Thập Niên 70: Thần Y Cay Nồng
Chương 518
Tần Sơn Hà không truy hỏi nữa, cùng Lương Hiểu Đào ngồi xuống ăn cơm. Trần Ngọc Quế nhìn thấy họ rất vui, liên tục hỏi thăm Bình Bình An An, Lương Hiểu Đào kiên nhẫn kể cho bà nghe tình hình gần đây của cặp song sinh.
Ăn cơm xong, Trần Ngọc Quế từ trong phòng lấy ra rất nhiều đồ mua cho cặp song sinh, quần áo giày dép đồ chơi cái gì cũng có.
“Vốn định nhờ người mang qua cho các con, vừa hay các con về.”
Lương Hiểu Đào nhận lấy đồ: “Nhà con xảy ra chút chuyện, tới vội vàng không mang theo Bình Bình An An, lần sau sẽ đưa chúng tới ạ.”
Trần Ngọc Quế càng thêm vui vẻ.
Nói chuyện một lát thì đã hơn 9 giờ tối, Tần Sơn Lâm vẫn chưa về, Tần Sơn Hà bảo Lương Hiểu Đào đi nghỉ ngơi trước, anh tiếp tục đợi Tần Sơn Lâm.
Lương Hiểu Đào đi rồi, Tần Sơn Hà hỏi Trần Ngọc Quế: “Sơn Lâm bình thường đều mấy giờ về ạ?”
“Mẹ ngủ sớm nào biết được nó khi nào về.” Trần Ngọc Quế có chút không để tâm, lúc mới đầu Tần Sơn Lâm thường xuyên không về nhà ăn tối, bà hỏi vài lần, Tần Sơn Lâm đều nói có xã giao, bận rộn, bà cũng liền mặc kệ. Con trai bà có thể kiếm được nhiều tiền như vậy, chắc chắn là bận rồi.
“Mẹ đi nghỉ ngơi đi, con đợi chú ấy.” Tần Sơn Hà nói, hỏi bà cũng không hỏi ra được gì.
Trần Ngọc Quế thật sự mệt rồi, liền đứng dậy về phòng. Tần Sơn Hà vẫn luôn ngồi trong sân đợi, kết quả đợi đến 11 giờ cũng không thấy Tần Sơn Lâm về, anh dứt khoát không đợi nữa, về phòng ngủ.
Nhẹ nhàng lên giường, không muốn đ.á.n.h thức vợ nhỏ, nhưng cô vẫn tỉnh: “Sơn Lâm về chưa anh?”
“Chưa.” Tần Sơn Hà nằm xuống ôm người vào lòng, liền nghe cô nói: “Anh mà ngày nào cũng giống chú ấy không về nhà, xem em xử lý anh thế nào.”
Tần Sơn Hà hừ cười: “Em xử lý anh thế nào?”
“Cho anh ngủ dưới đất, không cho phép lên giường.” Lương Hiểu Đào nhắm mắt lại hừ một tiếng nói.
Tần Sơn Hà ôm c.h.ặ.t cô: “Hình phạt này tàn nhẫn thật, phạt cái gì cũng được nhưng không thể không cho lên giường, buổi tối không ôm vợ anh ngủ không yên.”
Lương Hiểu Đào nhéo eo anh một cái: “Chỉ được cái dẻo mồm.”
Tần Sơn Hà cười cười: “Ngủ đi.”
Sáng hôm sau, Tần Sơn Hà phát hiện Tần Sơn Lâm vẫn chưa về, liền cùng Lương Hiểu Đào đến công ty tìm người. Xưởng hạt dưa của Giang Hạnh cách công ty Tần Sơn Lâm không xa, Tần Sơn Hà liền để Lương Hiểu Đào ở lại xưởng hạt dưa, anh đi đến công ty Tần Sơn Lâm.
Lúc Lương Hiểu Đào đến, Giang Hạnh đang ngồi sau bàn làm việc xem tài liệu, thấy cô tới liền đỡ bụng đứng dậy nói: “Sao có mình chị thế, Tần Sơn Hà nhà chị đâu?”
Lương Hiểu Đào đỡ cô ấy ngồi xuống: “Đi chỗ Tần Sơn Lâm rồi.”
Giang Hạnh nghe cô nói xong thì cười cười, nụ cười đầy ẩn ý. Lương Hiểu Đào nhìn cô ấy hỏi: “Sao lại cười như thế?”
“Biết nói thế nào nhỉ?” Giang Hạnh thở dài.
Lương Hiểu Đào đoán cô ấy có thể muốn nói chuyện của Tần Sơn Lâm, liền nói: “Nên nói thế nào thì nói thế ấy. Tần Sơn Lâm có phải làm chuyện gì rồi không?”
“Chúng ta cùng một chỗ đi ra, lại là họ hàng, lẽ ra em không nên mách lẻo...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lương Hiểu Đào: “Em nói thẳng đi, học cái thói dong dài này từ bao giờ thế?”
Giang Hạnh cũng không che giấu nữa, cô ấy nói: “Tần Sơn Lâm nuôi bồ nhí ở bên ngoài.”
Quả nhiên! Lương Hiểu Đào hỏi: “Người phụ nữ kia em gặp chưa?”
“Gặp rồi, em còn chuyên môn hỏi thăm, là một giáo viên của trường Nhất Trung thị xã, trông cũng bình thường thôi, nhưng là người làm công tác văn hóa, khí chất khác với phụ nữ nông thôn.” Giang Hạnh nói.
Lương Hiểu Đào có chút tức giận, Lưu Xuân Phân tuy rằng hay chiếm chút lợi nhỏ, nhưng đó đều là đối với người ngoài, cô ấy đối với Tần Sơn Lâm thật sự rất tốt, hơn nữa hai người còn có hai đứa con.
Tuy nhiên chuyện này vẫn là để Tần Sơn Hà quản đi. Cô không nói chuyện này nữa, lại nói với Giang Hạnh chuyện muốn cho Giang Đại Hải và Ngô Mai Hoa ly hôn, Giang Hạnh nghe xong hừ một tiếng nói: “Chú hai em coi Giang Bằng như cục cưng, để em nói nhé, đừng nói nó bị lạc, cho dù không lạc, với cái đức hạnh kia của nó, sau này Giang Bằng cũng sẽ không phụng dưỡng chú ấy đâu.”
Giang Bằng bị Ngô Mai Hoa dạy dỗ trở nên cực kỳ ích kỷ.
“Từ từ xem sao, dù sao chị hiện tại cũng không sợ Ngô Mai Hoa và Giang Xuân Linh.” Chỉ là cảm thấy cặp mẹ con kia ghê tởm người khác.
Hai người nói chuyện nhà một lát, lại nói chuyện nhà máy. Hiện tại việc sản xuất và tiêu thụ của xưởng hạt dưa đều rất ổn định, Giang Hạnh muốn đầu tư thêm cái khác, cô ấy nhắm trúng ngành trang phục, chuẩn bị bắt tay vào làm.
Lương Hiểu Đào nghe xong nói: “Em kiềm chế chút đi, đang m.a.n.g t.h.a.i đấy. Đợi em sinh con xong hẵng nói.”
Giang Hạnh cười: “Em biết rồi, đứa bé này em quý lắm đấy.”
“Anh chị tháng sau kết hôn, đến lúc đó em và Trương Quân đều qua đó đi.” Lương Hiểu Đào muốn cho Giang Hạnh và Trương Quân một ít quan hệ, Giang Hạnh tự nhiên hiểu rõ. Cô ấy không nói lời cảm kích, giữa các cô không cần những thứ này.
Gần 11 giờ, Lương Hiểu Đào gọi điện đến văn phòng Tần Sơn Lâm, Tần Sơn Lâm nghe máy lập tức đưa điện thoại cho Tần Sơn Hà, đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Tần Sơn Hà đang thẩm vấn cậu ta, mắt thấy sắp không chịu nổi nữa.
Lương Hiểu Đào hỏi Tần Sơn Hà trưa ăn cơm thế nào, Tần Sơn Hà nhìn Tần Sơn Lâm một cái nói: “Gọi cả Trương Quân, trưa cùng nhau ăn đi.”
Cúp điện thoại, Tần Sơn Hà nhìn Tần Sơn Lâm nghiêm túc nói: “Anh biết không khí xã hội hiện tại không tốt, rất nhiều người có tiền liền bắt đầu tìm phụ nữ bên ngoài, nhưng là Tần Sơn Lâm, ở Tần gia chúng ta không cho phép xuất hiện chuyện như vậy. Chú nếu đã đi sai đường, tốt nhất lập tức cắt đứt cho anh.”
Tần Sơn Lâm lập tức đảm bảo: “Anh, anh yên tâm, em sẽ không đâu.”
“Tốt nhất nhớ kỹ lời chú nói, chú còn có hai đứa con, đừng để bọn nó sau này hận chú.” Tần Sơn Hà bưng chén trà trong tầm tay lên uống một ngụm, lại nói: “Sắp xếp chỗ nào đó, trưa nay cùng vợ chồng Trương Quân ăn cơm.”
Tần Sơn Lâm lập tức gọi điện đặt nhà hàng, Tần Sơn Hà đưa cậu ta lái xe đến xưởng hạt dưa. Đến nơi Trương Quân đã ở đó, cả nhóm cùng đi nhà hàng.
Tần Sơn Lâm hẳn là khách quen ở đây, bọn họ vừa vào đại sảnh quản lý đã đón tiếp: “Tần tổng ngài đã tới, phòng bao đều chuẩn bị xong rồi.”
Tần Sơn Lâm ừ một tiếng, cười mời nhóm Tần Sơn Hà đi vào, quản lý sảnh đích thân dẫn một nhân viên phục vụ vào tiếp đãi, ông ta đưa thực đơn cho Tần Sơn Lâm. Tần Sơn Lâm xua tay bảo ông ta đưa thực đơn cho Lương Hiểu Đào, Lương Hiểu Đào cũng không khách khí, cùng Giang Hạnh ngồi bên cạnh gọi món.
Ăn cơm xong, Trần Ngọc Quế từ trong phòng lấy ra rất nhiều đồ mua cho cặp song sinh, quần áo giày dép đồ chơi cái gì cũng có.
“Vốn định nhờ người mang qua cho các con, vừa hay các con về.”
Lương Hiểu Đào nhận lấy đồ: “Nhà con xảy ra chút chuyện, tới vội vàng không mang theo Bình Bình An An, lần sau sẽ đưa chúng tới ạ.”
Trần Ngọc Quế càng thêm vui vẻ.
Nói chuyện một lát thì đã hơn 9 giờ tối, Tần Sơn Lâm vẫn chưa về, Tần Sơn Hà bảo Lương Hiểu Đào đi nghỉ ngơi trước, anh tiếp tục đợi Tần Sơn Lâm.
Lương Hiểu Đào đi rồi, Tần Sơn Hà hỏi Trần Ngọc Quế: “Sơn Lâm bình thường đều mấy giờ về ạ?”
“Mẹ ngủ sớm nào biết được nó khi nào về.” Trần Ngọc Quế có chút không để tâm, lúc mới đầu Tần Sơn Lâm thường xuyên không về nhà ăn tối, bà hỏi vài lần, Tần Sơn Lâm đều nói có xã giao, bận rộn, bà cũng liền mặc kệ. Con trai bà có thể kiếm được nhiều tiền như vậy, chắc chắn là bận rồi.
“Mẹ đi nghỉ ngơi đi, con đợi chú ấy.” Tần Sơn Hà nói, hỏi bà cũng không hỏi ra được gì.
Trần Ngọc Quế thật sự mệt rồi, liền đứng dậy về phòng. Tần Sơn Hà vẫn luôn ngồi trong sân đợi, kết quả đợi đến 11 giờ cũng không thấy Tần Sơn Lâm về, anh dứt khoát không đợi nữa, về phòng ngủ.
Nhẹ nhàng lên giường, không muốn đ.á.n.h thức vợ nhỏ, nhưng cô vẫn tỉnh: “Sơn Lâm về chưa anh?”
“Chưa.” Tần Sơn Hà nằm xuống ôm người vào lòng, liền nghe cô nói: “Anh mà ngày nào cũng giống chú ấy không về nhà, xem em xử lý anh thế nào.”
Tần Sơn Hà hừ cười: “Em xử lý anh thế nào?”
“Cho anh ngủ dưới đất, không cho phép lên giường.” Lương Hiểu Đào nhắm mắt lại hừ một tiếng nói.
Tần Sơn Hà ôm c.h.ặ.t cô: “Hình phạt này tàn nhẫn thật, phạt cái gì cũng được nhưng không thể không cho lên giường, buổi tối không ôm vợ anh ngủ không yên.”
Lương Hiểu Đào nhéo eo anh một cái: “Chỉ được cái dẻo mồm.”
Tần Sơn Hà cười cười: “Ngủ đi.”
Sáng hôm sau, Tần Sơn Hà phát hiện Tần Sơn Lâm vẫn chưa về, liền cùng Lương Hiểu Đào đến công ty tìm người. Xưởng hạt dưa của Giang Hạnh cách công ty Tần Sơn Lâm không xa, Tần Sơn Hà liền để Lương Hiểu Đào ở lại xưởng hạt dưa, anh đi đến công ty Tần Sơn Lâm.
Lúc Lương Hiểu Đào đến, Giang Hạnh đang ngồi sau bàn làm việc xem tài liệu, thấy cô tới liền đỡ bụng đứng dậy nói: “Sao có mình chị thế, Tần Sơn Hà nhà chị đâu?”
Lương Hiểu Đào đỡ cô ấy ngồi xuống: “Đi chỗ Tần Sơn Lâm rồi.”
Giang Hạnh nghe cô nói xong thì cười cười, nụ cười đầy ẩn ý. Lương Hiểu Đào nhìn cô ấy hỏi: “Sao lại cười như thế?”
“Biết nói thế nào nhỉ?” Giang Hạnh thở dài.
Lương Hiểu Đào đoán cô ấy có thể muốn nói chuyện của Tần Sơn Lâm, liền nói: “Nên nói thế nào thì nói thế ấy. Tần Sơn Lâm có phải làm chuyện gì rồi không?”
“Chúng ta cùng một chỗ đi ra, lại là họ hàng, lẽ ra em không nên mách lẻo...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lương Hiểu Đào: “Em nói thẳng đi, học cái thói dong dài này từ bao giờ thế?”
Giang Hạnh cũng không che giấu nữa, cô ấy nói: “Tần Sơn Lâm nuôi bồ nhí ở bên ngoài.”
Quả nhiên! Lương Hiểu Đào hỏi: “Người phụ nữ kia em gặp chưa?”
“Gặp rồi, em còn chuyên môn hỏi thăm, là một giáo viên của trường Nhất Trung thị xã, trông cũng bình thường thôi, nhưng là người làm công tác văn hóa, khí chất khác với phụ nữ nông thôn.” Giang Hạnh nói.
Lương Hiểu Đào có chút tức giận, Lưu Xuân Phân tuy rằng hay chiếm chút lợi nhỏ, nhưng đó đều là đối với người ngoài, cô ấy đối với Tần Sơn Lâm thật sự rất tốt, hơn nữa hai người còn có hai đứa con.
Tuy nhiên chuyện này vẫn là để Tần Sơn Hà quản đi. Cô không nói chuyện này nữa, lại nói với Giang Hạnh chuyện muốn cho Giang Đại Hải và Ngô Mai Hoa ly hôn, Giang Hạnh nghe xong hừ một tiếng nói: “Chú hai em coi Giang Bằng như cục cưng, để em nói nhé, đừng nói nó bị lạc, cho dù không lạc, với cái đức hạnh kia của nó, sau này Giang Bằng cũng sẽ không phụng dưỡng chú ấy đâu.”
Giang Bằng bị Ngô Mai Hoa dạy dỗ trở nên cực kỳ ích kỷ.
“Từ từ xem sao, dù sao chị hiện tại cũng không sợ Ngô Mai Hoa và Giang Xuân Linh.” Chỉ là cảm thấy cặp mẹ con kia ghê tởm người khác.
Hai người nói chuyện nhà một lát, lại nói chuyện nhà máy. Hiện tại việc sản xuất và tiêu thụ của xưởng hạt dưa đều rất ổn định, Giang Hạnh muốn đầu tư thêm cái khác, cô ấy nhắm trúng ngành trang phục, chuẩn bị bắt tay vào làm.
Lương Hiểu Đào nghe xong nói: “Em kiềm chế chút đi, đang m.a.n.g t.h.a.i đấy. Đợi em sinh con xong hẵng nói.”
Giang Hạnh cười: “Em biết rồi, đứa bé này em quý lắm đấy.”
“Anh chị tháng sau kết hôn, đến lúc đó em và Trương Quân đều qua đó đi.” Lương Hiểu Đào muốn cho Giang Hạnh và Trương Quân một ít quan hệ, Giang Hạnh tự nhiên hiểu rõ. Cô ấy không nói lời cảm kích, giữa các cô không cần những thứ này.
Gần 11 giờ, Lương Hiểu Đào gọi điện đến văn phòng Tần Sơn Lâm, Tần Sơn Lâm nghe máy lập tức đưa điện thoại cho Tần Sơn Hà, đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Tần Sơn Hà đang thẩm vấn cậu ta, mắt thấy sắp không chịu nổi nữa.
Lương Hiểu Đào hỏi Tần Sơn Hà trưa ăn cơm thế nào, Tần Sơn Hà nhìn Tần Sơn Lâm một cái nói: “Gọi cả Trương Quân, trưa cùng nhau ăn đi.”
Cúp điện thoại, Tần Sơn Hà nhìn Tần Sơn Lâm nghiêm túc nói: “Anh biết không khí xã hội hiện tại không tốt, rất nhiều người có tiền liền bắt đầu tìm phụ nữ bên ngoài, nhưng là Tần Sơn Lâm, ở Tần gia chúng ta không cho phép xuất hiện chuyện như vậy. Chú nếu đã đi sai đường, tốt nhất lập tức cắt đứt cho anh.”
Tần Sơn Lâm lập tức đảm bảo: “Anh, anh yên tâm, em sẽ không đâu.”
“Tốt nhất nhớ kỹ lời chú nói, chú còn có hai đứa con, đừng để bọn nó sau này hận chú.” Tần Sơn Hà bưng chén trà trong tầm tay lên uống một ngụm, lại nói: “Sắp xếp chỗ nào đó, trưa nay cùng vợ chồng Trương Quân ăn cơm.”
Tần Sơn Lâm lập tức gọi điện đặt nhà hàng, Tần Sơn Hà đưa cậu ta lái xe đến xưởng hạt dưa. Đến nơi Trương Quân đã ở đó, cả nhóm cùng đi nhà hàng.
Tần Sơn Lâm hẳn là khách quen ở đây, bọn họ vừa vào đại sảnh quản lý đã đón tiếp: “Tần tổng ngài đã tới, phòng bao đều chuẩn bị xong rồi.”
Tần Sơn Lâm ừ một tiếng, cười mời nhóm Tần Sơn Hà đi vào, quản lý sảnh đích thân dẫn một nhân viên phục vụ vào tiếp đãi, ông ta đưa thực đơn cho Tần Sơn Lâm. Tần Sơn Lâm xua tay bảo ông ta đưa thực đơn cho Lương Hiểu Đào, Lương Hiểu Đào cũng không khách khí, cùng Giang Hạnh ngồi bên cạnh gọi món.