Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều
Chương 30: Cô cũng chẳng gả được cho anh Hoắc đâu
“Thím của tôi đã nói là mua rồi mà. Nếu người khác muốn thì cô lấy thêm một bộ mới ra đi, chúng tôi có phải là không trả tiền đâu.” Tô Uyển vốn dĩ sợ làm bẩn váy nên định cởi ra, nhưng thấy tình cảnh này liền dừng ngay động tác tay lại.
“Đúng vậy đó đồng chí, bộ váy này tôi đã hỏi mua trước rồi. Chờ tôi về nhà lấy tiền xong sẽ quay lại mua ngay.” Bí thư Dương cũng vội vàng tiếp lời.
“Thế sao mà được, mẫu mã và màu sắc này chỉ có duy nhất một chiếc thôi. Tiền trao cháo múc, các người đã không mang đủ tiền thì tôi chỉ có thể bán cho người khác, cô mau cởi váy ra đi.” Chiếc váy màu vàng nhạt này quả thực chỉ còn một chiếc, mà con gái Trưởng phòng Lý đã thích thì cô nhân viên chắc chắn phải ưu tiên bán cho cô ta.
“Cô có thể giấu nhẹm bộ quần áo đáng lẽ phải treo ra bán từ hôm qua cho đến tận hôm nay, chờ hai vị khách kia vào mới mang ra cho họ xem, vậy thì tại sao chúng tôi về nhà lấy tiền quay lại mua lại không được?” Tô Uyển hơi hếch cằm lên, chiếc váy màu vàng nhạt đang mặc trên người càng tôn thêm khí chất đầy quyền lực của cô.
Cái thời đại này vốn là xã hội của những mối quan hệ, làm việc gì cũng cần có quen biết, thế nhưng đó đều là chuyện làm ăn ngầm dưới gầm bàn. Một khi đã bị phơi bày ra trước bàn dân thiên hạ, lại còn trong lúc có nhiều người vây quanh thế này, mọi chuyện sẽ hoàn toàn khác.
Cô nhân viên bán hàng cứng họng như vừa ăn phải quả đắng, há miệng định nói gì đó nhưng rồi lại chẳng thể thốt ra lời nào.
“Này đồng chí, phiền cô hãy nói lý một chút. Chiếc váy này chỉ có một cái thôi, cô ưng ý nhưng không có tiền mua, còn chúng tôi đã trả tiền rồi thì nó là của chúng tôi. Phiền cô mau cởi váy ra cho.”
Trưởng phòng Lý dù sao cũng là lãnh đạo bên Sở Giáo dục, tốc độ nói không nhanh không chậm, nhấn mạnh vào khía cạnh có lợi cho mình để đánh lừa dư luận.
“Đúng thế, ai trả tiền trước thì đồ thuộc về người đó, đây là đạo lý bất di bất dịch từ bao đời nay rồi.” Phương Du đã mặc định chiếc váy này là của mình, để con nhỏ quê mùa này mặc thêm một giây nữa thôi cũng làm cô ta thấy khó chịu.
“Đã không mang đủ tiền thì chắc chắn phải để người mang đủ tiền mua trước chứ.”
Phương Du khoanh hai tay trước ngực, cao ngạo ngẩng đầu lên: “Cô mau cởi váy của tôi ra rồi trả cho tôi ngay.”
Một số người dân hóng chuyện cũng bị những lời của Trưởng phòng Lý và Phương Du làm cho lung lay, bắt đầu nhao nhao khuyên nhủ: “Này cô gái, người ta đã trả tiền rồi thì bộ quần áo đó là của người ta, cô mau cởi ra trả cho người ta đi.”
“Quần áo là các người chọn trước, nhưng các người không chọn trúng bộ này nên mới đến lượt chúng tôi chọn được. Giờ thấy Tiểu Uyển mặc đẹp thì lại muốn cướp lại. Tôi thấy các người cũng là người có học, sao lại có thể hành động theo kiểu ngang ngược, đổi trắng thay đen như thế?” Bí thư Dương cũng giận đến run người, lớn tiếng chỉ trích.
“Cái gì mà không chọn trúng? Đó là do tôi còn chưa kịp thử đến bộ này thì đã bị các người lấy đi thử rồi. Bây giờ các người hoặc là trả tiền, hoặc là mau cởi bộ váy này ra.” Phương Du vênh váo đắc ý nói.
Tô Uyển liếc nhìn vóc dáng của Phương Du một cái. Cô vốn khởi nghiệp từ ngành may mặc, nên chỉ cần nhìn lướt qua là biết ngay dáng người nào sẽ hợp với loại trang phục nào.
Phương Du thuộc kiểu người dáng quả táo điển hình, tổng thể nhìn khá tròn trịa, nếu mặc những chiếc váy ôm sát thì sẽ làm lộ rõ phần bụng dưới.
“Được thôi, nếu cô đã muốn thế thì tôi sẽ cởi ra trả cho cô.” Tô Uyển khẽ nhếch môi, sau đó nói nhỏ với Bí thư Dương: “Thím à, bộ váy này cháu mặc đẹp không có nghĩa là cô ta mặc cũng đẹp. Cứ đưa cho cô ta trước đi, chờ cô ta mặc vào thấy xấu xí rồi thì chắc chắn sẽ không mua nữa đâu.”
Bí thư Dương nhìn lướt qua vóc dáng của Tô Uyển, lại liếc sang Phương Du, vốn dĩ bà không cảm thấy có gì lạ, nhưng khi đặt lên bàn cân so sánh thế này, sự khác biệt về hình thể của cả hai lập tức lộ rõ mười mươi.
Tô Uyển có cổ cao kiêu sa, đôi chân dài thanh thoát, vóc người cân đối, chỗ nào cần gầy thì gầy, chỗ nào cần đầy đặn thì đầy đặn.
Ngược lại, Phương Du tuy cao nhưng khung xương lại lớn, chỉ riêng phần bắp chân thôi nhìn cũng đã thô hơn hẳn so với Tô Uyển rồi.
Mặc vào chắc chắn sẽ không thể nào đẹp được như Tô Uyển được.
Thế là Bí thư Dương để Tô Uyển vào phòng thay đồ cởi chiếc váy ra.
Phương Du vừa cầm được chiếc váy xinh đẹp hằng mong ước, là lao ngay vào phòng thay đồ, không thể chờ đợi thêm một giây nào để mặc thử.
Vừa mới mặc vào cô ta đã thấy hơi chật chội, nhưng cô ta cũng chẳng thèm quan tâm, lòng đầy hân hoan đứng trước gương.
Kết quả lại phát hiện bụng dưới của mình lồi ra, phần mông thì to bè, trông chẳng khác nào một bà bầu vừa mới lộ bụng, vòng eo đặc biệt thô kệch.
Hoàn toàn không có được vẻ mảnh mai uyển chuyển, dịu dàng động lòng người như khi Tô Uyển mặc, ngược lại còn trông vô cùng quê mùa và thô sần.
Trưởng phòng Lý nhìn thấy cảnh tượng đó cũng cau mày thật chặt.
“Bộ váy này xem ra cũng chẳng ra làm sao, vẫn là cô gái lúc nãy mặc đẹp hơn nhiều.” Một người trong đám đông hóng chuyện lên tiếng.
“Cô gái kia mặt mũi xinh xắn, vóc dáng lại chuẩn nên mặc gì cũng đẹp, giờ nhìn lại thấy đây cũng chỉ là một chiếc váy bình thường mà thôi.” Một vị khách nữ vốn dĩ cũng muốn mua chiếc váy này, nay lập tức cảm thấy “vỡ mộng” hoàn toàn với bộ váy màu vàng nhạt đó.
“Mẹ ơi, mẹ nhìn kìa, thịt ở sau lưng bị lòi hết ra ngoài rồi, có phải chị kia mặc không vừa không ạ?” Một bé gái ngây thơ không biết kiêng nể gì, vừa chỉ tay vào khối thịt mỡ hằn lên sau lưng Phương Du vừa cười nói với mẹ mình.
Sắc mặt Phương Du lúc này vô cùng khó coi, cô ta vội lấy tay che đi phần thịt mỡ bị lòi ra ở phía sau eo. Cô ta làm sao mà biết được, chiếc váy này lại thiết kế xấu xí đến mức như vậy cơ chứ!
Cô ta vốn dĩ không hề béo, vậy mà mặc vào lại khiến eo trông thô như vậy, mông thì lại to bè. Chắc chắn là do thiết kế của cái váy này có vấn đề rồi.
“Người thì chọn áo, mà áo cũng chọn người cả đấy. Hay là thôi, cứ nhường bộ này lại cho cô gái nông thôn lúc nãy đi. Bỏ ra bao nhiêu tiền mua về mà lại chẳng mặc nổi thì phí quá.” Một người trong đám đông hóng chuyện tốt bụng lên tiếng khuyên nhủ.
Trưởng phòng Lý cũng nghĩ y như vậy, nếu mặc bộ váy này đi xem mắt thì chắc chắn sẽ hỏng bét.
“Này đồng chí, xin hỏi chiếc váy này cô còn muốn mua nữa không?” Tô Uyển khẽ nhếch môi, chậm rãi mở lời hỏi.
Tấm gương lớn soi cả người, vừa khéo phản chiếu bóng dáng của Tô Uyển. Dù cô chỉ đang mặc một chiếc áo sơ mi hoa nhí đầy những mảnh vá, cùng chiếc quần dài màu xanh xám, nhưng trông vẫn dễ chịu và thanh thuần hơn Phương Du rất nhiều.
Đủ để thấy bộ váy này mặc trên người cô ta trông gượng gạo và khó coi đến nhường nào.
“Mua chứ, nhân viên đâu gói lại cho tôi.” Phương Du từ nhỏ đã được nuông chiều sinh hư, lòng hiếu thắng và tính hư vinh cực kỳ mạnh, cô ta nhướng mày rồi tức tối ra lệnh.
Cho dù cô ta mặc không đẹp, thì thà mang về nhà làm giẻ lau chứ nhất quyết không nhường lại cho con nhỏ đó.
Trưởng phòng Lý có chút do dự. Tuy gia đình bà không thiếu tiền, nhưng bỏ ra tận 75 đồng để mua một chiếc váy không thể mặc được về nhà, thì đúng là quá lãng phí.
Bí thư Dương, ngay từ khoảnh khắc nhìn thấy Phương Du bước ra với chiếc váy trên người, thì đã hiểu ra mọi chuyện.
Chẳng phải vì chiếc váy màu vàng nhạt kia đẹp, mà là do vóc dáng Tô Uyển quá chuẩn, nên dù có khoác lên mình một mảnh vải rách thì trông vẫn ra hình ra dáng.
Bà dứt khoát dẫn Tô Uyển bỏ đi, trong miệng còn không quên bồi thêm một câu: “Thấy người ta mặc đẹp thì cứ tưởng mình mặc vào cũng đẹp. May mà để cô ta mặc thử, không thì tôi lại cứ ngỡ là do cái váy đó thiết kế đẹp thật đấy chứ.”
“Giờ cô ta có không mua thì tôi cũng chẳng thèm lấy đâu, quần áo bị cô ta mặc làm cho giãn hết cả ra rồi.”
Phương Du đang ở trong phòng thay đồ, nghe thấy câu này thì tức điên người. Cô ta dồn lực vào tay, thế là kéo hỏng luôn cả khóa kéo. Phen này thì đúng là dù không muốn mua, cũng bắt buộc phải mua mang về rồi.
Tô Uyển và Bí thư Dương lại sang các quầy quần áo nữ khác để dạo tiếp. Dựa trên những mô tả của Bí thư Dương về chiều cao, cân nặng cũng như màu da, Tô Uyển đã tư vấn cho bà vài mẫu váy phù hợp với vóc dáng của Hứa Mẫn.
Bí thư Dương cảm thấy mẫu nào cũng đều rất ổn, cuối cùng bà đã chọn lấy một chiếc đắt nhất.
Sau khi rời khỏi trung tâm thương mại, hai người cùng bắt xe buýt để trở về.
Vừa về đến khu tập thể, Tô Uyển đã phát hiện một bóng người quen thuộc đang đứng đợi dưới chân tòa nhà. Thấy Tô Uyển, người đó lập tức vui mừng tiến lại gần: “Chị, cuối cùng chị cũng về rồi, em đến đây từ sáng sớm, đợi chị lâu lắm rồi đấy.”
Bí thư Dương nhìn Tô Hiểu Tuệ, rồi lại nhìn Tô Uyển, lịch sự và đôn hậu lên tiếng: “Tiểu Uyển, đây là em gái cháu à? Ngoài trời nóng lắm, mau vào nhà rồi nói chuyện.”
“Không cần đâu thím, thím cứ lên lầu trước đi ạ.” Tô Uyển kéo Tô Hiểu Tuệ đi thẳng ra phía rừng cây nhỏ, cô rất ngạc nhiên không hiểu sao em gái lại tìm được đến tận đây: “Hiểu Tuệ, em đến đây làm gì?”
Không cần hỏi cũng biết, chắc hẳn là cô ta lấy được địa chỉ từ chỗ Hoắc Kiêu Hàn.
“Chị à, em đã nhân lúc bà nội Hoắc không có nhà để đến đây báo tin này cho chị đấy, chị đừng có giận, cũng đừng trách chú Hoắc nhé.” Tô Hiểu Tuệ nắm lấy tay Tô Uyển, vẻ mặt đầy lo lắng và quan tâm như thể đang nghĩ cho chị mình lắm.
“Có lẽ chị không thể đi học ở Bắc Bình được nữa, và cũng chẳng thể gả cho anh Hoắc được đâu.”
“Thế này là có ý gì?” Điều Tô Uyển quan tâm hơn cả, chính là tại sao cô lại không thể đi học ở Bắc Bình được nữa.
Hoắc Kiêu Hàn đã từng khẳng định chắc nịch với cô rằng anh có thể giúp cô đi học mà.
“Chị ơi, thành tích của chị kém quá, hơn nữa điểm thi vào cấp ba của chị lại chênh lệch quá lớn so với điểm thi cuối kỳ năm lớp 11, nên người ta đang nghi ngờ hồi thi cấp ba chị đã gian lận hoặc nhờ người thi hộ. Vì thế, không một trường nào ở Bắc Bình chịu nhận chị cả, chị chỉ có thể về quê học thôi.”
Tô Hiểu Tuệ vừa nói vừa quan sát sắc mặt của Tô Uyển: “Hơn nữa, những lời chị nói trong bếp tuần trước, về việc nếu không được học cấp ba thì sẽ gả cho anh Hoắc, vừa khéo lại bị anh ấy nghe thấy hết rồi. Vậy nên ngày mai chú Hoắc đã sắp xếp một cô giáo cấp ba đến nhà để xem mắt với anh Hoắc. Chẳng phải chị nấu ăn rất ngon sao? Mọi người muốn chị về nấu một bữa cơm trưa, xem chừng cả nhà chú Hoắc đều rất coi trọng đằng gái lần này.”
Khi nghe thấy chú Hoắc sắp xếp cho anh Hoắc xem mắt với một cô giáo cấp ba, xuất thân từ gia đình có truyền thống hiếu học, cô ta thực sự đã hận đến thấu xương.
Cả nhà họ Hoắc đều biết cô ta thích anh Hoắc, và cô ta cũng được đón đến Bắc Bình với tư cách là đối tượng xem mắt của anh.
Để nhận được sự yêu mến của bà nội Hoắc và chú Hoắc, cả tuần nay cô ta đã chăm chỉ luyện tập nấu nướng, cùng vú Ngô dậy sớm từ tờ mờ sáng để giặt giũ, quét dọn. Buổi trưa không nghỉ ngơi để hầm canh bổ cho bà cụ Hoắc, buổi tối lại dìu bà đi dạo, đọc báo cho bà nghe.
Hầu như cả ngày cô ta đều xoay quanh gia đình họ Hoắc, đến tận bây giờ ngay cả sân vận động, bể bơi hay rạp chiếu phim trong khu đại viện quân đội, cô cũng chưa từng được đặt chân đến một lần.
Kết quả là, tối hôm qua bà nội Hoắc đột nhiên bảo với cô ta rằng, cô Hồng đã giới thiệu cho anh Hoắc một đối tượng mới, trưa mai người ta sẽ đến khu đại viện quân đội ăn cơm.
“Chị à, chúng ta là chị em ruột, anh Hoắc lấy ai mà chẳng được. Em ở Bắc Bình vẫn có thể tiếp tục học để thi cấp ba, cũng không sao cả. Thế nhưng chị ơi, chị phải làm sao bây giờ? Nếu chị thực sự phải về quê, chắc chắn sẽ bị người ta chỉ trỏ sau lưng, vả lại chị cũng lên Bắc Bình được gần hai tuần rồi, ai biết được mấy bà hàng xóm nhiều chuyện ở quê sẽ thêu dệt về chị thế nào, liệu họ có nghĩ là chị đã sớm… mất đi sự trong trắng rồi không?”
Tô Hiểu Tuệ nắm chặt lấy cánh tay Tô Uyển, đau lòng đến mức nước mắt chảy ròng ròng: “Còn có bà mẹ của Hứa Cường kia nữa, hồi đó đến hỏi cưới còn muốn chị phải mang thêm tiền của về nhà chồng, bị cha mẹ mình đuổi thẳng cổ ra ngoài. Đợi đến lúc chị quay về, bà ta chắc chắn sẽ đi rêu rao khắp nơi về những chuyện xấu của chị cho mà xem.”
“Chị nói xem, sao gia đình chú Hoắc lại có thể đối xử với chị như vậy cơ chứ?”
Hoắc Kiêu Hàn chỉ xem Tô Hiểu Tuệ như em gái, điều này cả nhà họ Hoắc ngay từ ngày đầu tiên đã nhìn ra rồi, vậy mà Tô Hiểu Tuệ mãi đến tận lúc nhà họ Hoắc sắp xếp đối tượng xem mắt mới cho anh ấy, thì cô ta mới chịu “phản ứng” lại.
Cô ta còn muốn xúi giục chị mình, ngày mai quay về nhà họ Hoắc làm loạn một trận linh đình, để phá hỏng buổi xem mắt của Hoắc Kiêu Hàn, nhân tiện còn có thể khiến nhà họ Hoắc tống khứ chị mình về quê luôn.
Đây đúng là chuyện một mũi tên trúng hai đích mà, cô ta định ngồi không hưởng lợi, đúng là nghĩ đẹp thật đấy.
Cũng chẳng trách hôm đó lúc cô và Mạnh Tân Hạo bị nhốt trong nhà vệ sinh, phản ứng của Hoắc Kiêu Hàn lại lớn đến vậy, hung dữ đến phát sợ.
Nếu đổi lại là cô, một người mà cô ghét lại dám nói sau lưng là sẽ gả cho mình, thì cô còn tức giận hơn cả Hoắc Kiêu Hàn nữa là đằng khác.
“Thế nên ngày mai chú Hoắc muốn chị quay về nhà họ Hoắc, để nấu bữa trưa cho đối tượng xem mắt của Đoàn trưởng Hoắc à?” Đôi môi đỏ mọng mềm mại của Tô Uyển khẽ nhếch lên một đường cong nhàn nhạt.
Loại lời nói này cũng chỉ có kẻ ngốc mới tin.
Tô Hiểu Tuệ thấy thần sắc và biểu cảm của Tô Uyển vô cùng bình thản, điềm nhiên, hoàn toàn không có chút dáng vẻ giận dữ hay nổi trận lôi đình nào, cô ta thầm nghiến răng rồi nói tiếp: “Cũng không hẳn là vậy, em đoán việc bảo chị về nấu cơm chỉ là cái cớ thôi, chủ yếu là muốn lừa chị quay về, sau đó sẽ tống tiễn chị về quê luôn đấy.”
“Được, chị biết rồi. Chị cần phải nói chuyện lại với Hiệu trưởng Tống và Bí thư Dương đã, nếu Hiệu trưởng Tống đồng ý thì chị mới có thể về được.”
Tô Uyển cũng chẳng muốn nói thêm lời nào với Tô Hiểu Tuệ nữa, sở trường lớn nhất của cô em này chính là đâm chọc và ly gián. Cô dửng dưng nói xong liền định lên lầu để nấu bữa trưa.
“Chị à, vốn dĩ chú Hoắc định bảo vú Ngô sang đây, em đặc biệt đến tìm chị là muốn cùng chị nghĩ cách thôi. Nếu chị không thể đi học ở Bắc Bình, cũng không thể gả cho anh Hoắc, mà quê nhà cũng chẳng thể quay về được nữa, thì chị tính phải làm sao đây?”
Tô Uyển phản ứng càng bình thản bao nhiêu, thì Tô Hiểu Tuệ lại càng sốt ruột bấy nhiêu.
Cha mẹ của đối phương đều là lãnh đạo trong Sở Giáo dục, cô ta cũng giống như Tô Hiểu Tuệ, tốt nghiệp trung cấp sư phạm, vừa ra trường đã được phân công về dạy tại một trường cấp ba trọng điểm, nằm trong top 5 toàn thành phố. Cả chú Hoắc lẫn bà nội Hoắc đều vô cùng hài lòng về người này.
Cô ta, ngoại trừ cái bằng tốt nghiệp trung cấp là có thể lôi ra khoe, thì làm sao có cửa so sánh được với đối phương.
“Chị à, không phải anh Hoắc đã nói là sẽ giúp chị chuyển trường đến Bắc Bình học cấp ba sao? Hay là để em đưa chị đi tìm anh Hoắc nhé.”
Nói đến đây, trong mắt Tô Hiểu Tuệ xẹt qua một tia nham hiểm: “Nếu thực sự không đi học được, thì chị nhất định phải gả cho anh Hoắc bằng được. Bây giờ chị viết thư cho cha mẹ đi, chắc chắn cha mẹ sẽ có cách thôi.”
Xem ra Tô Hiểu Tuệ thực sự cuống cuồng lắm rồi. Cô ta cũng biết điều kiện của đối phương rất tốt, cực kỳ môn đăng hộ đối với Hoắc Kiêu Hàn, nên mới tìm cách xúi giục cô đi gây chuyện, thậm chí còn muốn lôi kéo cả cha mẹ cùng đến đơn vị quân đội để làm loạn.
Mục đích của cô ta là muốn chuyện này vỡ lở ra, khiến không còn ai dám đến xem mắt với Hoắc Kiêu Hàn nữa, như vậy cô ta mới có thể yên ổn ngồi vào cái ghế phu nhân Đoàn trưởng.
Cái bàn tính này của cô ta gảy tới gảy lui, suýt chút nữa là đập thẳng vào mặt mình luôn rồi.
“Rốt cuộc có thể đi học ở Bắc Bình được hay không, còn phải đợi ngày mai chị gặp chú Hoắc mới biết được. Còn chuyện hôm đó nói muốn gả cho Đoàn trưởng Hoắc, cũng chỉ là trêu đùa em cho vui thôi, nếu không thì chị đã gả cho anh ấy từ hồi còn ở làng Tiền Đường rồi.”
Tô Uyển khẽ nhếch môi, nhìn sắc mặt Tô Hiểu Tuệ đang dần cứng đờ ra đó, rồi cô xoay người đi lên lầu.
Đã bao nhiêu lần rồi, vậy mà cô ta vẫn cứ nghĩ rằng mình có thể xúi giục được cô, biến cô thành con cờ để cô ta lợi dụng.
Chú Hoắc bảo cô ngày mai quay về một chuyến, chắc chắn là đã có biện pháp giải quyết khác rồi, không đời nào lại trực tiếp tống tiễn cô về quê luôn đâu.
Nói không chừng Tô Hiểu Tuệ cũng biết rõ điều đó, nên mới cố tình đâm chọc để cô đi gây chuyện, nhằm đạt được mục đích gả cho Hoắc Kiêu Hàn của cô ta.
“Chị à, chẳng phải chị rất thích anh Hoắc sao? Còn nói là không phải anh ấy thì không gả, chị thậm chí đã vì anh Hoắc mà nhảy sông tự tử rồi cơ mà.”