Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều
Chương 1: Ép cưới
Đó là vào giờ cơm tối ngày 29 tháng 6 năm 1982.
Không ít dân làng sau một ngày làm việc đồng áng vất vả, tay bưng bát cơm, ngồi xổm dưới gốc cây hòe bàn tán xôn xao về ‘yêu tinh hại người’ nhà họ Tô, Tô Uyển.
Để cướp đối tượng xem mắt của em gái mình là Tô Hiểu Tuệ, và được gả đến Bắc Kinh sống cuộc đời sung sướng, Tô Uyển đã cố tình buộc một mảnh vải đỏ lên người em gái, khiến con trâu đang cày ruộng nổi điên rồi giẫm bị thương chân của Hiểu Tuệ.
Hôm nay cô ta lại nhảy sông tự tử để đe dọa, bắt cả nhà phải để mình đi Bắc Kinh. Chẳng biết là phúc hay họa, cô lại được chính Hoắc Kiêu Hàn cứu sống, người này chính là đối tượng xem mắt vốn dĩ đến đón Tô Hiểu Tuệ đi Bắc Kinh chữa trị.
Vốn dĩ lúc được vớt lên Tô Uyển đã ngừng thở, nhưng nhờ Hoắc Kiêu Hàn thực hiện hô hấp nhân tạo và ép tim ngoài lồng ngực, nên cô mới sống lại được.
Dân làng vốn chẳng hiểu mấy phương pháp đó, họ chỉ biết rằng Hoắc Kiêu Hàn đã hôn Tô Uyển, lại còn sờ vào ngực cô ngay trước mặt bao nhiêu người dân trong thôn.
Thế là anh buộc phải cưới Tô Uyển, nếu không cô sẽ mất đi sự trong trắng, trở thành loại ‘giày rách’ bị người đời khinh rẻ, sau này chẳng còn mặt mũi nào mà lấy chồng được nữa.
“Thưa chú, thưa dì, đây đều là kiến thức y học được dạy trong quân đội, là đang thổi khí và ép tim để hồi sức cấp cứu. Lúc đó dù có đưa đến bệnh viện, thì bác sĩ cũng sẽ làm như vậy thôi.” Hoắc Kiêu Hàn mặt không đổi sắc, bày tỏ rõ thái độ của mình: “Cháu làm vậy là để cứu người, còn Tô Uyển, cháu sẽ không cưới đâu.”
Ba Tô đang ngồi xổm một bên hút thuốc tẩu, khuôn mặt đầy vẻ khó xử: “Tiểu Hoắc này, chú cũng biết cháu làm vậy là để cứu con bé Uyển, nhưng lúc đó bên bờ sông bao nhiêu người vây quanh như thế, ai ai cũng bảo cháu đã hôn môi nó rồi, trong đó còn có mấy đứa bạn cấp ba của nó nữa. Đến lúc cháu về Bắc Kinh rồi thì con bé Uyển phải tính sao đây? Sau này nó còn gả cho ai được nữa?”
Hoắc Kiêu Hàn đanh mặt lại, cơ hàm siết chặt: “Đối tượng xem mắt của cháu là em Hiểu Tuệ. Tô Uyển cũng đã học đến cấp ba, vậy thì đối tượng kết hôn sau này của cô ấy chắc chắn cũng là người có học thức, sẽ không để tâm đến những chuyện này đâu.”
Mẹ Tô chưa từng đi học lấy một ngày, đúng chuẩn kiểu phụ nữ nông thôn phong kiến, bà vừa vỗ đùi vừa gào khóc: “Con bé Huệ nó thi đậu trung cấp chuyên nghiệp, tốt nghiệp xong là được phân công công tác, nên chẳng lo gì chuyện tìm đối tượng. Nhưng con bé Uyển xảy ra chuyện này, chẳng mấy chốc mà truyền đến trường học cho xem. Giữa một cô gái vàng ngọc trong sạch, với một đứa đã bị người ta hôn hít, sờ mó, nếu là cậu thì cậu chọn ai?”
“Cậu làm thế này rõ ràng là muốn ép chết con bé Uyển nhà chúng tôi mà!”
“Chẳng phải đều do con bé Uyển tự làm tự chịu hay sao. Cha của đồng chí Tiểu Hoắc, vì nhớ ơn cứu mạng của anh cả năm xưa, nên mới giới thiệu con trai mình, là một sĩ quan quân đội cho nhà ta để xem mắt. Chính con bé Uyển lúc đầu chê người ta lớn tuổi, lại còn có đứa con riêng bảy tuổi. Đến khi con bé Huệ và đồng chí Hoắc viết thư tìm hiểu nhau, thấy đồng chí Hoắc vừa tuấn tú, vừa làm Trung đoàn trưởng với mức lương gần hai trăm đồng mỗi tháng, nó lại khóc lóc om sòm đòi cướp lại bằng được.”
Chú Ba Tô, em trai của ba Tô, không nhịn được nữa liền đứng ra nói một câu công bằng.
“Chú Ba, chú nói hay nhỉ, cứ như thể người bị hôn bị sờ không phải là con gái chú không bằng! Những lời đàm tiếu trong thôn có thể ép chết nhà chúng tôi đấy. Con bé Uyển mà sau này không gả đi được, thì liệu ba đứa con trai của tôi có còn cưới nổi vợ nữa không?”
Mẹ Tô túm chặt lấy cánh tay Hoắc Kiêu Hàn: “Đồng chí Tiểu Hoắc này, không phải chúng tôi nhất quyết ép cậu phải cưới con bé Uyển, nhưng nông thôn không so được với thủ đô, chuyện người phụ nữ mất đi sự trong trắng là việc tày đình. Cậu xem, nếu cậu không cưới nó mà lại cưới con bé Huệ về, thì cái xương sống của vợ chồng già này, chắc sẽ bị người ta chửi rủa đến mức không ngẩng đầu lên nổi mất.”
Tô Uyển bị đánh thức bởi tiếng cãi vã ngày một lớn ngoài sân. Cô không ngờ mình lại xuyên không vào bài viết gây bão trên mạng có tiêu đề: 《Chị gái cướp đối tượng quân nhân của em gái, cuối cùng nhận cái kết thảm khốc》.
Đã vậy, cô còn xuyên đúng vào nhân vật người chị độc ác, thích làm mình làm mẩy, trùng tên trùng họ với mình mà cô đã mắng suốt cả đêm qua.
Cô tức đến mức suýt thì hộc máu.
Nguyên chủ vốn là mỹ nhân có tiếng khắp mười dặm tám phương, ai nấy đều bảo đây đúng là: “phượng hoàng mọc ra từ ổ rơm”.
Chính vì thế mà nguyên chủ được cưng chiều hơn bất cứ ai trong nhà, sinh ra tính lười biếng, ích kỷ và ngang ngược. Trong cái thời đại vật tư thiếu thốn ấy, có món gì ngon cũng đều ưu tiên cho cô ta ăn trước, nên cô ta được nuôi dưỡng đến mức trắng trẻo béo tốt.
Trong khi đó, cô em gái Tô Hiểu Tuệ kém một tuổi lại cực kỳ ngoan ngoãn, hiểu chuyện và chịu thương chịu khó, vốn luôn bị nguyên chủ sai bảo chẳng khác nào một kẻ hầu người hạ.
Sau khi hai chị em gặp được nam chính Hoắc Kiêu Hàn, cảnh ngộ của cả hai lập tức xảy ra sự thay đổi nghiêng trời lệch đất, và trở thành hai cực đối lập: Người chị càng sống thê thảm bao nhiêu, thì người em lại càng hạnh phúc viên mãn bấy nhiêu.
Thấy Hoắc Kiêu Hàn dù thế nào cũng không chịu cưới, nguyên chủ và mẹ Tô liền đe dọa sẽ làm loạn đến tận đơn vị của anh, kiện anh tội sàm sỡ phụ nữ. Cuối cùng, dưới áp lực từ cha mình, Hoắc Kiêu Hàn buộc phải cưới nguyên chủ.
Chính điều này đã khiến Hoắc Kiêu Hàn vô cùng chán ghét nguyên chủ. Ngay sau khi kết hôn, anh lập tức nộp đơn xin điều chuyển công tác đến vùng sâu vùng xa. Suốt mấy năm hôn nhân, anh không hề chạm vào người cô ta lấy một lần, thậm chí đến một câu nói cũng chẳng thèm hé môi với cô ta.
Ngược lại, anh lại vô cùng quan tâm và chăm sóc Tô Hiểu Tuệ. Anh còn giới thiệu cho cô ấy một đối tượng mới, để rồi sau này cô ấy kết hôn, sinh con và có một cuộc sống vô cùng hạnh phúc viên mãn.
Sự chênh lệch và đối lập quá lớn đó, khiến nguyên chủ bắt đầu làm mình làm mẩy một cách điên cuồng. Cô ta giống như một con chó dại, cứ bám chặt lấy Hoắc Kiêu Hàn không buông, thậm chí còn làm sảy thai đứa con trong bụng Tô Hiểu Tuệ, và đi khắp nơi tung tin đồn nhảm về họ. Cuối cùng, cô ta đã huỷ hoại sạch chút ân nghĩa ít ỏi còn sót lại mà nhà họ Hoắc dành cho nhà họ Tô.
Kết cục, cô ta bị đuổi ra khỏi nhà, bị tống vào viện dưỡng lão tâm thần. Ở đó, cô ta chịu đủ mọi sự hành hạ, bị nhiều kẻ cưỡng h**p, và cuối cùng bị người trong viện bí mật bán vào một vùng núi nghèo hẻo lánh.
Đến tận khi người nhà họ Tô tìm thấy nguyên chủ, thì cô ta đang bị xích trong chuồng lợn, quần áo chẳng đủ che thân, chân bị đánh gãy, mắt cũng đã mù, khắp người bốc mùi hôi thối nồng nặc, chẳng còn ra hình người nữa.
May mà cô xuyên không đến sớm, vẫn còn kịp để cứu vãn. Chứ nếu đã gả cho anh rồi, với cái kiểu lạnh lùng tàn nhẫn của nam chính, chắc chắn có thể ép người ta đến mức phát điên thật sự.
Nghĩ đến đây, Tô Uyển bước xuống giường rồi đẩy cửa ra: “Mẹ, đồng chí Hoắc nói đúng đấy ạ. Anh ấy là vì cứu con nên mới làm vậy, không hề có chuyện lợi dụng hay sàm sỡ gì ở đây cả. Con không cần anh ấy phải cưới con đâu.”
Vừa dứt lời, tất cả mọi người trong phòng đều đồng loạt quay ngoắt lại nhìn Tô Uyển, ai nấy đều vô cùng kinh ngạc.
Trước đó, Tô Uyển còn sống chết đòi làm đối tượng với Hoắc Kiêu Hàn, luôn miệng khẳng định Hoắc Kiêu Hàn vốn dĩ là của mình, thậm chí còn chiếm tất cả những bức thư anh viết cho Tô Hiểu Tuệ làm của riêng, suýt chút nữa thì gây ra án mạng. Vậy mà lúc này, sao bỗng nhiên cô lại thay tính đổi nết như vậy?
Mẹ Tô là người đầu tiên chạy tới sờ trán Tô Uyển, xem có phải cô bị sốt đến lú lẫn rồi không, mà lại nói ra những lời bất thường đến thế: “Trời đất ơi, con không gả cho cậu ấy thì sau này con sống sao đây? Con làm mình làm mẩy bấy nhiêu ngày nay, chẳng phải đây chính là kết quả con mong muốn sao?”
Tô Uyển nhìn về phía Hoắc Kiêu Hàn. Anh mặc bộ quân phục màu xanh lá thẳng tắp và chỉnh tề, dáng người cao ráo, hiên ngang đứng trước bức tường đất vàng đã bong tróc, khiến cho căn nhà đất cũ kỹ cũng trở nên sang trọng hẳn lên.
Sống mũi cao thẳng, đôi mắt sâu thẳm, ngũ quan sắc nét và tuấn tú, anh giống như một thanh bảo kiếm vừa ra khỏi bao, vừa sắc bén lại vừa chín chắn.
Anh trông còn đẹp trai hơn cả trong ảnh, mang đậm phong thái của một quý công tử thời xưa. Chẳng trách nguyên chủ lại biến thành “kẻ lụy tình” chỉ trong một giây, đeo bám điên cuồng suốt mấy năm trời, mà chẳng thèm để mắt đến bất cứ ai khác.
“Đồng chí Hoắc, cảm ơn anh đã cứu tôi. Những kiến thức y khoa cơ bản này tôi đều hiểu rõ. Chỉ là tôi còn một năm nữa là đến kỳ thi đại học, giờ xảy ra chuyện này, chắc tôi không thể quay lại trường cũ được nữa, bạn bè trong lớp chắc chắn sẽ bàn tán sau lưng tôi.”
“Anh xem, có thể nói với chú Hoắc một tiếng được không, tôi muốn đến Bắc Bình để học cho xong cấp ba.” Tô Uyển mạnh dạn đề xuất ý tưởng của mình.
Ở thế giới hiện thực, ngay khi vừa tốt nghiệp đại học, cô đã mở cửa hàng khởi nghiệp trên Taobao, trải qua một khoảng thời gian ngắn ngủi ở đỉnh cao cuộc đời. Thế rồi cùng với sự suy thoái kinh tế, cô khó khăn lắm mới trụ qua được ba năm đại dịch “khẩu trang”, kết quả là thời đại “chỉ hoàn tiền mà không trả hàng” ập đến, khiến cô tức đến mức phá sản luôn.