đồng chí đi tới, trên tay bà chính là chiếc túi vải của Phương Du: “Đồng chí Phương, trang nhạc đó bị rơi vào khe góc bàn, chúng tôi đã tìm thấy ở góc tường rồi. Còn cả cây bút máy chứa mực đỏ này nữa, nó được tìm thấy trong túi vải của cô đấy.”
“Vết mực đỏ trên váy của Đình Đình là do cô lén nhỏ lên đúng không?” Bí thư Tưởng lấy ra một cây bút máy từ cái ngăn kín đáo nhất trong túi vải.
Phương Du, người vốn đang uất ức rơi lệ, sắc mặt bỗng chốc trở nên trắng bệch, cứ như thể toàn bộ máu trên mặt vừa bị rút cạn đi vậy. Cô ta vẫn còn muốn chối cãi.
Nhưng Bí thư Tưởng không cho cô ta cơ hội đó, bà trực tiếp nắm lấy tay cô ta, chỉ cho mọi người thấy trên đầu ngón tay trỏ vẫn còn vương lại dấu vết của mực đỏ. Rõ ràng là ngay cả chính Phương Du cũng không để ý đến điều này.
“Chỉ vì Hoắc Đoàn trưởng từ chối lời mời khiêu vũ của cô để nhảy cùng Đình Đình, mà cô cố ý nhỏ mực đỏ lên người con bé, hòng ép nó phải rời đi.”
Bí thư Tưởng cũng đã nhìn thấy cảnh Phương Du mời Hoắc Đoàn trưởng nhảy, chỉ là trước đó không có bằng chứng nên bà không nói ra. Giờ đã tìm được chứng cứ, bà chẳng nể nang gì mà vạch trần toàn bộ chân tướng của cô ta.
Ánh mắt Hoắc Kiêu Hàn sắc lẹm như kiếm quét về phía Phương Du, vô cùng sắc lạnh và đáng sợ. Nó khiến Phương Du run bắn người, không sao thốt lên được một lời nào.