“Còn có một lần, mẹ bảo chị ấy xào rau, nhưng mẹ chỉ vừa đi khỏi một lát mà chị ấy đã suýt chút nữa làm cháy cả gian bếp, từ đó về sau người trong nhà chẳng bao giờ dám để chị làm việc bếp núc nữa.”

Những điều mà Tô Hiểu Tuệ nói đều là sự thật.

Ở nông thôn, nhất là lại còn là phụ nữ, sao có thể có chuyện không biết nấu ăn cơ chứ.

Hoắc Kiến Quốc rõ ràng cũng không ngờ tới điều này, nhưng ông vẫn lựa chọn tin tưởng Tô Uyển: “Nếu Tô Uyển không biết nấu ăn thì nhà Hiệu trưởng Tống cũng chẳng giữ con bé lại đâu.”

Vú Ngô cũng lên tiếng nói đỡ cho Tô Uyển: “Làm sao có chuyện đó được? Con bé Tô Uyển ấy tay chân lanh lẹ lắm, hai ngày nay đã giúp tôi bao nhiêu là việc, ngay cả đống quần áo sáng nay cũng là do một tay con bé giặt đấy thôi.”

“Thế bà đã tận mắt thấy nó xào rau hay nấu cơm bao giờ chưa?” Bà cụ Hoắc nghiêm nghị chất vấn.

Câu hỏi này khiến vú Ngô nhất thời cứng họng. Quả thực cơm nước đều do một tay bà nấu, Tô Uyển chỉ giúp bà làm mấy việc vặt như bóc tỏi, vo gạo mà thôi.

“Thật là hồ đồ! Nếu nhỡ để gia đình Hiệu trưởng Tống ăn vào có mệnh hệ gì, hoặc là làm cháy nhà người ta, thì con đường thăng tiến sau này của Kiêu Hàn cũng coi như chấm dứt. Nếu còn xảy ra chuyện gì nghiêm trọng hơn, cả nhà họ Hoắc này cũng sẽ bị liên lụy!.”

Thấy vậy, bà cụ Hoắc ‘cạch’ một tiếng, đập mạnh đôi đũa xuống bàn, rồi lớn tiếng nói: “Sao bà lại dám giới thiệu một đứa lười biếng, tứ chi không động đậy, chỉ giỏi gây chuyện khắp nơi đi làm bảo mẫu hả? Vú Ngô, bà còn không mau đi gọi nó về ngay!”

Vú Ngô bị uy thế của bà cụ Hoắc làm cho khiếp sợ, gương mặt hiện rõ vẻ hoảng loạn, bà ấy lí nhí đáp: “Giờ này chắc Tô Uyển đã đến nhà Hiệu trưởng Tống rồi, mà tôi cũng không biết chính xác nhà Hiệu trưởng ở đâu nữa.”

Bà và dì Vương cũng chỉ là tình cờ gặp nhau ở chợ rồi hỏi han vài câu, ngoài việc biết thông tin về chủ nhà ra thì bà cũng không hỏi địa chỉ cụ thể.

Hôm qua sau khi gặp ở chợ, dì Vương đã dẫn Tô Uyển về luôn, lúc đó bà phải quay về nấu cơm nên cũng không đi theo.

Bà cụ Hoắc liếc mắt nhìn vú Ngô một cái sắc lẹm, rồi quay sang bảo Hoắc Kiến Quốc: “Con mau gọi điện cho Kiêu Hàn ngay, bảo nó liên lạc với Hiệu trưởng Tống để đuổi con bé đó về!”

Hoắc Kiến Quốc vốn dĩ tin tưởng Tô Uyển, nhưng ông nghĩ Tô Hiểu Tuệ chắc cũng không thể nào nói dối, nên đã vào thư phòng quay số gọi tới văn phòng của Hoắc Kiêu Hàn.

Tiếng điện thoại ‘tút tút tút’ kéo dài mãi mà không có người nhấc máy, cho đến lúc cuộc gọi sắp tự động ngắt, thì Hoắc Kiêu Hàn mới cầm ống nghe lên trong tiếng thở hổn hển, rõ ràng là anh vừa mới chạy bộ về.

“Kiêu Hàn, con có số điện thoại của Hiệu trưởng Tống không?” Hoắc Kiến Quốc đi thẳng vào vấn đề, tóm tắt sơ qua sự việc cho Hoắc Kiêu Hàn nghe.

“Ba, con quả thực có nghe người trong thôn nói về việc cô ta không biết nấu ăn, khiến cả nhà bị ngộ độc phải mất ba ngày mới hồi phục lại được.” Nghe xong, Hoắc Kiêu Hàn cũng nhíu chặt lông mày, anh nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề.

Trước đó, anh mới chỉ nói với ba mẹ về những vấn đề liên quan đến phẩm chất của Tô Uyển, mà anh đã xác thực với Bí thư thôn. Còn những chuyện khác mà dân làng kể lại, vì chưa được kiểm chứng nên anh đã không nhắc tới.

Anh thật không ngờ Tô Uyển lại dám chạy đi làm giúp việc cho người khác, mà người đó lại còn là lãnh đạo cũ ở trường quân đội của anh.

“Con sẽ gọi điện ngay cho con trai của Hiệu trưởng Tống. Ba không cần phải lo lắng đâu, giờ vẫn chưa đến giờ nấu cơm trưa đâu ạ.”

Hoắc Kiến Quốc nghe con trai cũng nói như vậy, sắc mặt không khỏi trở nên trầm trọng.

Ở đầu dây bên kia, ông dặn dò Hoắc Kiêu Hàn phải nhanh chóng liên lạc với Hiệu trưởng Tống để gửi lời xin lỗi, đồng thời bảo Tô Uyển mau chóng quay về nhà họ Hoắc, để tránh việc mọi chuyện diễn biến theo chiều hướng nghiêm trọng hơn.

“Kiêu Hàn nói thế nào? Mới đến đây có ba ngày mà đã gây ra chuyện như vậy rồi.”

Sau khi gác máy quay lại phòng khách, bà cụ Hoắc nhận thấy sắc mặt của Hoắc Kiến Quốc có chút khác lạ, bà cụ bèn ngoảnh mặt đi chỗ khác mà hỏi.

“Mẹ, Kiêu Hàn đã gọi điện cho con trai Hiệu trưởng Tống rồi, chắc là Tô Uyển sẽ sớm về thôi ạ.”

“Hừ, tôi đã bảo mà, làm gì có chuyện nó tự dưng lại đòi chạy đi làm bảo mẫu cơ chứ. Ban đầu tôi cứ ngỡ nó đã biết sửa đổi tâm tính rồi, hóa ra là vì nhà Hiệu trưởng Tống có một thằng con trai đấy à…”

“Chẳng trách lại nôn nóng muốn lấy danh nghĩa giúp việc, để dọn vào ở nhà Hiệu trưởng Tống đến thế, hóa ra là để tìm một đối tượng tốt, cũng thật là làm khó cho nó quá rồi.”

Bà cụ Hoắc bị chọc giận không hề nhẹ. Ban đầu bà cụ cũng chưa nổi trận lôi đình đến mức này, nhưng chính vì thấy sắc mặt Hoắc Kiến Quốc biến đổi sau khi gọi điện, bà cụ liền cho rằng Tô Hiểu Tuệ đã nói giảm nói tránh sự việc đi rồi.

“Mẹ, Tô Uyển không phải kiểu người như mẹ nghĩ đâu, con bé chỉ muốn làm thêm để kiếm tiền ăn học, sẵn tiện rèn luyện bản thân chút thôi.” Hoắc Kiến Quốc lại không nghĩ như vậy.

“Nó thừa biết bản thân không biết nấu ăn, vậy mà vẫn để vú Ngô giới thiệu đi làm giúp việc, đúng là tính toán thật khôn ngoan. Nó biết thừa những nhà thuê được người giúp việc thì điều kiện chắc chắn không tệ, đến lúc dọn vào ở nhà người ta rồi lại tìm cách bám lấy đứa con trai ưu tú của họ, dựa vào mối quan hệ với nhà họ Hoắc chúng ta, thì người ta có không muốn cưới cũng không được.”

Bà cụ Hoắc chưa từng thấy ai lại có tâm địa khó lường đến thế. Bà cụ chẳng còn tâm trạng nào mà ăn sáng nữa, một tay ôm lấy lồng ngực đang đau thắt vì uất nghẹn, rồi đi thẳng về phòng.

“Bà nội Hoắc, bà đừng giận nữa mà.” Tô Hiểu Tuệ vội vã đuổi theo để khuyên ngăn.

Sớm biết vậy cô ta đã để muộn một chút mới nói, đợi đến khi Tô Uyển thực sự nấu cơm gây ra chuyện, nhà họ Hoắc chắc chắn sẽ không đời nào giữ chị gái lại nữa.

Nhưng giờ mọi chuyện đã làm ầm lên thế này, dù Tô Uyển có quay về, thì những ngày tháng sau này ở nhà họ Hoắc cũng chẳng dễ dàng gì.

Thật là tốt quá đi mất, đây đều là do chị gái tự chuốc lấy cả thôi!

Sau khi cúp máy, Hoắc Kiêu Hàn liền gọi ngay tới bệnh viện quân y nơi con trai Hiệu trưởng Tống đang công tác, nhưng anh lại nhận được thông báo rằng, bác sĩ Tống hiện đang cấp cứu cho bệnh nhân, ít nhất phải một đến hai tiếng nữa mới có thể ra khỏi phòng phẫu thuật.

Hoắc Kiêu Hàn đành phải tự mình đi tới nhà Hiệu trưởng Tống một chuyến, nhưng ai ngờ vừa mới bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, thì Chính ủy Lưu đã đuổi kịp theo, báo rằng cấp trên vừa mới gửi xuống một văn kiện, thông báo phải họp khẩn cấp.

Quân lệnh như sơn, Hoắc Kiêu Hàn không hề do dự mà lập tức quay người đi thẳng về phía phòng họp.

Đến khi cuộc họp kết thúc, lúc anh trở ra thì đã là mười giờ rưỡi. Anh lại gọi điện đến bệnh viện quân y một lần nữa, nhưng bác sĩ Tống vẫn còn ở trong phòng phẫu thuật chưa ra.

Anh cầm lấy chìa khóa xe, nhảy lên xe rồi lao thẳng đến khu tập thể của trường.

Trước đây khi còn học ở trường quân đội, anh đã từng đến nhà Hiệu trưởng Tống một lần, vẫn còn nhớ mang máng là ở tầng ba của khu nhà dành cho cán bộ lãnh đạo, vừa lên cầu thang rẽ phải, căn đầu tiên chính là nhà Hiệu trưởng.

“Tay nghề nấu nướng của cô giúp việc trẻ mới đến nhà Hiệu trưởng Tống đúng là không chê vào đâu được. Món thịt kho tàu cô ấy nấu thơm nức đến tận khu nhà giáo viên của chúng tôi, đứa con nhà tôi nó thèm phát khóc lên được, cứ gào khóc đòi ăn bằng được cơ.”

“Phải đấy, tôi ngửi thấy cũng thèm nữa là, thực sự là quá thơm luôn.”

“Sáng nay lúc tôi đi chợ mua thức ăn có tình cờ gặp cô giúp việc nhỏ đó, cô ấy đeo một cái gùi trên lưng, trông xinh xắn và mơn mởn lắm, cứ như diễn viên trên tranh báo ấy. Giọng nói thì dịu dàng nhẹ nhàng, cứ một câu ‘thầy’, hai câu ‘cô’ nghe mà mát lòng mát dạ.”

Hoắc Kiêu Hàn vừa đi tới khu nhà ở của lãnh đạo trường, thì nghe thấy có người đang bàn tán về cô giúp việc mới nhà Hiệu trưởng Tống, anh khẽ nhíu mày.

Nấu ăn ngon, còn rất thơm, lại còn đeo một cái gùi trên lưng… người mà họ đang nói đến có đúng là Tô Uyển không vậy?

Anh sải bước nhanh lên đến tầng hai của khu tập thể, thì ngửi thấy một mùi hương đầy quyến rũ, khi lên tới tầng ba, mùi thịt kho lại càng trở nên đậm đà và nồng nàn hơn.

Vốn dĩ mùa hè nóng nực khiến người ta chẳng thiết ăn uống gì, nhưng khi ngửi thấy mùi thịt thơm lừng này, ai nấy đều lập tức cảm thấy thèm ăn rõ rệt.

Trước cửa nhà Hiệu trưởng Tống có hai ba đứa trẻ đang đứng đó, đứa nào đứa nấy đều thèm đến ch** n**c miếng. Hiệu trưởng Tống cười hỉ hả, gắp từ trong bát ra mỗi đứa một miếng thịt đặt vào lòng bàn tay chúng.”

Lũ trẻ lập tức nóng lòng ăn ngay chỗ thịt đó, rồi còn thè lưỡi l**m đi l**m lại lòng bàn tay, gương mặt hiện rõ vẻ thèm thuồng chưa thỏa mãn, ánh mắt cứ tha thiết nhìn Hiệu trưởng Tống, vẫn còn muốn được ăn thêm nữa.

Ngay khi bóng dáng cao ráo và hiên ngang, trong bộ quân phục ngắn tay mùa hè, màu vàng cát của Hoắc Kiêu Hàn xuất hiện nơi hành lang, Hiệu trưởng Tống đã lập tức nhìn thấy anh.

“Gương mặt ông lộ rõ vẻ vừa ngạc nhiên vừa vui mừng: “Tiểu Hoắc, cậu đến thật đúng lúc! Cô giúp việc mới nhà tôi hôm nay làm món thịt kho tàu đúng là tuyệt phẩm, mau vào đây.”

Hiệu trưởng Tống vừa niềm nở chào mời, vừa quay đầu về phía nhà bếp gọi lớn: “Tiểu Uyển, có khách đến này, cháu lấy thêm một bộ bát đũa rồi bưng bát thịt kho tàu còn lại lên nhé.”

“Dạ vâng ạ!” Giọng nói trong trẻo như tiếng suối chảy róc rách mang theo vị ngọt ngào, giòn giã từ trong bếp vọng ra.

Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều - Chương 14 | Đọc truyện chữ