Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 18: Người đàn ông của cô giỏi giang quá

Giây tiếp theo, một quả bóng da đập mạnh vào lưng của Hoắc Kiêu Hàn.

Mấy đứa trẻ đang đá bóng dưới bóng câym nhặt lấy quả bóng vừa lăn sang một bên, rồi nhanh chân chạy biến mất.

Tô Uyển lúc này mới phản ứng lại được chuyện gì vừa xảy ra. Nếu không nhờ Hoắc Kiêu Hàn phản ứng nhanh, quả bóng da kia chắc chắn đã đập trúng chính giữa mặt cô rồi.

Tuy chỉ là quả bóng da của trẻ con chơi, nhưng nếu bị đập trúng với lực đó, chắc chắn cô sẽ bị chảy máu mũi như chơi.

“Cảm ơn Hoắc đoàn trưởng, anh không sao chứ?” Tô Uyển ngẩng đầu lên, ánh mắt dịu dàng hỏi thăm.

Đúng là người đi lính có khác, tốc độ phản ứng này thật sự nhanh kinh khủng.

“Không sao.” Hoắc Kiêu Hàn lạnh lùng đáp, gương mặt cứng đờ, các khối cơ trên cánh tay gồng lên căng chặt, từng đường gân xanh nổi rõ mồn một.

Anh nhanh chóng thu hồi bàn tay đang đặt trên thắt lưng cô, một lần nữa nới rộng khoảng cách giữa hai người.

Hiệu trưởng Tống và Bí thư Dương đang đứng trên ban công, cả hai gần như rướn hẳn người ra ngoài để nhìn.

Những tán cây rậm rạp che khuất nửa thân trên của hai người, hầu như chỉ còn nhìn thấy được nửa th*n d*** của họ.

Nhưng họ cũng đã kịp nhìn thấy cảnh tượng Hoắc Kiêu Hàn đột ngột ôm lấy Tô Uyển để né quả bóng.

“Đồng chí Tiểu Hoắc đúng là anh hùng khó qua ải mỹ nhân, không ngờ mới đến lần đầu mà đã chấm con bé Tiểu Uyển rồi.” Hiệu trưởng Tống cũng cảm thấy khá là bất ngờ.

“Con bé Tiểu Uyển tốt thế mà, hôm qua lúc nó vừa bước chân vào nhà là tôi đã thấy quý rồi, lại còn nấu ăn rất khéo nữa.”

“Trước đây tôi định giới thiệu đối tượng cho Tiểu Hoắc, ông còn bảo cậu ấy lạnh lùng như băng, chẳng bao giờ chủ động với phái nữ. Ông xem đi, chủ động chưa kìa, lại còn chu đáo đỡ bóng cho Tiểu Uyển nữa chứ.”

Bí thư Dương nhìn theo với nụ cười “mẹ hiền” đầy mãn nguyện, chẳng thể ngờ được hai đứa lại tiến triển nhanh đến thế.

Hiệu trưởng Tống cũng gật đầu mỉm cười: “Lúc mới đến còn bảo đơn vị có việc gấp phải về ngay, giờ dắt người ta vào rừng cây nhỏ nói chuyện lại chẳng thấy vội vàng gì nữa. Quá thời gian ra ngoài theo quy định của đơn vị, là bị phê bình như chơi đấy.”

“Những lời tôi vừa nói, cô đã nghe rõ chưa? Trả lời tôi.” Thân hình cao lớn, vạm vỡ của Hoắc Kiêu Hàn đứng thẳng tắp như ngọn tùng dưới gốc cây hòe, bàn tay buông thõng hơi siết lại.

Cảm giác mềm mại, mịn màng ấy vẫn còn vương vấn trên tay anh, khiến lòng bàn tay nóng rực lên. Sắc mặt anh càng trầm xuống, sống lưng cũng căng chặt hơn.

“Được, được.” Tô Uyển ngoan ngoãn gật đầu, cũng chẳng buồn tranh luận gì thêm với anh.

Thấy vậy, Hoắc Kiêu Hàn không nói gì thêm nữa. Anh hy vọng cô thực sự đã lọt tai những lời này, không còn giữ trong đầu mấy cái tư tưởng lệch lạc nữa.

Đôi mắt đen sâu thẳm, lạnh lùng của anh nhanh chóng quét qua người cô một lượt: “Đi đi.”

Sau đó, Tô Uyển nhấc chân bước ra khỏi bóng cây rậm rạp.

Đúng lúc này, Hoắc Kiêu Hàn mới phát hiện ra Tô Uyển đang đi một đôi giày vải đen, ngay vị trí ngón chân cái phía trước đã bị đâm thủng một lỗ.

Hơn nữa, thời tiết nóng bức thế này mà đi giày vải thì quả thực khá là bí bách.

Nghĩ đến việc từ sáng sớm cô đã đi đôi giày vải này, đi bộ suốt một tiếng đồng hồ từ đại lộ quân khu đến khu tập thể của trường học, trên lưng lại còn đeo gùi.

“Để tôi đưa cô đi.” Anh cất lời.

Tô Uyển vừa định lên tiếng từ chối, thì Hoắc Kiêu Hàn đã bước lên phía trước, chỉ để lại cho cô một bóng lưng cao lớn, thẳng tắp.

Dưới cái nắng gắt như thiêu như đốt này, cảm giác chỉ cần đứng ngoài trời thêm một chút thôi, là có thể sạm da cháy nắng ngay được. Cô cũng chẳng phải kiểu người thích tự hành hạ bản thân, nếu có thể bớt đi bộ được đoạn nào thì hay đoạn nấy.

Cô đi theo Hoắc Kiêu Hàn leo lên chiếc xe hơi nhỏ.

Dưới bóng cây bên ngoài khu tập thể, có một người nông dân đã dựng lán, bán loại dưa hấu vỏ đen đặc trưng của thập niên 80. Tô Uyển xuống xe, cẩn thận đứng trước sạp hàng để chọn lựa.

Thím dặn cô phải chọn quả nào to một chút, nhưng cô phải cân nhắc xem to quá thì một mình mình có bê nổi hay không.

Cuối cùng, cô chọn một quả dưa hấu lớn nặng mười hai cân, giá bốn xu rưỡi một cân.

Tô Uyển vừa mới lấy mấy đồng tiền lẻ từ trong túi quần ra, Hoắc Kiêu Hàn đã bước tới, rút sáu hào tiền lẻ đưa cho người bán.

“Hoắc đoàn trưởng, thím đã đưa tiền cho tôi rồi.” Tô Uyển hơi ngạc nhiên, cứ ngỡ là Hoắc Kiêu Hàn đã đi rồi.

“Cô cứ giữ lấy đi.”

Người nông dân đội mũ cỏ lúc nhận tiền, nhìn thấy quân hàm trên vai Hoắc Kiêu Hàn thì không khỏi thốt lên kinh ngạc: “Này cô gái, người đàn ông của cô giỏi giang quá, trẻ thế này mà đã làm quan lớn trong quân đội rồi.”

“Không phải đâu, đồng chí hiểu lầm rồi, tôi là người giúp việc thôi.” Tô Uyển vội vàng giải thích.

Ở thời đại này, nam nữ thanh niên cùng nhau đi ra ngoài, lại còn cùng đi mua đồ thế này, quả thật rất dễ khiến người ta hiểu lầm.

Hoắc Kiêu Hàn chẳng để lộ chút biểu cảm nào trên khuôn mặt, anh cúi người bê quả dưa hấu lên xe.

“Ồ ồ ồ…” Bác nông dân bán dưa nhìn hai người một lượt, nụ cười có chút ẩn ý, vừa thối tiền cho Tô Uyển vừa thật thà nói: “Thế thì anh chủ quân nhân này đối đãi với cô tốt đấy chứ, còn lái cả xe hơi đưa cô đi mua dưa hấu cơ mà.”

“Bác ơi, đồng chí quân nhân này có đối tượng rồi, đối tượng của anh ấy chính là em gái cháu.” Tô Uyển chỉ đành phải giải thích thêm một lần nữa.

“Ồ ồ, hóa ra là vậy.” Bác nông dân bán dưa bấy giờ mới thôi không đoán mò nữa.

Tô Uyển cầm số tiền lẻ được thối lại đưa trả cho Hoắc Kiêu Hàn.

“Lên xe đi, thạch và dưa hấu đều để ở ghế sau rồi.” Hoắc Kiêu Hàn không nhận lấy tiền, cứ thế bước thẳng lên xe.

Sạp bán thạch nằm ngay đối diện sạp dưa hấu, lúc Tô Uyển còn đang mải chọn dưa và mặc cả với bác nông dân, thì Hoắc Kiêu Hàn đã mua xong xuôi từ lúc nào rồi.

“Hết bao nhiêu tiền thế, để tôi gửi lại cho anh?” Tất nhiên Tô Uyển sẽ không từ chối chuyện tốt, là được đưa về tận khu tập thể rồi. Giữa cái thời tiết này mà ôm quả dưa hấu lớn đi bộ về, thì chắc mồ hôi chảy dài cả cây số mất.

Nói rồi, cô kéo cửa ghế sau và ngồi vào.

Hoắc Kiêu Hàn không đáp lời, anh một tay tựa vào ghế phụ, mắt nhìn gương chiếu hậu để quay đầu xe về phía khu tập thể.

Mái tóc ngắn gọn gàng càng tôn lên đường nét góc cạnh lạnh lùng, sâu sắc ở góc nghiêng. Ngũ quan của anh cực kỳ ưu tú, yết hầu lớn, cánh tay màu lúa mạch do rèn luyện quanh năm, nổi rõ những bắp thịt săn chắc và gân xanh mạnh mẽ, tràn đầy sức mạnh hoang dã.

“Tôi cần phải ghi chép sổ sách nữa.” Tô Uyển lấy từ trong túi ra một cuốn sổ tay nhỏ, tay cầm một mẩu bút chì chỉ dài bằng ngón tay út, cô lại một lần nữa lên tiếng hỏi.

Hoắc Kiêu Hàn quay đầu lại, liền nhìn thấy trên cuốn sổ nhỏ kia, ghi chép cực kỳ chi tiết các khoản chi tiêu mua thức ăn từ sáng sớm, chính xác đến mức Bí thư Dương đã đưa bao nhiêu tiền, đã tiêu bao nhiêu và còn dư lại bao nhiêu.

“Hai hào hai xu, tiền đó cô cứ giữ lấy mà mua bút, không cần trả tôi đâu.” Hoắc Kiêu Hàn liếc nhìn mẩu bút chì trên tay cô, nó ngắn đến mức gần như không cầm nổi nữa, càng làm tôn lên đôi tay nhỏ nhắn, trắng trẻo và thon dài của cô.

Dứt lời, anh khởi động xe và tập trung lái đi.

Dù sao cũng chỉ là mấy đồng tiền lẻ, Tô Uyển thản nhiên thu lại mà không chút áp lực. Cô mím đôi môi đỏ tươi mềm mại, khẽ mỉm cười để lộ lúm đồng tiền nông nơi gò má: “Cảm ơn Hoắc đoàn trưởng.”

“Còn nữa.” Hoắc Kiêu Hàn nhìn cô qua gương chiếu hậu trong xe, yết hầu khẽ chuyển động: “Em gái cô không phải đối tượng của tôi, sau này chú ý lời nói, nhưng vậy sẽ ảnh hưởng không tốt đến em gái Hiểu Tuệ.”

Ngay từ lúc mới đến Hoắc gia, khi chú Hoắc nhấn mạnh rằng cả hai người đều là em gái, thì cô đã hiểu ý rồi. Cô sở dĩ nói như vậy, chẳng qua là vì Hoắc Kiêu Hàn vốn bài xích và chán ghét mình, cô sợ anh nghe thấy xong lại “nổi trận lôi đình” thôi mà.

“Được, tôi biết rồi.” Tô Uyển gật đầu, sau khi ghi chép xong xuôi liền cất cuốn sổ vào túi quần.

Hoắc Kiêu Hàn thu hồi ánh mắt với vẻ đầy phức tạp, chẳng mấy chốc chiếc xe hơi đã dừng lại dưới chân tòa nhà tập thể.

Hiệu trưởng Tống và Bí thư Dương nghe thấy tiếng động cơ ô tô truyền lên từ dưới lầu, lập tức đứng dậy khỏi ghế sofa, rồi nhìn từ ban công xuống phía dưới.

Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều - Chương 18 | Đọc truyện chữ