Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều
Chương 22: Khi nào mới xác định quan hệ yêu đương?
Ngay sau đó, sắc mặt của anh lại trầm xuống thêm một phần.
Tô Uyển cũng nhìn thấy trong gương cổ áo mình hơi lệch, nhưng chút “da thịt” thế này so với thế giới hiện đại thì chẳng đáng là bao. Hơn nữa, cả tòa nhà này đều là lãnh đạo trường học sinh sống, trình độ văn hóa và tố chất đều rất cao, cô cũng chẳng có gì phải lo lắng. Có lẽ là do tư thế ngủ của cô hơi thiếu nhã nhặn một chút thôi.
Thế mà cũng bị mắng, may mà lúc đầu không gả cho anh, nếu không những ngày tháng kiểu này thật sự chẳng thể nào sống nổi. Cô cũng chẳng buồn tranh luận gì với anh, chỉ ngoan ngoãn và im lặng gật đầu.
Xuống đến dưới lầu, đôi chân dài của Hoắc Kiêu Hàn bước thẳng về phía chiếc xe đạp Phượng Hoàng đang đỗ dưới bóng cây. Lần đi ra ngoài này là việc riêng, không có việc gấp hay nhiệm vụ khẩn cấp, chắc chắn không thể lái xe của quân đội ra ngoài, với tư cách là Đoàn trưởng, anh lại càng phải làm gương.
Tô Uyển đi theo sau, bước tới yên sau xe đạp, khẽ nhấc hông rồi ngồi nghiêng một cách thục luyện, một tay nắm lấy thanh sắt dưới chỗ ngồi. Nhìn điệu bộ này rõ ràng không phải lần đầu ngồi xe đạp, còn ngồi xe của ai thì đương nhiên không cần phải nói nhiều.
Hoắc Kiêu Hàn nhìn thẳng phía trước, đạp bàn đạp lao về phía cửa hàng bánh kem. Anh đạp khá nhanh, trên đường đi có rất nhiều bóng cây, gió thổi lướt qua mặt vô cùng dễ chịu.
Có điều đường xá không được bằng phẳng cho lắm, thỉnh thoảng lại bị xóc vài cái, nhưng Tô Uyển nắm chặt thanh sắt dưới chỗ ngồi, nên cũng không sao.
Khi đi qua một đầu ngõ, hai đứa nhỏ tầm bảy tám tuổi đột nhiên lao ra. Hoắc Kiêu Hàn phanh gấp một cái, cả người Tô Uyển lập tức dán chặt lên lưng anh, hai tay bám lấy hai bên hông Hoắc Kiêu Hàn. Bàn tay nhỏ nhắn mềm mại, chỗ bị chạm vào truyền đến một trận ngứa ngáy râm ran.
Đợi bọn trẻ đi khuất, Hoắc Kiêu Hàn mới bắt đầu đạp xe tiếp, Tô Uyển cũng lập tức thu tay về nắm lấy thanh sắt, rồi ngồi thẳng người lại.
Mà nói đi cũng phải nói lại, eo anh thật sự rất thon, vừa có lực vừa dẻo dai, cơ bắp săn chắc. Đúng chuẩn kiểu vòng eo cực phẩm của nam giới, tấm lưng rộng và thẳng tắp, đôi chân dài miên man, chở cô leo dốc mà vẫn nhẹ tênh, chẳng hề th* d*c lấy một hơi. Sức bền cực tốt, đúng là tràn trề khí chất bạn trai. Đường nét cơ bắp trên cánh tay cuồn cuộn, trông đầy vẻ quyến rũ nam tính.
Tô Uyển ngồi ở ghế sau tranh thủ chiêm ngưỡng một phen. Chờ đến khi cô có công việc ổn định rồi, cô nhất định phải tìm một anh chàng “chó con” có dáng dấp tương tự thế này. Kiếp trước cô chỉ mải mê lo doanh số bán hàng, dồn hết tâm trí vào Taobao, nên vẫn chưa được nếm trải một tình yêu ngọt ngào thực sự nào cả.
Hoắc Kiêu Hàn chỉ thấy hai bên hông đột nhiên trống trải, mà cảm giác ngứa ngáy lại càng lúc càng rõ rệt. Ánh mắt anh thâm trầm, tăng tốc độ đạp xe, vừa vặn phía trước lại là một đoạn dốc dài.
Tô Uyển hơi sợ hãi, một lần nữa đặt bàn tay nhỏ nhắn lên hai bên hông anh. Theo đà xuống dốc ngày càng nhanh, đôi tay cô không tự chủ được mà nắm chặt lấy áo anh.
Hoắc Kiêu Hàn mặt không biến sắc bóp nhẹ tay phanh, kiểm soát tốc độ. Rất nhanh sau đó đã đến cửa hàng bánh kem, không đợi Hoắc Kiêu Hàn dừng hẳn, Tô Uyển đã nhảy xuống khỏi yên sau một cách rất nhẹ nhàng.
Nhìn cái bộ dạng này, chẳng biết trước đây, cô đã ngồi sau xe đạp của gã đối tượng cũ ở dưới quê bao nhiêu lần rồi.
Hoắc Kiêu Hàn với vẻ mặt hờ hững dựng, xe đạp xong liền bước vào cửa hàng bánh kem.
Tô Uyển đứng dưới bóng cây cạnh chiếc xe đạp, bên cạnh còn có một cây hoa dành dành. Cô đứng đó với dáng vẻ thướt tha, gương mặt thanh tú dịu dàng trông đặc biệt lấy lòng người.
Chẳng mấy chốc đã có hai bà thím đi ngang qua, không kìm được mà tiến lại bắt chuyện.
Cũng chỉ loanh quanh mấy câu hỏi thăm xem quê quán ở đâu, là gả về Bắc Bình hay là đến Bắc Bình nương nhờ thân thích.
Đang hỏi dở thì Hoắc Kiêu Hàn xách theo chiếc bánh kem phủ đầy hoa bơ bước ra ngoài.
Một bà thím ngước mắt nhìn lên liên tục, miệng há hốc thành hình chữ “O”: “Chồng cháu hóa ra lại là quân nhân cơ à, trông thật tuấn tú, cao ráo quá đi.”
Bà thím kia cũng chép miệng xuýt xoa, rồi kéo tay bà thím trước rời đi, vừa đi vừa không quên lẩm bẩm nhỏ to: “Đã bảo người có tướng mạo thế này, chắc chắn sớm đã có người làm mối rồi mà. Thật là đáng tiếc, tôi còn định giới thiệu cho thằng cháu bên nhà ngoại nữa đấy.”
Hoắc Kiêu Hàn nheo đôi mắt đen sâu thẳm nhìn về phía Tô Uyển, như thể đang chất vấn xem, cô đã nói những gì với hai bà thím đó.
Tô Uyển thì bày ra vẻ mặt vô tội, cô thậm chí còn chưa kịp hé môi lấy một lời.
Chỉ có thể nói, danh hiệu “mỹ nhân mười dặm tám phương” của nguyên chủ, quả thực không phải là hữu danh vô thực. Kể từ khi lên thị trấn học cấp ba, lần nào nguyên chủ từ trường về nhà, cũng đều có người theo sau đến tận cửa để dạm hỏi.
Lần nhộn nhịp nhất còn có tận ba người cùng lúc. Đến thủ đô rồi mà cô vẫn đặc biệt thu hút sự chú ý như vậy.
Khi đến nhà họ Hoắc thì đã gần ba rưỡi chiều. Tô Uyển theo chân Hoắc Kiêu Hàn bước vào phòng khách, Tô Hiểu Tuệ đang ngồi trước ghế sofa đọc báo cho bà cụ Hoắc nghe. Dù cô ta đã rất nỗ lực chỉnh sửa phát âm, nhưng giọng địa phương vẫn còn rất nặng.
“Kiêu Hàn về rồi đấy à? Chỉ là cái sinh nhật nhỏ thôi mà, còn mua bánh kem làm gì.” Bà cụ Hoắc tháo kính viễn thị ra, nhìn Hoắc Kiêu Hàn nói.
“Bà nội.”
“Cháu chào bà nội Hoắc ạ.” Tô Uyển mỉm cười, rồi lễ phép chào hỏi.
Bà cụ Hoắc chỉ hững hờ liếc nhìn Tô Uyển một cái, rồi khẽ ‘ừm’ một tiếng.
“Anh Hoắc, chị, hai người về rồi ạ.” Gương mặt ngoan hiền của Tô Hiểu Tuệ nở nụ cười rạng rỡ, nhưng khi nhìn về phía Tô Uyển, trong đáy mắt cô ta không kìm được mà thoáng qua một tia giễu cợt, như đang chờ xem kịch hay.
Để rồi xem, cô ta muốn thấy Tô Uyển sẽ kết thúc chuyện này thế nào.
Lừa dối cả nhà họ Hoắc, chú Hoắc cũng sẽ không nói đỡ cho chị ta nữa, sau này danh tiếng của chị ta chắc chắn sẽ thối nát cho mà xem.
“Thưa bà nội Hoắc, vậy cháu xin phép vào bếp nấu cơm ạ.” Tô Uyển nói xong liền đi về phía nhà bếp.
Tô Hiểu Tuệ giả vờ giả vịt đứng dậy định vào bếp giúp đỡ, nhưng lại bị bà cụ Hoắc ngăn lại. Rõ ràng bà cụ sợ Tô Hiểu Tuệ sẽ giúp Tô Uyển nấu cơm, và đây cũng chính là điều Tô Hiểu Tuệ mong muốn, vừa vặn cô ta có thể ở lại cạnh anh Hoắc thêm một lát.
Cô ta đứng dậy, cầm tờ báo đến trước mặt Hoắc Kiêu Hàn: “Anh Hoắc, đây là một từ hiếm gặp, lúc đi học em vẫn chưa được học tới, anh có biết từ này đọc thế nào không?”
Hoắc Kiêu Hàn đặt bánh kem lên bàn, nghiêng người nhìn qua: “Chữ này đọc là 甗 (yǎn), nghĩa là một loại dụng cụ nấu nướng thời cổ đại.”
Giọng nói trầm thấp đầy từ tính của anh như gảy vào dây tơ lòng của Tô Hiểu Tuệ, khiến gương mặt cô ta khẽ đỏ ửng: “Anh Hoắc, anh thật tài giỏi.”
Cơ thể cô ta không tự chủ được mà nhích lại gần Hoắc Kiêu Hàn, ngước đầu nhìn anh bằng ánh mắt đầy vẻ thẹn thùng và mê luyến.
Cô ta nghe nói trong khu đại viện quân đội có rạp chiếu phim, rất nhiều cặp đôi đều đến đó hẹn hò, không biết khi nào anh Hoắc mới có thời gian dẫn cô ta đi xem. Hồi nhỏ cô ta cũng chỉ mới được xem phim chiếu bóng ngoài trời ở trong làng, chứ chưa bao giờ được đặt chân vào rạp chiếu phim cả.
Hơn nữa cô ta cũng đã đến nhà họ Hoắc được mấy ngày rồi, không biết khi nào anh Hoắc mới bàn chuyện kết hôn với mình đây, chẳng lẽ phải đợi cô ta học xong trung cấp chuyên nghiệp sao? Kể cả như vậy thì ít nhất cũng nên xác định rõ mối quan hệ yêu đương trước đã.
“Anh Hoắc, hôm qua cô Tiểu Hồng đến chơi, có mang cho em một quyển danh tác cổ điển, trên đó có mấy chữ Hán em chưa từng được học, cũng không biết nghĩa là gì, anh Hoắc có thể dạy thêm cho em không?”
Nhận thấy Tô Hiểu Tuệ đang tiến lại gần, Hoắc Kiêu Hàn lùi lại một bước để giữ khoảng cách với cô ta, rồi nhàn nhạt lên tiếng: “Em đợi một lát, anh lấy cái này cho em.”